"Chị đại, đây là bánh bao..." Giang Vệ Quốc yếu ớt nói, muốn bảo vệ chút quyền lợi làm bánh bao cuối cùng cho cái bánh bao khoai tây.
An Du Du nhìn Giang Vệ Quốc với vẻ chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, gào lên: "Tiểu Tứ, Tiểu Cửu, vào đây!"
Tiểu Tứ và Tiểu Cửu vội vàng chạy vào, vừa vào bếp đã hít sâu mấy hơi, lại nuốt nước bọt ực ực, Tiểu Tứ càng là trực tiếp bịt miệng cố gắng không cho nước dãi chảy ra.
"Mấy đứa biết đây là cái gì không?" An Du Du chỉ vào bánh bao khoai tây trong xửng hấp hỏi.
Tiểu Tứ rất muốn cung kính nói thưa chị đại đây là bánh bao, nhưng bị Tiểu Cửu lanh lợi cản lại.
"Chị đại, đây là cái gì vậy?” Tiểu Cửu hỏi.
An Du Du cực kỳ hài lòng với sự nhanh trí của Tiểu Cửu: "Đây là sủi cảo khoai tây, biết sủi cảo không? Người phương Bắc đón Tết phải ăn, Thập Tam là người phương Bắc, cho nên đón Tết phải ăn sủi cảo, chúng ta đều theo Thập Tam cùng nhau nhập gia tùy tục, ăn Tết ăn sủi cảo cùng cậu ấy."
Giang Vệ Quốc đã không còn sức để phân bua xem trong xửng rốt cuộc là bánh bao hay sủi cảo, cũng chẳng muốn chỉ ra An Du Du dùng thành ngữ có vấn đề, lúc này dùng "nhập gia tùy tục" thì rất kỳ cục.
Hắn chỉ có thể im lặng nhìn màn chỉ hươu bảo ngựa trước mắt.
"Biết rồi thưa chị đại, Tết năm nay chúng em theo Thập Tam ca cùng ăn sủi cảo!" Tiểu Cửu lớn tiếng nói.
"Ăn sủi cảo khoai tây!" Tiểu Tứ cũng gần từng chữ.
An Du Du dõng dạc tuyên bố: "Rất tốt, thông báo tin này cho mọi người. Tối nay mỗi người chúng ta xơi một cái sủi cảo khoai tây, Thập Tam mấy năm nay ăn Tết đều không được ăn sủi cảo, năm nay chúng ta đồng hành cùng Thập Tam, ăn bù lại sủi cảo mấy năm trước cậu ấy chưa được ăn!"
"Tuyệt quá, ăn sủi cảo!" Tiểu Tứ reo hò.
Tiểu Tứ và Tiểu Cửu vội vàng đi báo tin tốt tối nay ăn sủi cảo cho mọi người biết.
Một tiếng sau, tất cả mọi người tề tựu ở phòng ăn trên tầng 2, 19 người chen chúc trong phòng chật như nêm cối. Nhà họ Trần đương nhiên không có cái bàn nào lớn như vậy, có thể ngồi cùng lúc 19 người, ngoại trừ năm người nhà họ Trần, cũng chỉ có An Du Du, Giang Vệ Quốc và Tiểu Tứ nhỏ tuổi nhất là có thể miễn cưỡng chen lên bàn ngồi.
Những người còn lại đều bưng bát, đứa thì ngồi bệt xuống đất, đứa thì ngồi xổm, chỉ cần được ăn cơm quanh bàn là được.
Thức ăn trên bàn vô cùng thịnh soạn, chân giò và thịt kho tàu vốn dĩ phải là nhân vật chính, nhưng nhân vật chính tối nay lại hơi lạc quẻ, ngay cả ánh mắt của người nhà họ Trần cũng bị mấy cái bánh bao khoai tây thu hút.
"Thì ra bánh bao cỡ bự chính là sủi cảo nha." Chị dâu Trần thốt lên với vẻ bừng tỉnh đại ngộ, "Chị còn tưởng sủi cảo và bánh bao hoàn toàn khác nhau, hóa ra chỉ là khác biệt về kích cỡ à."
"Chuẩn luôn." An Du Du còn gật gù, "Chị dâu Trần, người phương Bắc ăn Tết đều phải ăn sủi cảo, chúng ta cũng ăn sủi cảo trước đi, đây là sủi cảo khoai tây đặc biệt ngon đấy, ban nãy tôi đã xơi một cái trong bếp rồi."
Anh Trần là một người đàn ông nông thôn thật thà chất phác, nghe An Du Du nói vậy cũng cười hề hề bảo: "Thế thì phải ăn trước rồi, nếu không nhờ Vệ Quốc, tôi cũng chẳng biết hóa ra sủi cảo lại trông như thế này."
Trần Thuận cực kỳ im lặng gắp một cái bánh bao lên lắng lặng gặm, còn em trai em gái của hắn thì giống hệt Tiểu Tứ, vui vẻ ăn bánh bao, vừa ăn vừa nói: Hóa ra sủi cảo là thế này, cũng từa tựa bánh bao mà, sao lại phải gọi là sủi cảo nhỉ?
Tần Hoài có thể nhìn ra Giang Vệ Quốc đang hơi muốn chết đi cho xong.
Nhưng Giang Vệ Quốc cũng rất có ý thức tự giác làm đàn em, hắn thừa biết sự tình đã phát triển đến nước này thì chị đại nói cái gì cũng đúng. Đừng nói hôm nay An Du Du chỉ vào bánh bao khoai tây nói đây là sủi cảo khoai tây, cho dù cô ấy có chỉ vào bánh bao khoai tây bảo đây là xíu mại khoai tây, bánh trung thu khoai tây, bánh hấp khoai tây hay bánh nướng khoai tây, hắn cũng sẽ coi như mình chưa nghe thấy gì.
Đây chính là sự tu dưỡng bản thân của một thằng đàn em.
Một cái bánh bao khoai tây trôi xuống bụng, trong phòng tràn ngập những câu cảm thán kiểu người phương Bắc giàu thật đấy, Tết đến toàn ăn sủi cảo khoai tây to chà bá thế này.
Ấn xong điểm tâm thì đến lúc ăn thức ăn rồi.
Nhưng trước khi gắp đồ ăn, An Du Du với tư cách là chị đại vẫn phải phát biểu vài câu.
"Mọi người còn nhớ khẩu hiệu của chúng ta không? Trước khi ăn bữa cơm tất niên, hãy hô lại khẩu hiệu của chúng ta một lần nữa!"
"Nhớ ạ!" Đám đàn em ngoại trừ Giang Vệ Quốc đều đồng thanh đáp.
"Đi ăn xin chính là công việc tốt nhất trên thế giới này!"
An Du Du trừng mắt nhìn Giang Vệ Quốc: "Thập Tam, sao cậu không hô?”
"Nào, chúng chúng ta hô lại lần nữa!"
Lần này Giang Vệ Quốc cũng hô theo, tuy giọng không lớn, nhưng Tần Hoài đã nghe thấy.
Anh Trần và chị dâu Trần nín cười đến mức sắp nội thương, chị dâu Trần che miệng thì thầm vào tai chồng: "Đây là lần đầu tiên em thấy Vệ Quốc bày ra cái vẻ mặt này đấy."
"Náo nhiệt thật đấy, còn náo nhiệt hơn hồi chúng ta ở đất Thục nữa."
"Đúng vậy, náo nhiệt là tốt." Anh Trần gật gù, "Tết nhất là phải náo nhiệt."
Giữa bữa cơm tất niên rộn rã tiếng cười, Tần Hoài rời khỏi dòng ký ức.
Lúc Tần Hoài rời khỏi ký ức, trong đầu hắn ngập tràn câu nói kia ——
Đi ăn xin chính là nghề nghiệp tốt nhất!
Khỉ thật, cái khẩu hiệu này cũng tẩy não phết. Nhất là sau khi chứng kiến đêm ba mươi Tết An Du Du xin được bao nhiêu tiền, Tần Hoài sâu sắc cảm thấy cái nghề ăn mày này cũng không tồi, là do Giang Vệ Quốc và Trần Thuận không hiểu thôi.
LVQ8371