Tần Hoài cười đáp: "Dạ được bố, sau này buổi chiều rảnh rỗi bố cứ sang đây xem tivi, tiện thể thanh toán hộ con đống hoa quả luôn. Trong tủ lạnh nhà con chất đầy trái cây rồi, Hồng tỷ hay mang sang cho con lắm, con ăn mãi chẳng hết."
"Cái thằng này chỉ được cái kén ăn, hoa quả thì chỉ khoái mỗi chuối tiêu, từ bé đến lớn chả thay đổi tí nào."
Tần Tòng Văn vừa dứt lời, giọng nói lanh lảnh vui tươi kèm theo tiếng đập cửa dồn dập của Tần Lạc đã vọng vào từ ngoài cửa: "Anh, bố, mẹ ơi, mở cửa cho con với! Con không có chìa khóa, khóa nhà anh con cũng chưa cài vân tay, con sắp chết đói rồi đây này, sao tự dưng hôm nay cả nhà lại sang nhà anh ăn cơm thế!"
Tần Hoài vội vàng ra mở cửa, hơi né người sang một bên, nhìn Tần Lạc lao phốc vào nhà như một quả pháo nhỏ, quăng luôn cặp sách sang một bên rồi nằm vật ra sô pha.
"Mệt chết đi được, đi học đúng là cực hình, cái kiếp học hành này đến bao giờ mới kết thúc đây." Tần Lạc rên rỉ than vãn.
"Anh ơi, hôm nay nhà mình ăn món gì thế?” Cô bé hỏi.
Tần Hoài cười đầy bí hiểm: "Đương nhiên là toàn món ngon rồi."
"Sáng nay anh mày vừa bế quan cày bí kíp võ lâm nguyên một buổi, tay nghề làm Điểm Tâm thăng hạng vùn vụt, đống Điểm Tâm tối nay đảm bảo sẽ khiến em sốc rớt cả hàm cho xem."
Nếu như Tần Hoài nói câu này với Triệu Thành An hoặc Đàm Duy An, hai tên đó kiểu gì cũng trưng ra cái biểu cảm "cậu cứ chém gió tiếp đi", rồi sau đó lại âm thầm mong ngóng trong lòng.
Tần Lạc thì không như thế.
Con bé vốn đang nằm tườn trên sô pha như một con cá chết bỗng bật dậy như tôm tươi, hai mắt sáng rực lên, phấn khích reo hò: "Oa, anh giỏi quá đi mất!”
"Anh mua công thức ở đâu thế? Săn sale trên mạng à?"
"Hôm nay ăn món gì thế anh? Điểm Tâm món mới hả? Chắc chắn là siêu ngon luôn! Anh của em đỉnh quá, yêu anh chết đi được!"
"Tối nay em phải xơi trọn ba cân Điểm Tâm mới được!"
Tần Tòng Văn tức giận vỗ một cái rõ kêu lên trán Tần Lạc: "Lại còn ba cân Điểm Tâm cơ đấy, tối muộn rồi mà nhồi nhét cho lắm vào để đi viện rửa ruột à?"
"Ấ .. ` . x F4 ` 7. 47 ^ z ^ Ấn sương sương hai cân là được rồi. Khó khăn lắm mẹ mày mới đích thân xuống bếp nấu nướng, mày không định ăn thêm vài miếng thức ăn à?”
Tần Lạc ra chiều miễn cưỡng gật đầu: "Thôi được rồi, thế thì em sẽ gắp hai đũa thức ăn, kèm theo hai cân Điểm Tâm vậy!"
"He he."
"Oa, anh ơi, món này ngon đỉnh!"
"Ố ồ, món này cũng ngon xuất sắc!"
"Anh ơi, món này là chân ái nèf”
"Anh đỉnh kout thật đấy! Mới đi Tri Vị Cư một chuyến về mà làm Điểm Tâm đã ngon nhức nách thế này rồi, nếu hồi xưa bố nghe lời cậu đưa anh vào Tri Vị Cư học nghề thì chắc bây giờ Điểm Tâm anh làm phải ngon bay lên tận trời xanh luôn ấy chứ!"
Giọng nói lanh lảnh phấn khích của Tần Lạc vang vọng khắp phòng khách.
Triệu Dung vốn đang tủm tỉm cười nhìn con gái tay trái cầm cái Bánh Bao, tay phải cầm cái Bánh Bao Bột Mì, hoàn toàn ngó lơ bốn đĩa thức ăn nóng hổi bà vừa đích thân xào nấu trên bàn. Nghe thấy câu nói vừa rồi của Tần Lạc, bà lập tức biến sắc, sa sầm mặt mày dùng đũa gõ cái chát lên mu bàn tay con bé.
"Cái con bé này ăn nói kiểu gì thế hả? Thế nào gọi là giá như bố mày đưa anh mày vào Tri Vị Cư sớm hơn, mày có biết môi trường trong Tri Vị Cư khắc nghiệt cỡ nào không?"
"Phụ bếp mới vào toàn phải bắt đầu từ việc bưng trà rót nước, sáng sớm tỉnh mơ gà chưa gáy đã phải lết xác đậy, đêm hôm khuya khoắt chó ngừng sủa mới được đặt lưng xuống giường. Một ngày làm việc quần quật mười mấy tiếng đồng hồ, đi vệ sinh cũng phải bấm giờ, đến thời gian ăn miếng cơm nóng cũng chăng có, mày chỉ vì miếng ăn ngon mà nhẫn tâm xô anh mày vào cái chốn địa ngục đó à, mày có còn lương tâm không hả?”
Tần Lạc lập tức sám hối: "Anh ơi, em sai rồi, thực ra anh không đi Tri Vị Cư thì làm Điểm Tâm cũng ngon bá cháy rồi, sau này anh đừng thèm đến Tri Vị Cư nữa nhé."
Tần Hoài cạn lời bật cười thành tiếng: "Mẹ nghe ai đồn bậy bạ vậy? Mẹ tả Tri Vị Cư mà con cứ tưởng là nhà tù cơ đấy, à không, bây giờ nhà tù cũng làm gì đến mức bóc lột sức lao động tàn nhẫn như thế."
"Phụ bếp ở Tri Vị Cư đúng là ai cũng biết pha trà, nhưng đó là do trào lưu thôi. Phụ bếp bình thường một ngày cũng làm việc tầm 11, 12 tiếng, ai cày cuốc ác hơn thì tầm 13, 14 tiếng. Nhưng đó là tự nguyện cày KPI chứ chẳng ai ép buộc cả, suy cho cùng thì áp lực cạnh tranh cũng gắt gao mà."
"Đi vệ sinh cũng chẳng ai thèm canh me thời gian đâu, cơm nóng dĩ nhiên là có rồi, suất ăn của nhân viên Tri Vị Cư xịn lắm đấy, đích thân ông chủ Tri Vị Cư đặt cơm hộp từ nhà hàng lớn về cho nhân viên ăn mà."
Tần Hoài hứng trọn cái ánh mắt "Con trai ngoan, không cần phải bênh vực bọn họ nữa đâu, bố mẹ hiểu cả mà, con ngoan của bố mẹ lúc nào cũng chỉ báo tin vui chứ giấu nhẹm tin buồn, con chịu cực khổ ở Tri Vị Cư thế nào bố mẹ đều thấu hiểu cả” của Triệu Dưng và Tần Tòng Văn mà á khẩu không biết giải thích sao cho ngầu. Sao hắn cứ có cảm giác mình càng giải thích thì lại càng bôi tro trát trấu vào mặt Tri Vị Cư thế nhi.
Tần Hoài đành phải đánh trống lảng: "Bố mẹ nghe ai hóng hớt cái môi trường làm việc của Tri Vị Cư thế?"
Hắn thừa biết mấy lời này chắc chắn không phải do Bùi Hành và Lý Hoa tuồn ra ngoài, hai người đó mồm mép kín bưng, tuyệt đối không bao giờ đi rêu rao mấy lời mang tính chất dìm hàng sếp cũ như vậy.
LVQ8371