Tần Hoài rất cảm động, đồng thời trong lòng cũng tự phi nhổ thói ngủ nướng hôm nay của mình. Thân là một sư phụ làm bữa sáng nổi tiếng, bản thân hắn lại cực kỳ ghét phải đậy sớm, hắn biết thói quen này khá mâu thuẫn với thân phận của mình, nhưng hắn chính là một ông thợ làm đồ ăn sáng không thích dậy sớm đấy.
Có thể nói là vừa thích làm đồ ăn sáng.
Lại vừa không muốn dậy sớm.
Chỉ có thể nói con người đúng là một loài sinh vật rất phức tạp.
Giang Mễ Niên Cao chỉ cần có sẵn Niên Cao thì làm rất nhanh, chỉ cần nhồi nhân đậu đỏ, cho vào nồi hấp rồi lăn qua lớp đường bột là xong. Ngót nghét chừng 10 phút, mẻ Giang Mễ Niên Cao nóng hổi đã ra lò, Tần Hoài gần như túc trực ngay cạnh nồi đợi Giang Mễ Niên Cao chín, không chờ nổi mà cắt ngay một miếng, chu mỏ thổi phù phù hai phút cho bớt nóng rồi nhét tọt vào miệng nhai ngấu nghiến.
Hương vị của Giang Mễ Niên Cao cấp A đương nhiên là khỏi phải bàn cãi, đó là cái mùi vị có thể khiến Hứa Đồ Cường xúc động rơi nước mắt mà hô to Giang Mễ Niên Cao vạn tuế.
Có điều lúc ăn Tần Hoài chẳng thèm để ý đến hương vị cho lắm, thuần túy là ăn tươi nuốt sống, thứ hắn ăn là buff cơ mà.
Tính kỹ lại thì, độ thuần thục kỹ năng Lên Men Bột đã bị kẹt khá lâu rồi, cả ngày hôm qua Tần Hoài mới cày được 3 điểm thuần thục, cứ theo cái đà này, Lên Men Bột muốn thăng lên cấp Đại Sư quả thực là xa vời vợi.
Phải dùng chút tà đạo thôi.
Tần Hoài vừa mải nghĩ lát nữa sẽ làm mấy loại Sủi Cảo Khoai Tây, vừa nuốt Giang Mễ Niên Cao, sơ sẩy một cái đâm ra bị nghẹn, ho sặc sụa, An Du Du đang đứng canh bên cạnh hắn vội vàng bưng trà tới.
Uống trà nhiều thành quen, Tần Hoài cũng nếm ra được trà pha ngon đở ra sao, và dùng loại trà gì để pha.
Lục An Qua Phiến của Cung Lương, trà thì đúng là trà ngon, ngặt nỗi tay nghề của người pha lại hơi kém. Tuy An Du Du từng có một khoảng thời gian chăm chỉ học pha trà ở Tri Vị Cư, nhưng vì thời gian quá ngắn nên kỹ thuật học được cũng chỉ có hạn, pha hồng trà hay trà xanh bình thường thì uống không thấy vấn đề gì, nhưng hễ pha loại trà hảo hạng của Cung Lương là khuyết điểm lộ ra ngay.
Nhưng Tần Hoài chọn cách động viên.
"Pha trà khéo đấy." Tần Hoài khen ngợi, "Du Du, lần sau em cứ lấy hồng trà trong tủ ra pha là được rồi, bình thường anh chỉ thích uống chút hồng trà phổ thông thôi."
"Dạ vâng Tiểu Tần sư phụ." An Du Du vội vàng ghi nhớ.
Bùi Hành nãy giờ vẫn luôn âm thầm quan sát động tĩnh bên phía Tần Hoài: ? Cái kỹ thuật pha trà này của An Du Du mà cũng gọi là khéo được á? Trình độ này ở Tri Vị Cư đến học việc còn chẳng bằng! Tiểu Tần sư phụ, tôi pha trà ngon hơn, lần sau cứ để tôi pha chol
Bùi Hành đã lâu không được lên hình có đất diễn lại ấm ức nghiến răng ken két.
Lý Hoa cũng lắc đầu, cảm thấy hàm răng của Bùi Hành đúng là hết thuốc chữa rồi.
"Tiểu Tần sư phụ." Thấy Tần Hoài uống xong trà, An Du Du cảm thấy mình có thể mở lời được rồi, "Hôm nay anh còn làm Sủi Cảo Khoai Tây nữa không ạ?"
"Làm chứ." Tần Hoài đáp ngắn gọn.
"Vậy anh sẽ làm loại sủi cảo giống hôm qua hay làm công thức mới ạ?” An Du Dư hỏi tiếp.
Tần Hoài nghe ra ngay, An Du Du đây là đang có ý muốn ăn Sủi Cảo Khoai Tây nhưng lại ngại nói thẳng. Thân là một Ông Chủ tâm lý, Tần Hoài đương nhiên phải chủ động hỏi: "Em có ý tưởng gì à?"
"Cũng... cũng không hẳn là có ý tưởng gì, em chỉ cảm thấy Sủi Cảo Khoai Tây mà thêm chút cải thảo vào có khi sẽ ngon hơn." An Du Du nhỏ giọng đáp.
Cải thảo á?
Tần Hoài nhẩm tính trong đầu sự kết hợp giữa khoai tây và cải thảo, cảm thấy xác suất cao là sẽ không ngon, chắc chắn là thua xa sự kết hợp của khoai tây, thịt heo, thịt bò và măng tây thái hạt lựu.
Nhưng nếu An Du Du đã muốn ăn nhân khoai tây cải thảo, Tần Hoài cũng chẳng ngại tiện tay làm thử một ít. Giang Mễ Niên Cao cũng ăn rồi, làm thêm một loại sủi cảo nữa cũng chỉ là chuyện tiện tay nhấc chân mà thôi.
"Là khoai tây cải thảo kết hợp thêm nguyên liệu khác, hay chỉ thuần túy khoai tây với cải thảo thôi?" Tần Hoài hỏi.
"Thuần túy thôi ạ, thêm chút thịt băm nữa." An Du Du vừa nói vừa nuốt nước bọt ực một cái, nhìn là biết cô nàng cực kỳ ghiền món này, "Trước đây bánh bao khoai tây của tiệm ăn sáng nhà em chính là làm nhân này đấy, ăn ngon cực kỳ luôn."
Tần Hoài: ? Tiệm ăn sáng nhà em còn bán cả bánh bao khoai tây cơ à, thực đơn phong phú gớm nhỉ.
"Được." Tần Hoài cũng không vòng vo giải thích với An Du Du rằng nhân bánh bao và nhân sủi cảo vốn là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau, rất nhiều loại nhân cho vào bánh bao thì ngon nức nở, nhưng hễ gói vào sủi cảo thì lại biến thành thảm họa. Nếu An Du Du đã muốn ăn, hắn cũng chẳng ngại chiều lòng cô ấy, dù sao ăn dở thì lần sau sẽ chừa không nhắc tới nữa, nếm thử vài món khó nuốt cũng là một phần trong quá trình học nấu ăn mà.
Trước đây Tần Hoài cũng rất thích ở nhà cùng Tần Lạc bày trò mày mò mấy công thức linh tinh, đủ kiểu phát minh sáng tạo, vì sao bây giờ lại bỏ xó không thèm sáng tạo nữa?
Còn chẳng phải là vì đã nếm đủ bài học xương máu sao, mấy cái thứ khó nuốt được sáng tạo ra đó dù sao cũng là đồ ăn, không thể vứt đi lãng phí được. Tần Hoài ăn ít một chút, còn Tần Lạc thì đúng là thường xuyên phải rưng rưng nước mắt nuốt trọn đủ loại "hắc ám liệu lý".
LVQ8371