Trước đây, giờ làm việc của An Du Du là từ 3 giờ sáng đến 4 giờ chiều. Kể từ sau bữa tiệc trà ở nhà La Quân lần trước, Tần Hoài cảm thấy thời gian làm việc của cô ấy quá dài, nên đã đổi thành 3 giờ sáng đến 3 giờ chiều, trong đó có hai tiếng nghỉ trưa.
Đối với người bình thường mà nói, khung giờ làm việc này vô cùng oái oăm, nhưng An Du Du lại cực kỳ hài lòng.
Theo An Du Du, ánh nắng sau 3 giờ chiều là đẹp nhất. Nó không lành lạnh như nắng sớm, cũng không gay gắt như nắng trưa, phơi lâu sẽ đổ mồ hôi, chưa kể còn dễ bị đen da.
Nắng chiều là ấm áp nhất, bất kể là màu sắc hay nhiệt độ đều mang lại cảm giác dễ chịu.
Hiện tại, cứ 3 giờ chiều mỗi ngày là An Du Du tan làm. Sau khi tan ca, Cung Lương sẽ đưa cho cô ấy một ly trà, nói vài câu động viên nghe có vẻ khách sáo nhưng thực ra cũng rất chân thành, bảo rằng hôm nay Tiểu An làm việc vất vả rồi.
An Du Du không biết thưởng trà, cũng không phân biệt được trà của Cưng Lương ngon hay đở. Cô ấy không cảm nhận được vị ngọt hậu, cũng chẳng ngửi ra được hương thơm thanh khiết, chỉ thấy hơi đắng một chút nhưng vô cùng giải khát. Dù vậy, cô ấy rất thích ly trà này sau mỗi giờ tan làm.
An Du Du từng nhắn tin trên WeChat với Khuất Tĩnh, cô ấy cảm thấy ly trà lúc tan ca này giống hệt như sự ấm áp và quan tâm dành riêng cho nhân vật chính trong mấy bộ phim gia đình mà hồi bé cô ấy rất thích xem.
Bất kể cuộc sống của nhân vật chính có gà bay chó sủa đến đâu, vấn đề to bằng trời cũng sẽ được giải quyết gọn gàng trong một tập phim 40 phút. Bất kể cuộc đời có bế tắc thế nào, họ vẫn được ở trong một căn nhà ấm cúng, môi trường sống tuyệt vời, hàng xóm thân thiện. Luôn có những người hàng xóm hoặc những người xa lạ quan tâm giúp đỡ họ. Họ luôn được tắm mình trong ánh nắng đẹp nhất vào thời điểm tuyệt vời nhất, mỗi ngày thức dậy kéo rèm ra là thấy ngay ánh mặt trời rực rỡ ngoài cửa sổ.
Giờ giấc đi làm của An Du Du đã định sẵn việc lúc thức dậy cô ấy sẽ không thể thấy được ánh mặt trời rực rỡ, nhưng lúc tan làm thì có thể.
Mặc dù cuộc sống của cô ấy vẫn chưa dư dả gì, thẻ ngân hàng cũng chẳng có đồng số dư nào, lương tháng nào xào hết tháng đó, dẫu có tiết kiệm thì cũng là để sau này tiêu xài cho sướng tay hơn, nhưng cô ấy thật sự đang sống trong một căn nhà xinh xắn ấm cúng, môi trường tuyệt vời, hàng xóm lại cực kỳ thân thiện.
Lại còn là chung cư có thang máy.
Có cả chiếc sofa lớn, ngày nào cũng có thể nằm trên đó phơi nắng.
An Du Du nói, ly trà Cung Lương đưa mỗi ngày giống như một tấm thẻ thông hành của nhân vật chính vậy. Uống xong ly trà đó, cô ấy có thể về nhà làm nhân vật chính của đời mình, không còn là một NPC qua đường vô danh trong câu chuyện của người khác nữa.
Khuất Tĩnh đã chụp lại toàn bộ đoạn chat gửi vào nhóm. Sau khi Cung Lương đọc được, ngày nào ông ấy cũng giống như một NPC phát phúc lợi, cứ đúng giờ là pha trà rồi để nguội bớt, đảm bảo An Du Du vừa tan làm là có ngay một ly "trà thông hành nhân vật chính" với nhiệt độ hoàn hảo nhất.
Cung Lương không bận tâm việc mình có phải là nhân vật chính hay không. Thân là một Ngoa Thú tay trắng khởi nghiệp thành công, ông ấy đã làm nhân vật chính quá lâu rồi, giờ vào vai NPC trong cốt truyện của người khác cũng chẳng sao.
Ngại quá mải nói chuyện bao đồng rồi, hãy kéo trọng tâm về lại phòng bếp nào.
Tần Hoài mỉm cười ôn hòa ngắt lời An Du Du: "Du Du, em làm việc rất tốt, là do hôm nay anh tới sớm thôi."
"Em đã chuẩn bị những nguyên liệu gì rồi?" Tần Hoài hỏi.
An Du Du chỉ vào đống rau củ và một ít thịt gà thái hạt lựu mà cô ấy đã chuẩn bị xong: "Bình thường em đều chuẩn bị rau củ trước, thịt heo thì em chưa xử lý."
Thịt heo mới là nguyên liệu được sử dụng nhiều nhất trong bữa sáng ở Vân Trung Thực Đường. Các món Điểm Tâm có nhân do Tần Hoài làm về cơ bản đều dùng đến thịt heo: Tam Đinh Bao, Ngũ Đinh Bao, Tứ Hỉ Thang Đoàn, bánh bao nhân thịt cỡ lớn... Cho dù là bánh bao nhân rau củ như bánh bao nấm hương rau cải, thì cũng phải trộn thêm chút thịt băm.
Bánh bao thuần chay ăn không ngon, phải dính tí thịt thà vào mới hấp dẫn.
Ngay cả món Xíu Mại Gạo Nếp bình thường nhất cũng phải thêm chút thịt băm để điều vị.
"Vậy thì đúng lúc lắm, sáng nay không cần chuẩn bị nhiều thịt heo đâu. Có khoai tây không? Em làm chút khoai tây nghiền đi, phải thật nhuyễn, càng nhuyễn càng tốt."
"Dạ có." An Du Du vội vàng đi tìm khoai tây, không quên hỏi thêm một câu: "Tiểu Tần sư phụ, khoai tây nghiền là để làm món Điểm Tâm gì vậy anh?"
Hiện tại, mỗi ngày ngoài việc phụ giúp Tần Hoài chuẩn bị nguyên liệu, thời gian còn lại An Du Du đều đứng cạnh nhìn hắn làm Điểm Tâm, dần dà cô ấy đã hình thành thói quen không hiểu thì hỏi, cái gì cũng dám hỏi.
"Sủi Cảo Khoai Tây (Thổ Đậu Giáo Tử)." Tần Hoài thản nhiên đáp, nhưng trong chất giọng bình thản ấy lại len lỏi chút sát khí nghiên răng nghiến lợi, "Tiểu Triệu sư phụ của em đặc biệt thích ăn Thổ Đậu Giáo Tử, anh định làm sớm một chút để cậu ta ăn sáng.”
An Du Du không hiểu lắm, nhưng Tần Hoài đã nói vậy rồi, cô ấy quyết định chuẩn bị nguyên liệu thật kỹ, nghiền khoai tây nhuyễn thêm một chút.
Tần Hoài đi thái lựu thịt hun khói.
Lần trước ở Bắc Bình, tuy Tần Hoài có làm một bát Thổ Đậu Giáo Tử, nhưng bản thân hắn lại không ăn, thành ra hắn cũng chẳng biết Thổ Đậu Giáo Tử mình làm rốt cuộc có mùi vị ra sao.
Chắc chắn là dở tệ rồi.
LVQ8371