"Cậu đã làm cái quái gì thế? Hôm qua cậu chăng làm điểm tâm cả ngày đưới mũi tôi sao? Cậu về nhà làm gì rồi
"Hiệu quả của Lên Men thăng lên cấp Bậc Thầy rõ rệt đến thế sao? Nhoáng cái đã làm ra được một mớ điểm tâm cấp A+ thế cơ à?"
"Tôi cá là cậu chắc chắn không chỉ dựa vào giác ngộ đâu, cậu nhất định có bí quyết gì đó, năn nỉ cậu dạy tôi bí quyết đi mà. Chúng ta đều là người nhà cả, anh em đối với cậu cũng moi tim móc phổi ra, cậu không thể chơi trò giấu giếm với anh em được! Tôi đến Sơn Thị bao nhiêu ngày nay rồi, vẫn chưa hề nghiêm túc làm điểm tâm, ngày nào cũng ăn không ngồi rồi, tay nghề nấu nướng đừng nói là tiến bộ, không tụt lùi đã là may lắm rồi."
"Anh em van cậu đấy, dạy tôi chút mẹo nhỏ đi, nếu không lúc về tôi thực sự rất khó ăn nói với sư phụ. Cậu đừng thấy sư phụ tôi bình thường có vẻ không thích động chân động tay, chứ ông ấy mà đập người thì thốn đến tận rốn đấy, cả Tri Vị Cư bọn tôi chẳng ai đánh lại ông ấy đâu."
"Hôm qua Hạ Mục Bính mới chuyển cho tôi 20 vạn để bắt đáy, tôi còn muốn sống để nhìn đống cổ phiếu với quỹ của mình về bờ nữa!"
Tần Hoài nhận ra, mỗi lần Triệu Thành An bắn liên thanh một tràng dài ngoằng, hắn đều sẽ vì có quá nhiều chỗ để cà khia mà chắng biết phải bắt đầu từ đâu.
Cuối cùng, ngàn vạn lời thốt ra từ miệng Tần Hoài chỉ đọng lại thành một câu: "Hạ lão sư phụ lại chuyển cho cậu 20 vạn à? Cậu liệu hồn đấy, cẩn thận kẻo lát nữa Chương Quang Hàng báo cảnh sát tố cậu lừa đảo rồi gông cổ cậu đi luôn bây giờ."
Làm sư huynh của Phù Du tốn tiền thật đấy, không có chút vốn liếng tích cóp thì làm sao nuôi nổi cái thằng sư đệ phá gia chi tử này.
"Đây là trọng tâm sao?" Giọng Triệu Thành An vút cao hẳn lên, "Trọng tâm chẳng phải nên là kỹ năng Lên Men của cậu sao tự dưng lại vọt lên cấp Bậc Thầy à?"
Tần Hoài bình thản chỉ vào cục bột trước mặt: "Cậu thấy cục bột này giống như được nhào từ kỹ năng Lên Men cấp Bậc Thầy không?"
"Không hề thăng cấp, không hề giác ngộ, cũng chẳng có bí quyết gì sất."
"Là do sáng nay Du Du ăn thử sủi cảo khoai tây giúp tôi, bảo muốn ăn bánh bao khoai tây nên tôi mới nặn cho em ấy mấy cái. Kết quả tình cờ kích hoạt được một nhiệm vụ phụ tuyến, lại còn hoàn thành luôn."
Lúc này Triệu Thành An mới thở phào nhẹ nhõm, trút đi gánh nặng: "Hú vía, tôi còn tưởng cậu giác ngộ rồi cơ."
Biểu cảm trước sau của cậu ta có thể nói là đã khắc họa sinh động vô cùng cái tâm lý "vừa sợ anh em sống khổ, lại sợ anh em sắm xế hộp".
"Thôi đi, bớt lười biếng lại, cậu cũng tự biết dạo này cậu toàn ăn không ngồi rồi mà, về Tri Vị Cư lại bị Chu sư phụ mắng cho sấp mặt, còn không mau xắn tay vào làm điểm tâm đi. Đằng kia có bánh bao đấy, còn có cả bánh màn thầu rượu nếp vừa hấp xong nữa. Nếu cậu không thích ăn thì tự đi mà làm, bánh nếp thì cấm đụng vào, tôi đã giao cho Du Du canh chừng bánh nếp rồi, tuyệt đối không cho cậu xơ múi miếng nào đâu."
Dưới sự phòng thủ cẩn mật đầy tận tâm của An Du Du, Triệu Thành An mãi cho đến lúc tan làm vẫn chẳng được nếm một miếng bánh nếp nào. Còn Hứa Đồ Cường vì sau bao ngày xa cách cuối cùng cũng được trải nghiệm cảm giác ăn bánh nếp no nê sướng rơn ở Vân Trưng Thực Đường, nên mạch văn tuôn trào, cực kỳ hiếm hoi không ngồi lỳ cả ngày ở Vân Trung Thực Đường nữa, mà vừa xơi xong bữa sáng đã cắm đầu chạy thục mạng về nhà để viết review ẩm thực, trưa cũng chăng thèm qua ăn.
Âu Dương thì bị dính buff của bánh nếp, ăn xong bữa trưa là vác xác đến phòng tập gym luôn, vắng mặt tại buổi tiệc trà trong bếp.
Vương Căn Sinh không hiểu lắm tại sao hôm nay Âu Dương lại đam mê tập gym đến thế, nhưng ông vẫn chấp nhận, Vương đại gia chính là một người bao dung như vậy đấy. Tần Hoài khuyên Vương Căn Sinh đừng ăn bánh nếp, Vương Căn Sinh vì không muốn lỡ dở việc ăn thử sủi cảo khoai tây nên cũng nhịn thật. Ông kiên quyết bám trụ vị trí, nhai sủi cảo khoai tây suốt cả ngày trời, đến chiều cứ nhìn thấy sủi cảo khoai tây là lại ợ lên, có thể nói là cực kỳ thật thà.
Về phần Cung Lương và Thạch Đại Đảm, hai người họ cực kỳ tận tâm sắm vai NPC trong bếp. Buổi sáng Cung Lương không hề ngoi lên nhóm chat, tới nhà ăn rồi mới báo cho Tần Hoài biết tối nay anh phải đưa vợ con đi ăn ngoài nên không có thời gian tham gia tiệc trà. Tần Hoài tỏ vẻ thấu hiểu, dẫu sao đây cũng chẳng phải tiệc trà gì quan trọng cho cam, vắng mặt một hai người cũng chẳng sao.
4 giờ chiều, Tần Hoài và Triệu Thành An tan làm, xách theo chút nguyên liệu cùng một ít điểm tâm đã làm xong sang nhà La Quân.
Buổi trưa Tần Hoài đã chốt thời gian tiệc trà trong nhóm là 5 giờ 40 phút chiều, mọi người sẽ sang nhà La Quân ăn tối. Hôm nay Khuất Tĩnh tan làm lúc 4 rưỡi, hơn một tiếng đồng hồ thừa sức để cô phóng từ bệnh viện về.
Trần Công vốn định sắp xếp bữa tối buffet cho mọi người, nhưng La Quân gạt đi bảo không cần thiết, cứ bảo Trương Thục Mai xào thêm vài món là được. Trình độ nấu nướng của Trương Thục Mai cũng tàm tạm, nhỉnh hơn mấy bà giúp việc bình thường một chút.
Tần Hoài đợt trước từng ở ké nhà La Quân vài ngày, nếm thử tay nghề của Trương Thục Mai rồi nên cũng giơ hai tay tán thành. Tiệc trà ăn kèm mâm cơm gia đình, thêm chút trái cây với điểm tâm là đủ thịnh soạn rồi, chẳng việc gì phải tốn thời gian, công sức và tiền bạc làm buffet cả.
LVQ8371