Khi chiếc xe của Tần Hoài vừa ăn vừa uống cập bến bãi đỗ xe của công viên giải trí, lúc mọi người đều ợ no nê bước xuống xe, thì bên chiếc xe của La Quân đang nổ ra một trận chiến kịch liệt, khói lửa lan từ trên xe xuống tận bãi đồ.
Tần Hoài gần như vừa xuống xe đã nghe thấy tiếng La Quân chửi rủa ầm ĩ cách đó không xa.
"Trần Huệ Hồng, cô bị bệnh à? Tôi đã bảo là phim truyền hình của tôi còn chưa xem xong, không muốn đến công viên giải trí, thế mà cô cứ ép tôi đến. Tôi đến công viên giải trí thì chơi được cái gì? Tàu lượn siêu tốc, tháp rơi tự do hay thuyền hải tặc hả? Trong cái công viên này có trò nào tôi chơi được không? Cô có biết đẩy xe lăn không đấy? Không biết đẩy thì đổi người khác đi!"
"Ây dà, quan trọng là tham gia thôi mà. Ông La này, ông xem ông cũng đâu còn sống được bao lâu nữa, bớt nóng tính đi. Lần trước ông đến công viên giải trí chẳng phải chơi rất vui sao? Mặc dù từ đầu đến cuối ông chả chơi trò nào, nhưng được ra ngoài đi dạo công viên cùng mọi người, lại có người đẩy xe lăn cho, hít thở không khí trong lành ở công viên, cũng là một kiểu tận hưởng mà!" Trần Huệ Hồng nói một cách rất hùng hồn, trên mặt viết rành rành dòng chữ "Ông La à, tôi thực sự đang nghĩ cho ông đấy, đây chính là cách thể hiện sự quan tâm của Thảo Mộc Tinh Quái chúng tôi".
"Lần này mọi người tụ tập đông đủ thế này, Khuất Tĩnh cũng cất công xin nghỉ, mỗi mình ông tụt lại ở nhà xem tivi thì hay ho gì."
"Cậu nói xem có đúng không Tiểu Chư?”
Chu Hổ - không hiểu sao lại xuất hiện ở bãi đỗ xe - cười vô cùng nịnh nọt, trước tiên cười lấy lòng La Quân, sau đó lại cười lấy lòng Trần Huệ Hồng, khuôn mặt vốn cũng được coi là đẹp trai trong phút chốc biến thành bộ dạng tiểu nhân gian xảo.
"Hồng tỷ, bộ phim truyền hình mà La tiên sinh đang cày dạo gần đây đúng là hay thật, em cũng xem rồi, nghiện lắm. Hai hôm trước em thức đêm xem đến hơn 2 giờ sáng, hôm sau đi làm đầu đau như búa bổ, La tiên sinh muốn ở nhà xem tivi cũng là chuyện dễ hiểu."
"La tiên sinh, những gì Hồng tỷ nói thật ra cũng có lý. Bình thường ngài ít khi ra ngoài, thỉnh thoảng có cơ hội đi dạo, lại có người đi cùng cũng rất tuyệt mà. Chẳng phải ngài không ưng ý cả 19 phiên bản thiết kế linh đường bên cháu đưa ra sao? Cứ cảm thấy thiếu thiếu thứ gì đó, tình trạng này cũng rất hay gặp, khách hàng bên cháu cứ thấy thiếu thiếu gì đó tức là đang thiếu cảm hứng. Lần này đến công viên giải trí không chừng lại là một cơ hội, có khi về nhà ngài lại nhận ra ngay mình đang thiếu thứ gì ấy chứ."
Bậc thầy dĩ hòa vi quý.
Tần Hoài vừa mới cảm thán trong lòng xong, Chu Hổ nhìn thấy "nhà tài trợ thanh toán đợt cuối” là hắn thì hai mắt sáng rực lên, sải bước dài đi về phía này.
"Tiểu Tần sư phụ, thật sự là đã lâu không gặp! Dạo này tôi vẫn luôn muốn tìm cơ hội để nói chuyện với ngài một chút, nhưng nghe nói ngài đang bận rộn nghiên cứu món Điểm Tâm mới, lúc đi ngang qua Vân Trung Thực Đường tôi cũng toàn thấy ngài đang tất bật trong bếp, nên không tiện làm phiền. Hôm nay coi như đã tìm được cơ hội để trò chuyện với ngài rồi!"
Nghe Chu Hổ nói vậy Tần Hoài chợt sững người. Từ sau lần đến nhà tang lễ xem địa điểm, hắn chưa từng gặp lại Chu Hổ, vẫn luôn say sưa làm Điểm Tâm. Hai người cũng chẳng nhắn tin trên WeChat, dạo gần đây vì quá đắm chìm vào việc làm Bánh Bao Hòe Hoa nên hắn còn quên cả thả tim bài đăng vòng bạn bè của Chu Hổ, không ngờ anh ta còn từng đến Vân Trung Thực Đường.
"Chu kế hoạch, anh từng đến Vân Trung Thực Đường rồi à?" Tần Hoài hỏi.
Chu Hổ chuyển từ nụ cười nịnh nọt sang nụ cười nhiệt tình: "Lúc đưa diễn viên gánh hát đến nhà La tiên sinh thì tôi có ghé qua, Điểm Tâm ngài làm đúng là tuyệt đỉnh. Lần nào đến nhà La tiên sinh tôi cũng phải ghé nhà ăn mua vài món Điểm Tâm, có hôm vài ngày không được ăn là trong bụng lại thấy nhớ."
"Tôi chủ yếu là muốn tìm Tiểu Tần sư phụ ngài..."
Giọng điệu mất kiên nhẫn của La Quân cắt ngang lời Chu Hổ: "Không phải đi công viên giải trí sao? Hoạt động hôm nay là đến bãi đỗ xe công viên để nói chuyện à? Bây giờ đã là 8 giờ 55 phút rồi, chẳng phải bảo là muốn vào công viên đúng 9 giờ sao?"
"Sao xe của nhóm Khuất Tĩnh vẫn chưa tới? Lại tắc đường à? Sao dạo này Khuất Tĩnh đi đâu cũng tắc đường thế?"
La Quân đã lên tiếng, mọi người cũng không ở trong bãi đỗ xe chờ chiếc xe của Khuất Tĩnh nữa. Dù sao nghĩa tử là nghĩa tận, La Quân tuy chưa chết, nhưng ông ấy cũng sắp rồi, lúc cần tôn trọng thì mọi người đều rất tôn trọng.
Tần Lạc càng hăng hái xách túi đồ ăn vặt qua cho La Quân chọn, nhiệt tình hỏi: "Ông La, ông có muốn uống hồng trà đá không?"
La Quân chỉ đành nghiêm mặt nói: Không uống."
"Vậy ông có muốn ăn bánh quy soda, socola, bim bim khoai tây hay bánh gạo tuyết không?"
"... Không ăn."
"Vâng ạ, ông muốn ăn thì cứ bảo cháu bất cứ lúc nào, cháu lấy cho ông nhé!" Tần Lạc vui vẻ chạy đi, cô bé rất sung sướng, cảm thấy hôm nay lại là một ngày kính lão đắc thọ của mình.
"Anh hai, lát nữa chúng ta đi chơi tàu lượn siêu tốc trước đi! Em thấy công viên giải trí này thích lắm, tàu lượn siêu tốc chẳng phải xếp hàng mấy, hôm nay em muốn chơi 6 lần!"
Giọng nói lanh lảnh vưi vẻ của Tần Lạc vang vọng khắp bãi đỗ xe.
Âu Dương vốn đi theo sau Tần Lạc, nghe Tần Lạc nói vậy, hắn liền lặng lẽ dừng bước, ngẫm nghĩ một chút rồi lẩn sang chỗ Trần Huệ Hồng. So với việc ngồi tàu lượn siêu tốc 6 lần, hắn cảm thấy đẩy xe lăn cho La Quân cũng là một lựa chọn không tồi.
LVQ8371