"Có điều việc xem bói của Chu Hổ chỉ là nghề tay trái, lúc nào rảnh rỗi cậu ta mới đến tận nhà xem phong thủy cho người ta. Thêm nữa cậu ta chỉ tiếp khách quen hoặc khách do người quen giới thiệu, cộng thêm mức giá cũng phải chăng, nên mới không có ai tố cáo cậu ta lừa đảo øì sất."
Cả đám nghe xong đều nghệt mặt ra.
Ngay cả Triệu Thành An nãy giờ đang thả hồn theo mây gió cũng bị cuốn vào câu chuyện, buột miệng cảm thán: "Đều là Tinh Quái với nhau cả, tại sao gia cảnh của cậu ta lại giật gân và bá đạo thế nhỉ? Sao bố mẹ tôi không có cái quá khứ hào hùng như vậy chứ?"
Cậu cũng muốn bố mình xộ khám à?
Đối với cái gia cảnh của Chu Hổ, Tần Hoài chỉ có thể dùng một chữ để đánh giá.
Hình.
Nhà người ta thì ba đời làm kinh doanh, ba đời làm quan, ba đời làm nông, cái kiểu ba đời đi trộm mộ như nhà Chu Hổ thì quả thực là hiếm có khó tìm.
Phải nói là cực kỳ hiếm.
Tần Hoài hiện tại đã tin sái cổ đến 80% phán đoán của Cung Lương. Kỹ năng trùng khớp đến thế, gia cảnh lại ly kỳ nhường này, nếu người anh em này thực sự là Tinh Quái mà lại còn ở kiếp sống cuối cùng, thì cái gia cảnh của hắn khả năng cao chính là Đạo Thảo của hắn.
Cái kiểu làm đúng chuyên ngành trên mọi phương diện thế này thực sự không có nhiều.
Trong khi cả đám còn đang há hốc mồm trước cái quá khứ oanh liệt của Chu Hổ, thì chỉ có mỗi Trần Huệ Hồng liếc nhìn La Quân rồi chép miệng cảm thán: "La Quân, mắt nhìn thầy phong thủy năm xưa của ông bén thật đấy. Cái trình độ xem phong thủy chọn đất đặt mộ này, mấy ông thầy phong thủy ất ơ bình thường làm sao mà đọ lại đám trộm mộ được cơ chứ.”
"Thế giờ chúng ta phải làm sao đây? Chờ Tiểu Tần lân la làm thân với Chu Hổ, moi ra nhiệm vụ để xác định xem cậu ta có phải là Tinh Quái hay không, hay là chúng ta chủ động xuất kích?"
"Tôi có WeChat của Tiểu Chu, hơn nữa dạo này tôi cũng buôn chuyện với cậu ấy suốt trên đó. Tôi có thể mời Tiểu Chu đến nhà xem phong thủy, tiện thể nhờ cậu ấy bói xem Tuệ Tuệ nhà tôi có thi đỗ vào trường cấp hai trọng điểm được không."
"Hồng tỷ, thực ra chị chỉ đơn thuần là muốn tìm thầy bói để gieo quẻ thôi đúng không." Tần Hoài không nhịn được bèn cà khịa.
"Tần sư phụ, hiện giờ cậu có dự tính gì không?" Trần Công đột nhiên lên tiếng hỏi.
"Hiện tại tôi chỉ định cày Phát Diện lên cấp bậc thầy." Tần Hoài cực kỳ thành thật đáp, bất chấp việc Triệu Thành An đang trợn tròn mắt kinh ngạc, trên mặt viết rành rành mấy chữ Người anh em à, nghe xong cái câu chuyện giật gân thế này mà phản ứng đầu tiên của cậu vẫn là cày cuốc sao, cậu có định cho tôi sống không đây, hắn vẫn thản nhiên nói tiếp: "Tuy nghe qua thì Chu Hổ rất giống Tỉnh Quái, nhưng vẫn chưa có gì là chắc chắn cả.”
"Đương nhiên, tôi rất tin tưởng vào sự quan sát và phán đoán của anh Cung. Nhưng hiện tại tôi vẫn còn cả đống nhiệm vụ chưa hoàn thành, tôi muốn giải quyết xong xuôi đống nhiệm vụ trong tay trước đã, đợi lúc nào rảnh rỗi rồi mới dồn sức xử lý chuyện của Chu Hổ."
"Giai đoạn này tôi thực sự không có dự tính gì sất, cứ thuận theo tự nhiên thôi."
"Ế, Tiểu Tần này, hiện giờ em đã mở khóa được bao nhiêu cái thẻ bài rồi? Chị nhớ danh sách thẻ bài của em tổng cộng chỉ có 12 ô trống thôi đúng không?" Trần Huệ Hồng buột miệng hỏi.
Trần Huệ Hồng hỏi đầy bâng quơ, Tần Hoài cũng chẳng mảy may suy nghĩ mà buột miệng đáp theo phản xạ: "Đã mở khóa được 10 cái rồi ạ."
"Ô, vậy nếu tính thêm cả Chu Hổ nữa thì chỉ còn thiếu một cái thôi." Trần Huệ Hồng gật gù, mười mấy giây sau như chợt sực tỉnh, cô trố mắt hỏi: "Sao lại là 10 người được, đám chúng ta cộng hết lại chẳng phải mới có 9 người thôi sao?”
Tần Hoài bị câu hỏi này của Trần Huệ Hồng làm cho sợ toát mồ hôi hột. Kỹ năng Nói Dối cấp bậc thầy giúp sắc mặt hắn không hề dao động, chỉ khựng lại một nhịp rồi điềm nhiên đáp: "À, đợt trước về quê em vô tình mở khóa thêm được một người, là người trong làng em."
"Nhưng tình trạng của người đó cũng y chang Lão Thạch, đã thức tỉnh rồi, không có nhiệm vụ đi kèm cũng chẳng có phần thưởng gì sất. Hơn nữa người đó không giống Lão Thạch, không phát hiện ra điểm bất thường của em để mà thẳng thắn với em, nên em cũng chẳng rỗi hơi đi phá bĩnh cuộc sống của người ta làm gì."
Thạch Đại Đảm ngớ người: "Hả? Tình trạng giống hệt tôi sao?"
"Thế... cũng trùng hợp ghê."
Chuyện thẻ bài cứ thế bị Tần Hoài lấp liếm trót lọt.
Bàn xong xuôi chuyện chính sự, cả đám lại xúm vào gặm nhấm chút hoa quả, tiện thể hỏi han tiến độ lên kế hoạch tang lễ cho La Quân. Sau khi biết tiến độ vẫn đang dậm chân tại chỗ, gã khách hàng khó chiều nhưng lại vung tiền như rác La Quân chỉ biết một mực bác bỏ phương án rồi tự động bơm thêm ngân sách, âm thầm vào vai một Kim chủ ba ba đích thực.
Buổi tiệc trà lần này tàn khá sớm, mới hơn 7 giờ tối cả hội đã giải tán đường ai nấy đi.
Tần Hoài phải về ngủ, hiện tại trong đầu hắn chỉ rặt một ý nghĩ là cày độ thuần thục của Phát Diện. Ngủ muộn sẽ dẫn đến dậy muộn, dậy muộn sẽ khiến sản lượng bữa sáng bị sụt giảm. Thân là một sư phụ làm bữa sáng không bao giờ quên đi cái tâm làm nghề, việc làm bữa sáng có thể không giúp hắn cày điểm thuần thục nhanh, nhưng độ nhiệt huyết của hắn lại luôn ngùn ngụt nhất.
Sự nhiệt huyết chính là bí quyết giúp con người ta duy trì được cường độ làm việc cao.
LVQ8371