"La tiên sinh, bây giờ cũng muộn rồi, đã hơn 7 giờ tối, ngài lái xe từ đây về thành phố chắc cũng phải mất hơn ba tiếng nữa, về đến nhà khéo phải gần 11 giờ."
"Hay là hôm nay chúng ta tạm dừng ở đây nhé, ngài xem linh đường với mặt bằng ở làng đều chốt xong xuôi rồi, phần còn lại chỉ là mấy việc lặt vặt thôi, bên cháu sẽ cố gắng lên một bản kế hoạch hoàn chỉnh gửi ngài trong vòng một tuần. Cháu phiền ngài kết bạn WeChat với cháu chút nhé, sau này ngài có yêu cầu gì cứ thoải mái nhắn cho cháu ạ."
"Đáng lý ra hôm nay cháu phải mời các vị một bữa cơm, nhưng giờ muộn quá rồi, cháu có đặt vài món ở quán ăn ngay cạnh Vân Trung Tiểu Khu, vừa hay cháu cũng có chút việc phải qua bên đó. Lát nữa cháu đi cùng mọi người về luôn, đồ ăn cháu đặt sẽ giao thẳng đến nhà La tiên sinh, mong các vị dùng tạm, xin đừng chê ạ."
"Lát nữa cháu sẽ gửi thông tin mấy gánh hát qua WeChat cho ngài, ngài xem ưng ý gánh nào nhé. Nếu ngài không ưng gánh nào thì cứ ra điều kiện, công ty cháu có thể sang tỉnh khác tìm giúp ngài luôn!"
Ánh mắt Trần Công nhìn Chu Hổ tràn ngập sự tán thưởng, đó là ánh mắt đồng cảm của những kẻ mang kiếp "trợ lý vạn năng" dành cho nhau.
"Đừng có gửi tài liệu gì sất, xem phiền chết đi được.” Ngồi xe cả ngày lại lóc cóc đi xem mặt bằng, hiện tại có thể nói là La Quân vừa mệt mỏi vừa cáu kinh, "Bảo bọn họ đến tận nhà tôi mà hát."
"Tôi muốn nghe thử giọng hát của họ ra sao."
Chu Hổ sững người, đáp: "Đương nhiên là được ạ."
"Có điều việc đến tận nhà biểu diễn thế này đi đi về về cũng mất khá nhiều thời gian, mà mấy gánh hát này toàn thu tiền theo ngày, không có cái luật thử giọng đâu ạ, chi phí có thể sẽ..."
"Tiền bạc không thành vấn đề."
"Chi phí của gánh hát có lẽ phải thanh toán tiền mặ..."
"Thanh toán ngay tại chỗ cũng được."
Đối mặt với Kim chủ ba ba giàu nứt đố đổ vách thế này thì Chu Hổ còn biết nói gì nữa? Đương nhiên chỉ có thể cung kính đáp:
"Không vấn đề gì ạ, La tiên sinh ngài cứ yên tâm, tối nay về cháu sẽ sắp xếp ngay, ngài xem khi nào thì ngài rảnh ạ?"
"Ngày nào tôi cũng rảnh."
"Vậy ngày mai cháu sẽ sắp xếp gánh hát đến nhà ngài diễn luôn! Nhưng mà âm thanh hát tuồng hơi lớn, liệu có làm phiền..."
"Mấy căn hộ tầng trên tầng dưới đều là của tôi cả."
Giọng nói của Chu Hổ càng thêm thánh thót: "Ngài cứ yên tâm, ngày mai cháu nhất định sẽ sắp xếp ổn thỏa cho ngài!"
Đoàn người Tần Hoài lái xe trở về.
Đồ ăn mà Chu Hổ đặt khá thịnh soạn, có tới 15 món, trong đó ít nhất 10 món là món chính đắt tiền. Vì bữa cơm này, quán ăn mà Chu Hổ đặt món còn đặc biệt lùi giờ đóng cửa. Quán xá quanh khu Vân Trung Thực Đường ngoài mấy tiệm ăn đêm ra thì cơ bản tầm 10:00 - 10:30 tối là dọn hàng rồi. Nhóm Tần Hoài tận 11 giờ mới về đến Vân Trung Thực Đường, nhân viên phục vụ và ông chủ quán còn đặc biệt tăng ca thêm nửa tiếng vì Chu Hổ.
Vì đồ ăn nhiều, Tần Hoài và Triệu Thành An cũng phụ một tay mang đồ, tiện thể chia hai hộp xách về nhà luôn.
Hơn 11 giờ đêm mới ăn tối, tuy không tốt cho sức khỏe lắm nhưng cũng tạm chấp nhận được. Ba bữa cơm của La Quân vốn đã chẳng theo giờ giấc cố định nào rồi, Trần Huệ Hồng thì thuộc điển hình của kiểu chỉ cần đồ ăn chùa thì ăn giờ nào cũng quất láng, Thạch Đại Đảm, Cung Lương và Trần Công thì rảnh rỗi sinh nông nổi. Chỉ có Khuất Tĩnh, Tần Hoài và Triệu Thành An là không thể sang nhà La Quân ăn cơm được.
Ngày mai cả ba người họ đều phải đi làm, đặc biệt là Tần Hoài, giờ làm việc của Tần Hoài là hơn 4 giờ sáng, 11 giờ đêm đối với hắn mà nói đã là thức quá khuya rồi.
Ông chủ tiệm ăn hiển nhiên biết mặt Tần Hoài, thấy Tần Hoài đến lấy đồ ăn thì kinh ngạc vô cùng, quay sang thốt lên với nhân viên phục vụ: "Tiểu Tần sư phụ thế mà lại đặt đồ ăn ngoài ở quán chúng ta này!"
Chu Hổ nghe ông chủ nói vậy, tò mò liếc nhìn Tần Hoài một cái, nhưng cũng không nghĩ ngợi nhiều.
Những người không sống và làm việc quanh khu vực Vân Trung Tiểu Khu sẽ chẳng thể nào hiểu được sức nặng của bốn chữ "Tiểu Tần sư phụ” này đâu.
Chu Hổ đưa Tần Hoài và Triệu Thành An đến tận cổng khu chung cư, xe của hắn đỗ ngay gần Vân Trung Tiểu Khu. Sau khi đưa hai người đến cổng, Chu Hổ vẫn chưa có ý định rời đi, chỉ mỉm cười vẫy tay chào.
"Chu kế hoạch, anh cũng mau về đi, đã hơn 11 giờ đêm rồi, muộn lắm rồi đấy. Tôi nhớ anh bảo anh ở gần nhà tang lễ cơ mà, lái xe về cũng mất tận hai tiếng đồng hồ nữa cơ." Tần Hoài ân cần nói hai câu.
Chu Hổ cười đáp: "Vừa hay bên này tôi có một khách hàng đang cần gặp, nếu không tôi cũng chẳng cất công chạy tới đây làm gì."
Mặc dù không hiểu tại sao 11 giờ đêm rồi mà vẫn có khách hẹn gặp, nhưng xét thấy Chu Hổ làm trong ngành dịch vụ tang lễ, 11 giờ đêm vẫn phải nai lưng ra làm cũng là chuyện bình thường, Tần Hoài gật gù tỏ vẻ đã hiểu, xoay người bước vào trong khu chung cư.
Đi chưa được hai bước, hắn đã sượt qua người Hứa Đồ Cường.
Hứa Đồ Cường bước đi rất vội, lúc sượt qua vai Tần Hoài ông thậm chí còn chẳng nhận ra hắn ngay, đi được vài bước mới sực tỉnh, quay đầu lại mừng rỡ kêu lên: "Tiểu Tần sư phụ!"
Hứa Đồ Cường nhìn thoáng qua hộp đồ ăn Tần Hoài xách trên tay: "Đã muộn thế này rồi mà cậu còn phải gọi đồ ăn ngoài, đúng là vất vả quá."
LVQ8371