"Hồ Ly ở chỗ chúng tôi được coi là Thụy Thú đấy."
"Tiếng tăm... cũng tàm tạm thôi. Nếu thực sự muốn nói đến chuyện mang tiếng xấu, thì mấy kẻ tai tiếng hơn Hồ Ly còn đầy ra đấy, ví dụ như Ngoa Thú, Tất Phương, Cùng Kỳ... Thực ra cũng chẳng có gì là tốt hay xấu cả, mọi người thường chỉ là ân oán cá nhân thôi chứ không bao giờ nâng cao quan điểm lên mức phân biệt chủng tộc đâu."
"Sao tự dưng cậu lại hỏi chuyện này?"
Tần Hoài ngẫm nghĩ một chút: "Vì tôi có cảm giác hình như mọi người đều không mấy bận tâm đến Chu Hổ."
"Vừa nãy lúc tôi nhắc đến Chi Tuyến Nhậm Vụ của Chu Hổ, mọi người đều có vẻ lơ đãng. Tôi còn tưởng Hồ Ly mang tiếng xấu ở chỗ các anh, các anh không thích Hồ Ly cho lắm nên mới chẳng hứng thú gì với chuyện của Chu Hổ."
"Nhưng tôi lại không chắc chắn lắm, bởi vì lần trước mở tiệc trà ở nhà La tiên sinh có nhắc tới Chu Hổ, tôi thấy mọi người cũng không tỏ ra chán ghét gì rõ rệt.”
"Chỉ là tôi thấy hơi kỳ lạ thôi."
Thạch Đại Đảm cắn một miếng xúc xích, nhai nhai nuốt xuống, có vẻ hơi bị nghẹn, vuốt ngực mười mấy giây sau mới lên tiếng: "Cũng không hẳn là không có hứng thú, chủ yếu là do dáng vẻ ban nãy của cậu hơi dọa người."
"Bọn tôi đều tưởng cậu bị trầm cảm muốn tự sát đấy."
"Tôi trông giống người bị trầm cảm lắm sao?" Tần Hoài ngớ người.
"Khó nói lắm." Thạch Đại Đảm lại vô cùng thành thật đáp: "Có những người trông thì vẫn bình thường, chớp mắt cái đã chết rồi. Giống như Phù Du vậy, mỗi kiếp trước khi ngỏm đều tỏ ra rất bình thường, nhưng tự dưng nghĩ quẩn một cái là đi đời nhà ma luôn.”
Tần Hoài cười đầy bất đắc dĩ. Hắn biết hành động ngồi liền tù tì 10 chuyến tàu lượn siêu tốc thoạt nhìn quả thực không bình thường cho lắm, nhưng hắn cứ ngỡ với độ bao dung của đám Tinh Quái thì chắc không đến mức phải làm ầm lên vì ba cái chuyện cỏn con này chứ.
Nhưng nghĩ lại thì mọi người cũng chỉ vì lo lắng cho mình, nên trong lòng Tần Hoài lại cảm thấy vô cùng ấm áp.
"Lão Thạch, tôi có linh cảm hôm nay về nhà làm Điểm Tâm chắc chắn sẽ ngon hơn trước một bậc." Lúc Tần Hoài nói câu này, trong giọng nói đều toát lên vẻ hân hoan: "Mấy ngày nay tôi toàn cắm đầu làm Bánh Bao Hòe Hoa với Thổ Đậu Giáo Tử, chẳng làm món Điểm Tâm nào anh thích cả. Sáng mai anh muốn ăn gì?"
Thạch Đại Đảm ngẫm nghĩ một lát rồi cười thật thà: "Gì cũng được, Tần Hoài cậu làm Điểm Tâm ngon như vậy thì ăn món gì cũng thấy ngon hết."
Thạch Đại Đảm vừa dứt lời, âm thanh thông báo của hệ thống trò chơi lại một lần nữa vang lên trong đầu Tần Hoài.
"Ting, chúc mừng người chơi đã phát hiện Chi Tuyến Nhậm Vụ mới 【Bữa sáng của Đương Khang】, vui lòng kiểm tra trên bảng điều khiển trò chơi."
Tần Hoài sững sờ, không ngờ lại vớ được niềm vui bất ngờ thế này.
Thạch Đại Đảm là Tinh Quái đã thức tỉnh, Tần Hoài từng moi được mấy cái Chi Tuyến Nhậm Vụ từ trên người hắn. Hiện tại vẫn còn hai cái Chi Tuyến Nhậm Vụ của hắn chưa hoàn thành, Tần Hoài căn bản chưa từng nghĩ đến việc còn có thể nặn ra thêm Chi Tuyến Nhậm Vụ từ trên người hắn nữa.
Đúng là Đương Khang phiên bản kho báu mà!
Xét thấy hiện tại đang đứng giữa hàng người chờ đợi, Tần Hoài hơi thu liễm lại một chút, khẽ giơ tay lên, lén lút mở bảng điều khiển trò chơi ra.
【Bữa sáng của Đương Khang】: Kế hoạch một ngày bắt đầu từ buổi sáng, đối với Đương Khang mà nói, bữa sáng chính là chiếc chìa khóa mở ra hành trình ăn uống của cả một ngày. Xin người chơi hãy liên tục làm bữa sáng cho Đương Khang trong vòng 1000 ngày, hỗ trợ Đương Khang đạt được thành tựu Bữa Sáng Ngon Ngàn Ngày.
Một cái Chi Tuyến Nhậm Vụ thật rõ ràng dễ hiểu, nhưng cũng vô cùng kỳ quặc.
Thạch Đại Đảm mà cũng ấp ủ ước mơ này cơ đấy, Bữa Sáng Ngon Ngàn Ngày, nghe thôi đã thấy ứa nước miếng rồi.
Nhiệm vụ này thoạt nhìn thì đơn giản, nhưng thực tế lại khá khoai. Để có thể liên tục làm bữa sáng cho Thạch Đại Đảm trong vòng 1000 ngày, thì bắt buộc hắn phải ở cạnh Tần Hoài suốt 1000 ngày ròng rã.
Điều này cực kỳ thiếu thực tế.
Thứ nhất, Tết đến Tần Hoài phải về quê, Thạch Đại Đảm cũng phải về quê.
Tuy hai người họ ở cùng một thành phố, nhưng lại khác huyện khác xã. Tần Hoài đâu thể mặt dày mời cả nhà Thạch Đại Đảm về thôn Tần Gia ăn Tết suốt ba năm liền được.
Thứ hai, tuy dạo gần đây Thạch Đại Đảm cứ đi biền biệt không chịu về nhà, chỉ chực chờ ăn chực uống bên cạnh Tần Hoài, nhưng thực chất hắn lại là một người rất hướng về gia đình. Hắn không giống như Trần Công, chưa lập gia đình, quan hệ với bố mẹ cũng chẳng mấy thân thiết, chỉ một lòng một dạ cống hiến cho Ông Chủ.
Thạch Đại Đảm có vợ con đàng hoàng. Lúc bọn trẻ đi học thì hắn chạy vạy làm ăn bên ngoài, nhưng hễ bọn trẻ được nghỉ là hắn phải về nhà quây quần bên vợ con.
Đâu thể cứ đến kỳ nghỉ đông hay nghỉ hè là Tần Hoài lại phải khăn gói rời khỏi Sơn Thị, lặn lội về tận Việt Tỉnh, thuê bừa một cái mặt bằng gần khu dân cư nhà Thạch Đại Đảm để bán bữa sáng được.
"Sao thế?" Thạch Đại Đảm nhận ra Tần Hoài đang nhăn nhó, liền mạnh dạn suy đoán: "Có phải cậu vừa mò ra được... Chi Tuyến Nhậm Vụ của tôi rồi không?"
Tần Hoài đành phải đọc lại chi tiết nhiệm vụ cho Thạch Đại Đảm nghe một lượt, hắn nghe xong cũng câm nín luôn.
Tần Hoài cảm thán: "Lão Thạch à, không ngờ anh lại ghiền bữa sáng tôi làm đến mức này đấy, thế mà lại nặn ra được cái Chi Tuyến Nhậm Vụ Bữa Sáng Ngàn Ngày này cơ chứ."
Chạy theo chất lượng đã không thể làm Thạch Đại Đảm thỏa mãn nữa rồi, bây giờ phải lấy số lượng bù vào thôi.
LVQ8371