"Nấu cháo lòng cá, thịt băm xào chung với củ cải, trong bếp còn có cải thảo chị dâu Trần cho, luộc thêm một phần cải thảo nữa, nhỏ hai giọt đầu mè vào cũng ngon chán.”
An Du Du mới nghe Giang Vệ Quốc nói vậy đã không kìm được mà nuốt nước bọt ực một cái.
"Được... được rồi, cái nghề này của cậu cũng khá đấy." Nể tình bữa tối thịnh soạn, An Du Du tạm thời công nhận công việc của Giang Vệ Quốc cũng không tồi, "Đi nhanh lên, Thập Tam, cậu đi chậm rì rề thế làm gì?"
"Cậu có biết bây giờ là mấy giờ rồi không? Về nhà chị còn phải đợi cậu nấu cháo, chị còn phải húp cháo, ngày mai còn phải dậy sớm vào thành ăn xin nữa. Hôm nay chị tận mắt nhìn thấy thiếu gia nhà họ Phùng đi vào vũ trường, với thói quen của anh ta thì chắc chắn phải ở lỳ trong đó cả đêm, đợi đến tờ mờ sáng mới say khướt bước ra. Lúc đó là thời điểm xin tiền dễ nhất, chỉ cần không sợ bị ăn đòn, xui rủi may mắn thì xin được hẳn hai ba đồng bạc trắng, đến lúc đó cái chân giò ăn Tết của chị là có hy vọng rồi."
"Cậu đi nhanh cái chân lên, đừng có làm lỡ dở cái chân giò của chị."
Dưới sự thúc giục của An Du Du, Giang Vệ Quốc chỉ đành rảo bước nhanh hơn.
"Thập Tam, ngày ba mươi Tết cậu có phải đến Phúc Ký không?"
"Có chứ, hôm đó Phúc Ký không bán tại quán, tất cả đều là giao mang đi, dự là sẽ bận hơn ngày thường, không biết giờ Tuất có tan làm được không nữa."
"Hả, thế chẳng phải chị đợi đến tận giờ Tý mới được ăn chân giò sao? Chị nghe nói chân giò phải hầm lâu lắm."
"Tôi sẽ dậy sớm hầm trước."
"Thế thì được. Hôm đó cậu phải đi làm đúng là tiếc thật, cậu không biết ngày ba mươi Tết dễ xin ăn đến mức nào đâu. Chị đã tính cả rồi, đợi đến hôm ba mươi Tết, tất cả mọi người đều phải vào thành xin ăn cho chị, Tiểu Tứ nhất định phải đi."
"Đến lúc đó cứ bôi bừa tí bùn lên người, không được bẩn quá, bẩn quá sẽ xúi quẩy đến hỷ khí của quý nhân. Năm ngoái cậu không đi ăn xin ở Ma Đô nên cậu không biết đâu, mấy nhà giàu có ở Ma Đô nhà nào nhà nấy đều phát cháo phát thức ăn, khối kẻ không phải ăn mày cũng giả làm ăn mày để đi xin đấy."
"Trong giới ăn mày của chị vẫn luôn lưu truyền một câu, có chết cũng phải ráng lết qua ngày ba mươi Tết rồi hẵng chết, nếu không trước khi chết đến một bữa no cũng chưa được ăn, thế là chết uổng phí."
"Mùng một lại càng khỏi phải bàn, không những phát cháo phát đồ ăn mà còn cho cả tiền. Mấy ông chủ ngày thường có khó ở đến đâu, lúc này chỉ cần nói vài câu lọt tai, dập đầu nhiệt tình một chút là kiểu gì cũng được vài đồng xu."
"Chỉ có mấy tiệm gạo là trơ trẽn, cứ đến lúc này là lại tăng giá, đến tiền của ăn mày tụi chị mà cũng muốn moi."
”... Tiệm gạo đâu thể nào chỉ vì đám ăn mày mà tăng giá chứ.”
An Du Du căn bản chẳng thèm đếm xỉa đến Giang Vệ Quốc, cứ tiếp tục tự nói tự nghe: "Cậu không thể đi ăn xin cùng đúng là tiếc quá đi mất, mấy ngày đó tuy thị trường tốt nhưng chỗ ngon khó giành lắm, cửa nhà mấy hộ hào phóng toàn là ăn mày bủa vây. Nếu cậu mà đi cùng chị, hai đứa mình đánh cho đám cướp chỗ kia tâm phục khẩu phục, xí được chỗ đẹp nhất, 14 người chúng ta lê la đi xin từng nhà một, không biết là sẽ xin được bao nhiêu đồ ngon đâu."
"Khéo rằm tháng Giêng chị lại được ăn thêm một bữa chân giò nữa ấy chứ!"
Có thể nói An Du Du đang cực kỳ thèm ăn chân giò rồi.
Giang Vệ Quốc không nói gì, chỉ lẳng lặng bước nhanh hơn.
Lúc hai người về đến chỗ ở thì đã rất muộn, thời buổi này bất kể là nến hay đèn đầu đều là đồ đắt đỏ, buổi tối trời tối nếu không có việc gì cần thiết thì tuyệt đối không thắp đèn. Các hộ nông dân quanh đó đều đã tắt đèn đi ngủ cả, trên tầng 2 của căn nhà ngói gạch đá xanh chỉ có đúng một căn phòng là đang thắp đèn dầu, leo lét chút ánh sáng yếu ớt.
12 đàn em của An Du Du vẫn chưa đứa nào ngủ, tất cả đều ở trong phòng đợi cô ấy và Giang Vệ Quốc về, Tiểu Cửu ỷ mình có áo bông nên đứng canh ở cổng viện, từ xa nhìn thấy bóng người lờ mờ là vội vàng chạy ra đón.
Kết quả vì trời quá tối, An Du Du căn bản không nhìn rõ người tới, Tiểu Cửu sáp lại gần cô ấy mới phát hiện ra có người, làm cô ấy giật thót mình.
Làm chị đại, tất nhiên An Du Du không thể để đàn em phát hiện cô ấy bị dọa sợ được, cô ấy chỉ đành làm ra vẻ bình tĩnh nhét cái bát mẻ vào lòng Tiểu Cửu, hỏi: "Hôm nay nhặt được bao nhiêu củi rồi?"
"Nhiều lắm chị đại, tuyệt đối đủ cho chúng ta dùng qua Tết luôn!"
An Du Dư hài lòng gật đầu: "Ngày mai tiếp tục đi nhặt, trong mấy ngày Tết đều phải vào thành ăn xin, không có thời gian đi nhặt củi đâu.”
"Em biết rồi chị đại, em nhất định sẽ chăm chỉ nhặt củi." Tiểu Cửu gật đầu như giã tỏi để thể hiện lòng trung thành.
Giang Vệ Quốc vừa về là đi thẳng vào bếp nhóm lửa nấu cháo, đám đàn em còn lại thi nhau ùa từ trong phòng ra, báo cáo tiến độ công việc hôm nay.
"Chị đại, những thứ chị bảo em đều mua rồi, tiền tiêu nhẵn túi luôn!"
An Du Du lộ vẻ mặt xót xa, bóng đêm chính là lớp vỏ bọc hoàn hảo nhất của cô ấy.
"Chị đại, hôm nay em đã làm được bao nhiêu là việc!”
"Chị đại, hôm nay thật sự có người đến cướp lương thực, tụi em còn cướp ngược lại được 20 cân cám gạo với 10 cân khoai lang nữa!"
"Giỏi lắm!"
"Chị đại..."
LVQ8371