Mỗi khi Tần Hoài cảm thấy đầu óc mình có vẻ không được bình thường cho lắm, thì y như rằng sẽ có người nhảy ra chứng minh cho hắn thấy cái sự bất thường của hắn thực ra cũng chăng thấm tháp vào đâu.
"Muốn ăn thì cứ tự nhiên đi, còn hai mẻ nữa sắp hấp xong rồi." Tần Hoài đáp.
Triệu Thành An lúc này mới yên tâm mạnh dạn đánh chén, tay trái cầm một cái, tay phải cầm một cái, trong miệng còn ngậm thêm một cái, cái dáng vẻ ăn uống phải nói là cực kỳ sảng khoái.
Tần Hoài bắt đầu nhanh nhẹn gắp Bánh Bao trong xửng hấp ra để chia cho mọi người. Hiện tại 5 người ngồi ở chiếc bàn nhỏ mỗi người được chia 3 cái. Tần Hoài bất chấp cái ánh mắt mang hàm ý 'cậu khinh thường ai đấy, 3 cái Bánh Bao này nhét kẽ răng còn chẳng đủ' của Âu Dương mà kiên quyết chỉ phát cho cậu ta đúng 3 cái.
Ngay sau đó, hắn tiếp tục đi phát Bánh Bao Tửu Nhưỡng cho các ông bà cụ đang ngồi bên ngoài.
Trước khi phát, Tần Hoài đã nói rất rõ ràng, mẻ Bánh Bao này hoàn toàn miễn phí, đây là món mới Bánh Bao Tửu Nhưỡng phiên bản cao cấp, giá cả vẫn chưa chốt, yêu cầu duy nhất là mỗi người sau khi ăn xong phải nộp lại một bài review ẩm thực.
Các ông bà cụ nhao nhao gật đầu cái rụp. Bọn họ đã chừng này tuổi đầu rồi mà vẫn còn cắm cúi nghiền ngẫm các bài review ẩm thực, đặt mua đủ mọi loại tạp chí du lịch ẩm thực đình đám, dùng sức lực của bản thân để ép cái sạp báo gần Vân Trung Tiểu Khu phải nhập thêm một đống tạp chí liên quan, ngày đêm khổ luyện ngòi bút, cũng chỉ vì chờ đợi cái khoảnh khắc này mà thôi.
Không phải chỉ là review ẩm thực thôi sao? Chẳng cần biết trước kia các ông các bà làm nghề ngỗng gì, nhưng hiện tại tất cả đều là những cây viết review ẩm thực chuyên nghiệp!
Các ông bà cụ bình thường thì mỗi người được phát một cái Bánh Bao, Hứa Đồ Cường và Đinh nãi nãi mỗi người được phát ba cái, Tiền đại gia và mấy người khác mà Tần Hoài thấy quen mặt thì được phát hai cái, chẳng mấy chốc mẻ Bánh Bao đầu tiên đã được chia sạch sành sanh.
Hứa Đồ Cường nhìn ba cái Bánh Bao nằm chễm chệ trong đĩa của mình, sống lưng lập tức thẳng tắp. Tần Hoài vừa quay lưng đi, lão đã quay sang khoe khoang với Tiền đại gia: "Ông nhìn xem, thế mà ông còn dám bảo bùa chuyển vận của Chu đại sư vô dụng hả? Ông biết tại sao tôi lại có tận ba cái Bánh Bao không, đó là bởi vì..."
"Là bởi vì ông viết review ẩm thực hay chứ sao." Tiền đại gia cạn lời nhìn Hứa Đồ Cường, "Hứa Đồ Cường, có phải ông đến cái tuổi dễ bị lừa gạt rồi không? Sao bây giờ trong đầu ông rặt một mớ mê tín dị đoan thế hả, hở ra là tâng bốc cái lão Chư đại sư của ông lên tận mây xanh, đến cả Cưng ông chủ, bạn của Tiểu Tần sư phụ mà ông cũng chắng tha."
"Nhỡ đâu Cung ông chủ bị ông dắt mũi lừa mất cả trăm tám mươi vạn, thì cứ cẩn thận Vân Trung Thực Đường dán ảnh ông ngay trước cửa, kèm theo dòng chữ 'Kẻ này và quân lừa đảo cấm bước vào' đấy nhé."
Hứa Đồ Cường bị chọc tức đến mức nửa ngày trời chẳng thốt nên lời, đành quyết định cắn một miếng Bánh Bao để bình tĩnh lại, lát nữa lấy sức cãi lộn tiếp với lão già họ Tiền kia.
Lúc Hứa Đồ Cường ngoạm một miếng Bánh Bao to bự chảng, trong lòng vẫn còn hậm hực vì cãi nhau chưa thắng. Thế nhưng ngay khoảnh khắc Bánh Bao vừa chạm vào đầu lưỡi, mọi cơn giận dữ đều tan biến sạch sành sanh, thay vào đó là sự bình yên, hạnh phúc, mãn nguyện và sung sướng.
Trên người lão như đang tỏa ra thứ ánh sáng hào quang của sự hòa bình và tình yêu thương.
Một miếng Bánh Bao trôi xuống bụng, Hứa Đồ Cường rưng rưng nước mắt cảm thán: "Tiểu Tần sư phụ thế mà lại cho tôi tận ba cái Bánh Bao, vậy mà tôi đã ba ngày rồi không chịu nộp bài review ẩm thực cho cậu ấy, thật là hổ thẹn quá đi mất!”
Tiền đại gia vì chưa thấy đói nên vẫn chưa vội ăn Bánh Bao: ?
Bệnh Alzheimer của Vương Căn Sinh cơ bản có thể khẳng định là do mọi người chẩn đoán nhầm, nhưng cái chứng Alzheimer của Hứa Đồ Cường thì có vẻ là thật rồi.
"Bà Đinh này, bà thấy cái lão Hứa Đồ Cường này..." Tiền đại gia quay đầu sang định bàn luận chút đỉnh về bệnh tình của Hứa Đồ Cường với Đinh nãi nãi, thì phát hiện bà cụ căn bản chẳng thèm lọt tai chữ nào, cả người đã hoàn toàn chìm đắm vào thế giới của Bánh Bao Tửu Nhưỡng mất rồi.
Tiền đại gia: ?
Hai cái người này bị làm sao vậy?
Tiền đại gia lại ngoái đầu nhìn những người khác, phát hiện ra cái biểu cảm và trạng thái lúc gặm Bánh Bao của ai nấy cũng y xì đúc nhau. Nếu không phải lão một mực tin tưởng vào nhân phẩm của Tần Hoài, thì lão đã thực sự nghi ngờ Tần Hoài lén bỏ thêm chất cấm vào Bánh Bao Tửu Nhưỡng rồi đấy.
Tiền đại gia dè dặt cắn một miếng nhỏ Bánh Bao Tửu Nhưỡng.
Ngay lập tức, lão ném luôn cái bệnh tình của Hứa Đồ Cường ra sau đầu, nhập hội với mọi người, cùng nhau chìm đắm vào thế giới của Bánh Bao Tửu Nhưỡng.
Ôi chao, thế giới này sao mà tươi đẹp đến thế, khắp nơi đều thoang thoảng mùi rượu, một cái thế giới ngập tràn vị ngọt ngào của Bánh Bao Tửu Nhưỡng.
Toàn bộ thực khách của Vân Trung Thực Đường đều đắm chìm trong sự tuyệt diệu của Bánh Bao Tửu Nhưỡng, trong không khí lan tỏa mùi thơm nức mũi của Bánh Bao Tửu Nhưỡng, trong miệng ai nấy đều vương vấn hương vị Bánh Bao thơm lừng.
Vậy thì người kiến tạo nên sự tuyệt diệu này hiện tại đang làm gì nhỉ?
Tần Hoài đang mải mê làm Điểm Tâm.
Hầu như tất cả mọi người trong Vân Trung Thực Đường đều đã được nếm thử Bánh Bao Tửu Nhưỡng. Những người hóng được tin trễ chưa kịp ăn thì cũng đã ngoan ngoãn ngồi chầu chực ở ngoài sảnh, đôi mắt hau háu dán chặt vào cửa sổ gọi món chờ đến lượt.
LVQ8371