Cái mùi thơm này sờ sờ nhắc nhở Vương Căn Sinh rằng: đây mới chuẩn là hương vị của Tỉnh sư phụ, đây mới là cái mùi Bánh Bao Tửu Nhưỡng thơm bay nửa con phố, đây mới là hương vị Bánh Bao Tửu Nhưỡng khiến vô số công nhân xưởng dệt bông, xưởng dệt tơ lụa năm xưa vừa tan ca là phải đạp xe thục mạng, hận không thể đạp gãy cả bàn đạp, đạp cho lốp xe xẹt lửa luôn để chạy đi tranh cướp cho bằng được.
Hứa Đồ Cường ngồi ở bàn số 9 ngửi thấy mùi muộn hơn Vương Căn Sinh hai giây. Thấy Vương Căn Sinh đột nhiên bật dậy như thể lên cơn động kinh, cả người kích động đến mức tay chân run lẩy bẩy, ông lão cạn lời quay sang lầm bầm với Tiền đại gia: "Vương Lão Căn bị cái quái gì thế? Lên cơn động kinh à? Trước giờ có nghe nói ông ta bị động kinh đâu nhỉ."
"Chắc là ăn Há Cảo Khoai Tây nhiều quá nên trúng độc rồi đấy." Giọng điệu của Tiền đại gia sặc mùi ghen tị. Lời còn chưa dứt, ông cụ cũng đã ngửi thấy mùi thơm của Bánh Bao Tửu Nhưỡng. Lão hít sâu một hơi, vẻ mặt đầy say sưa: "Mẻ Bánh Bao Tửu Nhưỡng hôm nay... ngửi phát muốn đánh chén liền luôn."
"Có phải buổi trưa ông ăn chưa no nên đói rồi không?" Đinh nãi nãi cũng hít sâu một hơi, "Hình như tôi cũng thấy hơi đói rồi, mẻ Bánh Bao Tửu Nhưỡng này ra lò đúng lúc thật, làm một cái lót dạ thì tuyệt cú mèo."
Tiền đại gia và Đinh nãi nãi còn đang mải cảm thán, thì Hứa Đồ Cường đã nhanh chân đi trước một bước, đứng chực sẵn trước cửa sổ xếp hàng chờ mua Bánh Bao. Lão hận không thể thò hẳn cái đầu vào trong cửa sổ ngó về phía xửng hấp, để đếm xem mẻ này Tần Hoài hấp được bao nhiêu cái Bánh Bao Tửu Nhưỡng.
Giờ phút này Tần Hoài đang làm gì nhỉ?
Tần Hoài vẫn đang đứng trước xửng hấp ngắm nghía Bánh Bao Tửu Nhưỡng.
Nói chính xác hơn là thưởng thức.
Tần Hoài cảm thấy lần này quả thực là hắn đã định nghĩa lại Bánh Bao rồi.
【Bánh Bao Tửu Nhưỡng cấp S-】
Có ai ngờ được, Phát Diện thăng lên cấp bậc thầy, đăng cấp không phải là bước nhảy vọt từ cấp A lên cấp A+, mà là nhảy thằng từ cấp A lên cấp S- luôn.
Bánh Bao Tửu Nhưỡng cấp S-, bất kể đặt ở đâu cũng đều là hàng tuyển cực kỳ máu mặt. Cho dù có mang đến Phân Viên, bày chung với một bàn tiệc thịnh soạn do chính tay Hạ Mục Bính làm, thì nó cũng tuyệt đối không phải là vai phụ mờ nhạt.
Món ăn cấp S thì có thể được thưởng thức ở Phân Viên. Hạ Mục Bính là đệ nhất đầu bếp món Trung đương nhiệm, Tần Hoài cũng từng ăn cỗ ở Phân Viên đến mức ợ một cái là thức ăn trào ngược lên tận họng, nên hắn cực kỳ tin tưởng vào tay nghề của Hạ Mục Bính, hắn đoán chắc món ăn do Hạ Mục Bính làm kiểu gì cũng phải đạt trình độ cấp S.
Món ăn mặn cấp S thì có thể nếm được, chứ Bánh Bao cấp S- thì đã ai từng ăn chưa?
Ngay cả Chu sư phụ, người được xưng tụng là đệ nhất đầu bếp mảng bánh, cũng chưa chắc đã làm ra được Bánh Bao cấp S-.
Tần Hoài nhìn Bánh Bao Tửu Nhưỡng trước mặt, thậm chí hắn còn cảm thấy có chút không chân thực.
Điểm Tâm cấp S- cứ thế được làm ra rồi sao?
Không bị kẹt cấp đến mức sống dở chết dở, cũng chẳng giống như đợt làm Tứ Hỉ Thang Đoàn lật xe thảm hại đến mức hoài nghi nhân sinh, cứ thế làm một phát ăn ngay vô cùng mượt mà sao?
Đây chính là cái lợi của việc đắp chỉ số cơ bản lên đủ cao sao?
Đây chính là lối chơi vô địch của hệ bám sát sách giáo khoa sao?
Tần Hoài chần chừ mãi không gắp Bánh Bao từ trong xửng hấp ra, hắn cứ đứng đực trước xửng hấp mà lắng lặng chiêm ngưỡng.
Tần Hoài thì nhìn thấy được đánh giá cấp bậc, chứ Triệu Thành An lại chẳng thấy được gì sất. Triệu Thành An đứng cạnh mà sốt ruột muốn chết. Hắn cũng đâu có bị mù, đương nhiên hắn dư sức nhìn ra trình độ nhào bột của Tần Hoài hiện tại lại tăng vọt thêm một bậc lớn.
Trong mắt Triệu Thành An, sự đột phá của Tần Hoài chưa bao giờ là cái kiểu vèo một phát lên hương luôn. Tần Hoài là không lúc nào không tiến bộ, chẳng qua là tốc độ tiến bộ của cậu ta quá nhanh, nhanh đến mức mắt thường cũng có thể nhìn thấy được.
Hơn nữa Tần Hoài lại còn rất giỏi cái trò thêm thắt một chút giác ngộ vào cái tốc độ tiến bộ vốn đã nhanh như chớp ấy. Ba ngày đại ngộ một lần, hai ngày tiểu ngộ một lần, nếu lâu lâu không thấy ngộ ra cái gì thì y như rằng cậu ta đang ủ mưu để bùng nổ một cú thật lớn.
Triệu Thành An tỏ vẻ bản thân hoàn toàn chấp nhận thực tại này, cũng biết thừa Tần Hoài sắp sửa ra dẻ rồi, nhưng người anh em à, cậu mau ra dẻ đi chứ.
Lúc nãy nhào bột thì ra đẻ rõ lắm, bây giờ đến lúc cần ra dẻ thì sao cậu lại bất động rồi?
Sao thế, không biết cách ra dẻ à?
Không biết ra dẻ thì phải hỏi tôi đây này, Triệu Thành An tôi năm xưa cũng là thiên tài khét tiếng của Tri Vị Cư, là đối tượng khiến bao người ngưỡng mộ, là chuẩn mực "con nhà người ta" đấy. Trước khi bị lu mờ giữa đám đông và trở thành đại diện tiêu biểu cho câu chuyện "Thương Trọng Vĩnh", Triệu Thành An tôi cũng là một tay ra dẻ cự phách chứ bộ!
Lại đây, tôi mách cho cậu biết, yếu tố cốt lõi nhất của việc ra dẻ chính là phải ra dẻ. Bây giờ cậu cứ bày ra cái vẻ mặt đặc biệt gợi đòn, kiểu như chẳng có chuyện gì to tát, rồi cho tôi ăn Bánh Bao.
Trọng điểm là phải cho tôi ăn Bánh Bao!
Triệu Thành An hiện tại thực sự rất muốn nếm thử cái Bánh Bao trong xửng hấp.
"Cái Bánh Bao này ăn được chưa vậy?" Triệu Thành An không nhịn được bèn sấn tới.
Càng tiến gần lại xửng hấp, Triệu Thành An lại càng thèm thuồng.
LVQ8371