Cuối cùng, cuộc ấu đả kết thúc với chiến thắng áp đảo thuộc về phe An Du Du. Vì băng bên kia còn chưa bắt đầu đi ăn xin, nghèo rớt mồng tơi chẳng bòn rút được đồng nào, cô ấy bèn tuân thủ nguyên tắc "đã cất công đến đây rồi”, lột luôn cái áo bông rách tươm của tên cầm đầu bên kia ném cho đàn em rồi nghênh ngang rời đi.
Vừa vào thành, An Du Du liền phi thẳng đến nhà họ Trình.
Còn về lý do tại sao Tần Hoài biết đó là nhà họ Trình, chủ yếu là vì nơi này có treo biển. Cũng chẳng biết chủ nhân nhà họ Trình nghĩ cái gì, rõ ràng là biệt thự độc lập xây theo kiểu Tây, thế quái nào lại cố tình treo một tấm hoành phi trước cổng hệt như cửa Tứ Hợp Viện ở phương Bắc. Trên biển viết rành rành hai chữ to đùng "Trình phủ", vô cùng đơn giản dễ hiểu.
Nhà họ Trình đang phát cháo. Bà cụ nhà họ Trình mặc đồ rất dày dặn, khoác nguyên cây áo lông thú, đang dẫn theo đám người nhà là nữ giới chỉ huy người hầu phát cháo. Cháo không tính là quá đặc, nhưng cũng không đến mức loãng toẹt như nước ốc. Lúc người hầu quát tháo đám ăn mày đang xếp hàng không được chen lấn, không được cắt hàng, không được làm ồn, bà cụ còn cười tủm tỉm bảo người hầu đừng hung dữ như vậy, miễn cưỡng cũng coi như là một người có gương mặt hiền từ.
Tần Hoài biết An Du Du đi ăn xin là có chiến thuật rõ ràng, cô ấy thuộc hàng hiếm hoi trong số những kẻ ăn mày biết dùng não để làm việc.
Ngày thường An Du Dư đi ăn xin đều canh đúng giờ nào thì đến chỗ đó, chứ đừng nói chỉ đến ngày ba mươi Tết cực kỳ quan trọng này. Chắc chắn cô ấy đã lên sẵn kế hoạch chỉ tiết từ A đến Z rồi mới đẫn đàn em xuất phát.
Lời cà khịa của Giang Vệ Quốc về An Du Du xét theo một khía cạnh nào đó thì cũng không hề sai. Nếu cô ấy chịu dồn tâm trí dùng cho việc ăn xin vào những việc khác, thì làm cái quái gì cũng sẽ thành công.
Bởi vì nhà họ Trình phát cháo sớm nhất, nên ăn mày tụ tập trước cổng cũng chưa đông lắm. An Du Du chia đàn em thành hai tốp, một tốp đi theo cô ấy, một tốp giả vờ như không quen biết rồi chen lên phía trước.
Đám đàn em dạo này được ăn ngon uống say nên đứa nào đứa nấy cũng khỏe mạnh vạm vỡ, so với đám ăn mày ốm tong ốm teo bình thường thì quả thực chẳng khác nào mấy gã lực điền, rất nhanh đã chen lên được hàng đầu.
Tên người hầu thấy hàng lối có vẻ nhốn nháo, vội vàng gân cổ lên quát: "Làm cái gì đấy? Làm cái gì đấy? Không được chen lấn, không được giành giật, không được làm loạn! Tất cả xếp hàng đàng hoàng cho tôi, có xếp hàng mới có phần. Bà cụ nhà chúng tôi ngày Tết phát cháo là để làm việc thiện tích đức, mấy người nhận cháo xong thì trong lòng phải biết đội ơn bà cụ nhà chúng tôi, cấm có ồn ào!"
Bà cụ Trình ngồi trên chiếc ghế mây trải đầy thảm lông thú, đứng bên cạnh hầu hạ là cô cháu dâu trẻ tuổi.
"Không cần phải nói như vậy, chúng ta tin Phật, phát cháo làm việc thiện thì tự mình biết là được rồi, không cần phải rêu rao ầm ĩ lên, Phật Tổ mà biết được thì không hay đâu."
An Du Du chớp đúng thời cơ, với tốc độ sét đánh không kịp bưng tai chen tọt lên hàng đầu, thậm chí còn chẳng cho tên người hầu có cơ hội mở miệng mắng mỏ đã "bịch" một tiếng quỳ sụp xuống đất. Cô nàng dập đầu "bốp bốp" ba cái rõ to, trán rách toạc cả ra, máu tươi chảy ròng ròng trên mặt, gân cổ gào lên: "Đội ơn bà cụ Trình đã phát cháo, đại ân đại đức của ngài cháu xin khắc cốt ghi tâm! Mùa đông năm ngoái nếu em gái cháu không nhờ có ngài bố thí, e là đã chẳng sống nổi qua ngày. Nhanh lên Tiểu Tứ, còn không mau bò qua đây tạ ơn bà cụ Trình đi."
An Du Du vừa dứt lời, Tiểu Tứ liền giả vờ bị liệt chân, gồng mình bò lết từ trong đám đông chui ra. Bản thân con bé đã nhỏ tuổi lại thấp bé, Tần Hoài cũng chẳng biết nó chen lên hàng đầu từ lúc nào.
"Cảm... ơn..." Tiểu Tứ giả vờ đến cả nói cũng không sõi, cứ ư ử ú ớ loạn cả lên.
"Còn không mau dập đầu tạ ơn bà cụ đi, ngài ấy là ân nhân cứu mạng của em đấy!”
Tiểu Tứ vội vàng dập đầu, động tác thì khoa trương lắm nhưng chẳng phát ra tiếng động nào, trán cũng chẳng hề chạm xuống đất.
An Du Du là diễn viên chính, không thể dùng thế thân được, bắt buộc phải dập đầu bằng cảm xúc chân thật, dập càng mạnh thì hiệu quả càng cao. Thế nên ba cái dập đầu ban nãy mới vang vọng đến vậy, đến mức đầu cũng toạc cả máu.
Tiểu Tứ bên này chỉ là diễn viên quần chúng diễn phối hợp, không quan trọng lắm, làm màu chút là được. Dù sao bà cụ cũng lớn tuổi mắt mũi kèm nhèm, ngồi trên ghế mây tuốt đằng xa kia, căn bản chẳng thể nhìn rõ Tiểu Tứ có thực sự dập đầu hay không.
Tên người hầu nhìn mà ngớ cả người. Đợi Tiểu Tứ dập đầu xong hắn mới định thần lại, chuẩn bị tiến lên đuổi đi. Hắn vừa bày ra vẻ mặt hung thần ác sát, bước lên trước chưa được hai bước, bà cụ đã được cô cháu dâu dìu đỡ, cười hiền từ đứng dậy, vô cùng ngạc nhiên hỏi: "Năm ngoái hai đứa uống cháo từ thiện của nhà họ Trình ta sao?"
Bà cụ đã đích thân lên tiếng, tên người hầu nào dám xua đuổi nữa, vội vàng lùi sang một bên.
An Du Du gật đầu lia lịa, nước mắt ngắn nước mắt dài nức nở: "Mùa đông năm ngoái lạnh buốt xương, bố mẹ cháu mất sớm, chỉ còn lại đứa em gái ngốc nghếch này. Năm ngoái nó còn bị ngã gãy chân, chỉ có thể bò lết trên mặt đất. Ban đầu cháu cứ tưởng hai chị em cháu chẳng thể sống nổi nữa, may mà nghe tin nhà họ Trình phát cháo, cháu mới đánh liều đến xin một bát, thầm nghĩ chỉ cần không bị quản gia đánh đuổi là may lắm rồi."
LVQ8371