Cung Lương và Thạch Đại Đảm không nói tang lễ mình muốn trông như thế nào. Theo lời hai người họ, tang lễ của họ chắc chỉ là kiểu tang lễ cơ bản thông thường, La Quân không tìm được điểm nào để cà khia nên cũng thôi không chửi.
Thấy La Quân chửi rủa từng người một lượt, nhưng tuyệt nhiên không đả động gì đến chuyện rốt cuộc mình muốn một tang lễ ra sao, Tần Hoài nhịn không được lên tiếng hỏi: "La tiên sinh, ông thích kiểu nào ạ?"
"Trong mấy cái video kế hoạch có phương án nào làm ông ưng ý không?"
La Quân vạch lá tìm sâu soi ra cả đống lỗi và những điểm hắn không vừa mắt trong từng video kế hoạch, nhưng lại chẳng hề nói xem rốt cuộc hắn thích kiểu gì.
"Không biết." La Quân vô cùng thản nhiên buông xuôi, "Tôi cũng chẳng biết mình thích tang lễ kiểu gì, tôi đâu có chết đi sống lại nhiều lần như bọn họ, đây là lần đầu tiên tôi chết cơ mà."
Tỉnh Quái sống kiếp đầu tiên đúng là mạnh miệng thật.
"Đến lúc đó ra hiện trường xem sao đã, xem cái bên tổ chức tang lễ mà Trần Huệ Hồng liên hệ có đưa ra được phương án nào làm tôi vừa mắt không. Trần Huệ Hồng, cô nhắn WeChat cho người ta chưa? Bao giờ thì đi xem hiện trường được?"
Trần Huệ Hồng lấy điện thoại ra xem thử, mừng rỡ kêu lên: "Ây da, Tiểu Chu nhắn WeChat lại cho tôi từ đời nào rồi, còn gọi tận hai cuộc gọi WeChat nữa, ban nãy chúng ta chém gió hăng quá nên tôi không nghe thấy."
"Để tôi xem nào..."
"Nhanh nhất là 2 giờ chiều mai có thể qua xem mặt bằng, hay là chiều mai chúng ta đến nhà tang lễ luôn đi. Tĩnh Tĩnh, ngày mai cô xin nghỉ được không?" Trần Huệ Hồng lập tức hóa thân thành người của phái hành động.
Khuất Tĩnh hơi chần chừ, nhưng vì tang lễ của La Quân, cô vẫn nghiêm túc nói: "Tôi sẽ cố gắng xin bệnh viện cho nghi, tranh thủ ngày mai có mặt.”
"Thế còn những người khác..."
Trần Công, Thạch Đại Đảm và Cung Lương thi nhau tỏ ý mình không có vấn đề gì, thời gian thì bọn họ có thừa.
"Tôi và Triệu Thành An cũng đi." Tần Hoài cũng lên tiếng, hắn rút điện thoại ra nhắn tin cho Hoàng Tịch, bảo cô đăng thông báo trước.
Hiện tại địa vị của Tần Hoài ở Vân Trung Thực Đường đã cao đến mức hễ hắn không đi làm, nhà ăn phải đăng thông báo trước để báo cho thực khách biết.
Hoàng Tịch rep tin nhắn trong giây lát, bảo rằng bây giờ cô sẽ đi soạn thông báo ngay.
Trần Huệ Hồng vui vẻ đếm nhẩm số người rồi nói: "Ok, vậy để tôi nhắn cho Tiểu Chu, báo là ngày mai bên mình có 8 người qua xem mặt bằng."
Phía Tiểu Chu cũng rep tin nhắn trong tích tắc, ân cần hỏi Trần Huệ Hồng xem có cần cử xe đến đưa đón không. Nhà tang lễ nằm ở ngoại ô, cách Vân Trung Tiểu Khu rất xa, lái xe phải mất gần hai tiếng đồng hồ.
Trần Huệ Hồng bảo không cần, bên này 8 người đi hai chiếc xe là vừa đẹp. Chiếc Rolls-Royce của La Quân và chiếc Maybach của cô đều đang nằm dưới hầm, lúc nào cũng lôi ra dùng được.
Buổi tiệc trà cứ thế kết thúc bằng lịch hẹn 12 giờ trưa mai tập trung dưới hầm gửi xe.
Ai về về nhà ề nhà nấy.
Trần Huệ Hồng vẫn theo lệ cũ, trước khi về xách theo hai túi trái cây, tiện tay ôm thêm quả sầu riêng. Thấy nhà La Quân hoa quả chất đống, cô còn nhiệt tình gọi Khuất Tĩnh nán lại chọn chung, bảo Khuất Tĩnh rảnh thì xách vào cô nhi viện.
Trong tích tắc, tiếng gầm vang dội "Trần Huệ Hồng, cô có bệnh à?" của La Quân lại một lần nữa vọng khắp căn nhà.
Trần Công, Thạch Đại Đảm và Cung Lương đi thẳng xuống lầu, thong thả về nhà.
Tần Hoài và Triệu Thành An cũng sóng vai rời đi.
Vừa bước vào thang máy, Triệu Thành An đã không kìm được hớn hở hỏi: "Tần Hoài, cậu muốn một tang lễ như thế nào? Hôm nay cậu vẫn chưa nói xem mình thích kiểu gì đâu đấy?”
Người anh em à, tôi mới ngoài 20 tuổi, thanh xuân còn phơi phới, lại sắp được thừa kế một khối di sản khổng lồ, tiền đồ xán lạn, đâu cần phải tính đến chuyện tang lễ của mình sớm thế chứ.
"Không biết nữa." Tần Hoài đáp bừa.
Triệu Thành An vẫn hừng hực khí thế, nhìn cái điệu bộ của hắn là biết ban nãy ở nhà La Quân hắn chém gió chưa đã thèm. Đứng trước câu trả lời nhạt nhẽo của Tần Hoài, hắn vẫn muốn lân la nói thêm vài câu: "Được làm quen với mọi người đúng là tuyệt thật, nếu không tụ tập cùng mọi người, tôi cũng chẳng ngờ được tang lễ lại có thể lên kế hoạch từ trước cơ đấy."
"Tần Hoài, cậu thật sự không có hứng thú với việc tự thiết kế tang lễ cho mình à? Cậu không thấy chuyện này rất quan trọng, thậm chí còn quan trọng hơn cả kế hoạch đám cưới sao?"
"Không hề." Tần Hoài vô cùng trịnh trọng nhìn Triệu Thành An, "Tuy rằng tôi mới chỉ yêu đương có hai năm hồi đại học, mấy năm nay toàn ế chỏng chơ chăng biết vợ tương lai đang phiêu đạt phương nào, nhưng tôi thấy lên kế hoạch đám cưới chắc chắn phải quan trọng hơn kế hoạch tang lễ."
"Người bình thường đều nghĩ thế cả."
"À không đúng, phải nói là 'con người' đều nghĩ thế cả!"
Cửa thang máy vừa mở, Triệu Thành An đã sải bước ra ngoài trước Tần Hoài, dùng cái giọng điệu của người từng trải giáo huấn: "Đấy là do cậu thiếu kinh nghiệm thôi, theo tôi thấy thì tang lễ chắc chắn phải ăn đứt đám cưới..."
"Thế cậu đã kết hôn bao giờ chưa?" Tần Hoài ngắt lời Triệu Thành An.
"... Chưa.”
"Một con cẩu độc thân sống tám kiếp vẫn ế như cậu thì bớt bốc phét lại đi, bao giờ lấy vợ rồi hẵng hay."
"Cậu nhìn Cung Lương với Thạch Đại Đảm xem, người ta có tận hai đứa con rồi kìa. Nhất là Cung Lương ấy, tôi nghe nói trong hai năm tới con trai ông ấy còn sắp lấy vợ luôn cơ."
Triệu Thành An bi phẫn lầm bầm: "Cậu chả hiểu cái gì cả, để tôi về buôn chuyện với Hạ Mục Bính, anh ấy chắc chắn sẽ hiểu tôi."
LVQ8371