Ÿ đám đàn em không có mặt, An Du Du chuyển từ lén lút liếm bát sang liếm bát một cách quang minh chính đại, chỉ thiếu điều úp thắng cái bát lên mặt, vừa liếm vừa rủ rê: "Nếu hôm đó cậu không bận gì thì đi ăn xin với tôi đi!”
Trần Thuận: ?
"Cậu thấp hơn tôi một cái đầu, nhìn cũng trẻ con, đến lúc đó cậu cứ bò lê lết trên mặt đất, giả vờ là bị gãy chân, rồi cứ rên rỉ ỉ ôi là được, mấy lời thoại khác cứ để tôi lo."
"Đảm bảo xin được ối tiền, đến lúc đó hai đứa mình chia năm năm nhé."
Trần Thuận: ...
Trần Thuận âm thầm nuốt ngựm cháo, dứt khoát từ chối: "Không đi."
"Xin được nhiều tiền thật đấy, tôi nghe nói trường cậu học học phí là ba đồng bạc trắng một tháng đúng không? Nếu không phải để cho cậu đi học, bố mẹ cậu cũng chẳng cho tôi thuê nhà đâu. Nếu may mắn, cậu bò một ngày là kiếm đủ học phí cho cả tháng luôn đấy."
"Không đi." Trần Thuận tiếp tục cự tuyệt.
An Du Du có vẻ hơi phật ý, cạch một tiếng đặt mạnh cái bát xuống bàn, làm ra vẻ tức chết đi được có cho cũng thèm vào ăn nữa. Tần Hoài cố ý liếc nhìn một cái, phát hiện cái bát đã được liếm sạch bong kin kít, sạch đến mức khỏi cần rửa cũng được.
"Mấy người bị làm sao thế nhỉ? Đêm ba mươi Tết là cơ hội ăn xin ngàn năm có một, Thập Tam phải đến Phúc Ký làm việc không đi xin được thì chớ, cậu thì rảnh rỗi, chẳng phải chỉ ở nhà đọc sách thôi sao? Đọc lúc nào mà chả được? Cậu định làm mọt sách thật đấy à, thi vào cái trường đại học gì đó rồi vào chính phủ làm việc sao? Ế, mà nghe cũng bùi tai phết, tôi nghe người ta đồn làm trong chính phủ một năm bòn rút được ối tiền đấy."
An Du Du càng nói hai mắt càng sáng rực lên.
Trần Thuận từ tốn hỏi: "Sao cô lại đam mê cái nghề ăn xin thế? Còn lôi kéo, cứ khuyên Giang Vệ Quốc bỏ việc ở Phúc Ký để đi ăn xin cùng cô. Dẫu cô là Cóc Vàng Ba Chân đi chăng nữa, thì cũng đâu phải Cóc Vàng Ba Chân nào cũng đi ăn xin."
Nghe Trần Thuận nói vậy, Tần Hoài chắc mẩm hắn cũng là Tinh Quái.
Lúc nãy khi Trần Thuận và An Du Du ăn cơm, Tần Hoài đã lờ mờ nhận ra. An Du Du thân là chị đại duy ngã độc tôn, ăn uống phải khác bọt, nhà phải ở phòng xịn nhất, đến cái chăn cũng phải đắp hẳn hai cái —— mặc dù hai cái chăn đè lên người cũng hơi nặng, mà An Du Du thì chẳng biết lạnh là gì, nhưng đây chính là phong thái của chị đại.
Ấy thế mà ban nãy lúc ăn cơm, An Du Du và Trần Thuận lại cưa đôi nồi cháo, An Du Du húp ba bát, hắn cũng húp ba bát. Hơn nữa hắn ăn rất chậm, An Du Du xơi xong ba bát trước nhưng lại không chớp thời cơ múc thêm cho mình bát nữa, mà chỉ đành cặm cụi ngồi liếm bát.
Trước mặt đám đàn em, An Du Du chưa từng bao giờ liếm bát.
Ngay cả người mỗi tháng nộp cho An Du Du hai đồng bạc trắng như Giang Vệ Quốc cũng chẳng có được đãi ngộ cỡ đó.
Có thể khiến An Du Du cư xử bình đẳng như vậy, ngoài đồng loại ra, Tần Hoài chẳng nghĩ ra lý do nào khác.
"Cậu tưởng tôi thích đi ăn xin chắc? Tôi cũng hết cách rồi." Trước mặt đồng loại, An Du Du rõ ràng thoải mái hơn hẳn, chuyện gì cũng dám kể: "Kế hoạch ban đầu của tôi là, đi ăn xin kiếm một khoản vốn trước, sau đó thu nạp một đám đàn em, rồi tìm một mảnh đất phong thủy hữu tình để chiếm núi xưng vương làm thổ phỉ, cứ thế vẻ vang sống hết kiếp này rồi độ kiếp thành công bay về."
"Nghề nghiệp lý tưởng của tôi vốn là đi cướp cơ!"
Tần Hoài: ? Đường đường là Cóc Vàng Ba Chân, Thụy Thú hàng thật giá thật cơ mà, sao lý tưởng của cô lại nghe sặc mùi... bóc lịch thế này.
An Du Du phồng má bực dọc nói tiếp: "Nhưng tôi không ngờ thu nạp đàn em lại khó đến thế. Đám nhóc này trừ Thập Tam ra thì đứa nào cũng vô dụng, toàn ăn bám tôi đã đành, lại còn cực kỳ dễ chết. Cậu có biết mấy năm nay tôi nhặt được bao nhiêu đứa đàn em rồi không? Tiền tôi xin được ngay cả nuôi chúng nó còn chẳng đủ, nói gì đến chuyện chiếm núi xưng vương."
"Hơn nữa cái kiểu chiếm núi xưng vương ở đây cũng khác xa những gì tôi được nghe kể. Đã bảo chỉ cần sức khỏe, biết đánh đấm là ngon ăn rồi, tự dưng lòi đâu ra cái gọi là súng ống chứ? Tôi là Cóc Vàng Ba Chân, tôi chỉ giỏi chịu đòn thôi, chứ tôi đâu có biết phun lửa, gọi gió, hô mưa, hay giậm chân một cái là động đất đâu."
"Hồi mới tới, tôi đi ăn xin được hai tháng, thấy kiếm tiền chậm quá nên cũng từng tính đi cướp. Cái lão Hoàng cục trưởng làm trên chính phủ cậu biết không? Cực kỳ giàu luôn, trong nhà giấu bao nhiêu là vàng thỏi. Tôi đã theo dõi dò la suốt một thời gian dài, chuẩn bị làm một vố lớn, kết quả suýt nữa thì ăn kẹo đồng mất mạng."
"Nếu không nhờ tôi chạy nhanh, thì giờ này chắc đã thăng thiên về chầu trời rồi."
"Nếu cứ thế mà chết ngỏm về thì nhục mặt lắm, tôi đâu phải mấy mống Tinh Quái Cây Cỏ. Cóc Vàng Ba Chân chúng tôi đi đến đâu mà chắng có cả tá đàn em lẽo đẽo theo đuôi. Không chiếm núi xưng vương, dưới trướng không có hàng trăm đàn em thì thôi đi, đằng này lại còn chết một cách lãng xet, về đến nơi chắc bị mấy con ếch khác cười cho thối mũi."
"Cũng nhờ lần đó tôi mới giác ngộ ra, đi cướp tuy tiền tươi thóc thật nhưng rủi ro cao quá. Vẫn là đi ăn xin ngon hơn, vừa ổn định, vừa tự do, độ nguy hiểm lại thấp. Cậu đi cướp mấy nhà quyền quý thì kiểu gì chúng nó cũng rút súng ra nã, nhưng nếu cậu đến xin đểu, cùng lắm chúng nó chỉ đá cho vài cái. Súng đạn đắt đỏ thế cơ mà, bắn vào người ăn mày thì phí phạm quá."
LVQ8371