Kể từ khi Tần Hoài trải qua những chuỗi ngày mà việc đầu tiên sau khi vào bếp mỗi sáng là làm Bánh Nếp Giang Mễ, việc thứ hai là ăn Bánh Nếp Giang Mễ, thì cuộc sống của hắn trở nên vô cùng tẻ nhạt.
Tần Hoài không quá bận tâm xem Chu Hổ có phải là Tinh Quái hay không, cũng chính là vì sự tẻ nhạt này.
Cứ mở mắt ra là làm Điểm Tâm, thế mà độ thuần thục của Phát Diện lại tăng cực kỳ chậm chạp, mỗi ngày mở bảng điều khiển trò chơi lên nhìn độ thuần thục một cái, phát hiện những ngày tháng điểm số cơ bản chẳng nhúc nhích tẻ nhạt đến mức liếc mắt một cái là nhìn thấu tận cùng. Ban đầu Tần Hoài còn ôm chút kỳ vọng rằng tốc độ rùa bò của điểm thuần thục mỗi ngày sẽ tăng nhanh hơn một chút, về sau thì hắn chai sạn luôn, đến bảng điều khiển trò chơi cũng chẳng thèm ngó ngàng tới nữa.
Ăn xong Bánh Nếp Giang Mễ liền lập tức bắt tay vào nhào bột, cái quy trình này sắp biến thành phản xạ có điều kiện một cách máy móc mất rồi, có những lúc trước khi đi ngủ Tần Hoài nằm trên giường, không bấm điện thoại cũng chẳng nhắm mắt, cứ mở trừng trừng mắt nhìn lên trần nhà mà hắn cứ ngỡ mình đã hóa thành một triết gia.
Bắt đầu suy ngẫm về cái vấn đề mang tính triết học vô lý đùng đùng: tại sao nam chính truyện hệ thống lại cứ nằng nặc phải cày độ thuần thục để thăng cấp.
Nam chính truyện hệ thống thì nhất định phải cày cấp bậc lên thật cao sao?
Mỗi một nhiệm vụ đều nhất thiết phải hoàn thành một cách gấp gáp như vậy sao?
Cái món Bánh Nếp Giang Mễ chết tiệt này ngày nào cũng bắt buộc phải ăn sao?
Cái công viên giải trí cách Vân Trung Tiểu Khu hơn 30 km kia không thể trực tiếp dời đến sát vách Vân Trung Tiểu Khu được à? Như vậy thì Tần Hoài có thể vào một buổi sáng thức dậy lúc 4 giờ để đi làm, đột nhiên quyết định hôm nay hắn không thèm đi làm nữa, bẻ lái ra cổng công viên giải trí ngồi chờ, ngồi chầu chực đến 9 giờ sáng đợi công viên mở cửa.
Những ai thường xuyên đi làm chắc hẳn đều hiểu, đây chính là biểu hiện của việc đi làm đến mức phát điên rồi.
Chuyện gì cũng muốn làm ngoại trừ việc đi làm, nhưng trớ trêu thay lại bắt buộc phải đi làm, thế là chỉ đành vừa đi làm vừa chán đi làm, tiện thể suy nghĩ xem nếu không đi làm thì nên đi đâu quẩy cho sướng.
Trong khoảng thời gian cày cấp, Tần Hoài đã tự lên kế hoạch cho bản thân rất nhiều việc.
Tần Hoài quyết định sau khi Phát Diện đạt cấp bậc thầy, sẽ dẫn Tần Lạc đi công viên giải trí chơi một ngày, rồi lại dẫn Tần Lạc đi vườn bách thú chơi một ngày, nếu thành tích thi tháng của Tần Lạc mà tạm ổn, thậm chí hắn còn có thể dẫn Tần Lạc đi Thủy Tộc Quán chơi một ngày nữa.
Tần Hoài muốn gọi điện thoại cho Đàm Duy An hai tiếng đồng hồ để hóng triệt để drama của Tri Vị Cư, rồi lại gọi cho Đổng Sĩ ba tiếng đồng hồ để hóng nốt drama của Hoàng Ký.
Nếu như trong khoảng thời gian này Triệu Thành An không lấy cớ lên kế hoạch tang lễ để lừa tiền từ người sư huynh Hạ Mục Bính thân yêu của hắn, thì Tần Hoài còn muốn bảo Triệu Thành An đánh tiếng với Hạ Mục Bính một câu, để hai người bọn họ lập team lên Bắc Bình ăn một bữa ở Phân Viên nhằm ăn mừng.
Cày cấp đến mấy ngày cuối cùng, thậm chí Tần Hoài còn bắt đầu cân nhắc xem có nên tuyên bố Vân Trung Thực Đường đóng cửa ba ngày vào đúng cái khoảnh khắc Phát Diện đạt cấp bậc thầy hay không, cho toàn thể nhân viên một kỳ nghỉ phép ba ngày có lương, mỗi người phát một tấm vé để đi công viên giải trí team building.
Cân nhắc đến việc cua sắp vào mùa, thậm chí Tần Hoài còn nghĩ xem có nên ở nhà nấu Tương Gạch Cua hai ngày liền, tự ninh bản thân thành cái mùi gạch cua luôn để chứng minh rằng hắn chưa hề lãng quên Xíu Mại Gạch Cua và Bánh Bao Gạch Cua Kép.
Tần Hoài có đủ mọi viễn cảnh suy nghĩ vẩn vơ sau khi thăng lên cấp bậc thầy.
Thế nhưng đợi đến khi Phát Diện thực sự thăng lên cấp bậc thầy, nói chính xác hơn là vào cái khoảnh khắc Tần Hoài ý thức được Phát Diện của hắn dường như đã thăng cấp, trong lòng hắn chỉ có duy nhất một suy nghĩ.
À, thăng cấp rồi, xem ra sáng mai không cần phải ăn Bánh Nếp Giang Mễ nữa mà có thể chuyển sang ăn Hoành Thánh rồi.
Không có nhảy cẵng hoan hồ, không có cảm giác trút được gánh nặng, không có vưi mừng đến phát khóc, càng chẳng có múa hát tưng bừng, chỉ có sự bình thản đón chờ bữa sáng ngày mai với món Hoành Thánh.
Tần Hoài đã làm thế nào để ý thức được Phát Diện của mình đã thăng cấp đây?
Đó là một loại cảm giác.
Tần Hoài vẫn giữ thái độ điềm nhiên như trước, thậm chí có thể nói là nhào bột một cách vô tri, nhào mãi nhào mãi đột nhiên hắn cảm thấy có gì đó khang khác. Không phải là cái kiểu "cảm giác tới rồi" khang khác kia, mà là khối bột dưới tay dường như có thể giao tiếp với mình một cách rất khác biệt.
Nói một cách trừu tượng hơn thì, Tần Hoài cảm thấy mình đã thấu hiểu khối bột hơn rồi.
Tần Hoài đột nhiên ngộ ra được rất nhiều đạo lý trong việc nhào bột, có một vài chỉ tiết mà trước kia hắn hay bỏ qua, không thèm để tâm, cứ ngỡ là chuyện bình thường thì nay đột nhiên lại biến hóa hoàn toàn.
Giống hệt như việc con người không thể nhìn thấy vi sinh vật bằng mắt thường, và vì không nhìn thấy nên mặc định là chúng không tồn tại. Thế nhưng đột nhiên có người dúi vào tay bạn một cái kính hiển vi, chỉ vào ống kính và bảo, thấy chưa, cái thứ đang ngọ nguậy kia chính là vi sinh vật đấy.
LVQ8371