Tần Hoài có thể đoán trước được, cho dù đêm ba mươi Tết An Du Du có xin được một mẻ lớn, thì khả năng cao là cô ấy cũng chẳng giữ nổi đồng nào.
Lần này có khi An Du Du sẽ chọn đến Phúc Ký đánh chén một chầu ra trò cũng nên.
Mấy ngày tiếp theo, An Du Du vẫn miệt mài đi ăn xin theo đúng lịch trình.
Việc đi ăn xin diễn ra rất bài bản, buổi sáng răn dạy đàn em, sau đó vào thành ăn xin, buổi tối ngồi xổm ở góc tường gần Phúc Ký đợi Giang Vệ Quốc tan làm, mỗi ngày đều mong ngóng xem bữa tối được ăn món gì.
Bữa tối mỗi ngày của An Du Du đều không giống nhau.
Ngày đầu tiên là cháo lòng cá + củ cải trắng xào thịt băm, ngày thứ hai là cháo khoai lang + ruột vịt xào cần tây, ngày thứ ba là cháo đầu cá + rau xanh xào, ngày thứ tư là cháo thịt hưn khói + lòng gà xào cải thảo. Đáng nhắc tới là, thịt hưn khói của ngày thứ tư đã bị chuột gặm và hơi ôi thiu. An Du Du nghe nói thịt bị chuột gặm sẽ bị vứt đi, nên trước khi ngủ còn cố ý dành ra 5 phút lầm bầm cầu nguyện, hy vọng lũ chuột ở Phúc Ký cố gắng lên chút, cắn thêm mấy miếng thịt nữa.
Ngày thứ năm chính là ba mươi Tết.
Đây là ngày trọng đại của đám ăn mày.
An Du Du phá lệ không nằm ỳ trên giường đợi tất cả đàn em tỉnh giấc rồi mới giả vờ mình vừa tỉnh để từ từ bò dậy, mà trời còn chưa sáng cô ấy đã dậy từ sớm, gân cổ gọi cả đám đàn em dậy để tổ chức đại hội động viên đi ăn xin ngày ba mươi Tết.
Đám đàn em mắt nhắm mắt mở, mặc đồ căng phồng, quần áo xếp lớp này chồng lên lớp kia, để giữ ấm cản gió còn nhét không ít rơm rạ vào trong áo, đứng thành một hàng nghe chị đại răn dạy.
"Hôm nay là ngày gì mấy đứa biết không?”
"Em biết thưa chị đại, hôm nay là ngày Tết!" Tiểu Cửu nhanh nhảu giành trả lời đầu tiên. Với tư cách là đàn em theo An Du Du lâu nhất, sống dai nhất, Tiểu Cửu rất được cô ấy coi trọng và quý mến.
"Chuẩn rồi." An Du Du ném cho Tiểu Cửu một ánh mắt tán thưởng, "Hôm nay là ngày Tết, các nhà giàu trong thành đều sẽ phát cháo phát thức ăn. Hôm nay là ngày vui, từng đứa tụi mày tém tém cái giọng gào khóc thường ngày lại cho chị, đổi sang nói mấy lời chúc Tết cát tường nghe chưa!"
"Còn nhớ mấy câu chúc Tết chị dạy tụi mày trước đó không?"
"Nhớ ạ!" Đám đàn em đồng thanh đáp.
"Nói lời hay ý đẹp, nhưng vẫn phải bán thảm. Đi đường thì giả què cho chị, bò được thì tuyệt đối đừng có đứng, khom cái lưng xuống. Mặc kệ trên người tựi mày mặc dày bao nhiêu, mấy cô chiêu cậu ấm đó làm quái gì biết ăn mày mùa đông thì phải mặc thế nào? Trong mắt họ thì cũng như nhau cả thôi."
"Bây giờ nhà mình nhiều bát rồi, mỗi đứa mang ít nhất ba cái, nhiệm vụ hôm nay của từng đứa là bét nhất cũng phải xin được 10 bát cơm canh! Phải bù lại cho bằng hết số đồ ăn không xin được trong tháng trước, nghe rõ chưa?"
"Nghe rõ ạ!" Đám đàn em lại đồng thanh đáp.
"Tốt, chúng ta hô lại lần cuối nào, khẩu hiệu của chúng ta là gì?"
"Đi ăn xin là công việc tốt nhất trên thế giới này!"
"Ngon, xuất phát! Rằm tháng Giêng có được gặm chân giò hay không là trông cậy cả vào hôm nay đấy!”
"Chân giò á?" Tiểu Tứ reo lên sung sướng, "Chị đại, em nhất định sẽ ăn xin thật chăm chỉ, để rằm tháng Giêng chị được ăn chân giò!"
"Giỏi lắm." An Du Du rất hài lòng với sự giác ngộ của Tiểu Tứ, "Chị đại có chân giò ăn thì nhóc sẽ có đĩa để liếm. Cái đĩa đựng chân giò rằm tháng Giêng chị đặc cách cho một mình nhóc liếm, những đứa khác không có cửa đâu."
Lời này vừa thốt ra, đám đàn em nhao nhao phóng ánh mắt ghen tị nổ đom đóm mắt về phía Tiểu Tứ.
Giang Vệ Quốc, Trần Thuận và chị dâu Trần đứng im lặng hóng hớt nãy giờ: ...
Giang Vệ Quốc hơi ngượng ngừng giải thích: "Chị đại của bọn em tính tình là vậy đó.”
Chị dâu Trần rất thấu tình đạt lý mỉm cười: "Chị hiểu mà. Con bé cũng chỉ là một đứa trẻ, vậy mà phải nuôi bao nhiêu miệng ăn thế này, đúng là một đứa trẻ ngoan ngoãn, lương thiện."
Sau khi ăn sáng qua loa xong, An Du Du hùng dũng dẫn theo đám đàn em oai phong lẫm liệt xuất phát đi làm.
Không thể không thừa nhận, khí chất con người vẫn phải dựa vào đàn em để làm nền. Mấy hôm trước An Du Du đơn thương độc mã đi ăn xin, Tần Hoài cảm thấy cô ấy chẳng giống chị đại chút nào, không có khí tràng của người làm sếp, kéo theo thành tích ăn xin cũng bết bát.
Hôm nay dẫn theo một đám đàn em vào thành, khí thế lập tức khác bọt hẳn. Còn chưa vào đến nơi đã mở bát thành công rực rỡ —— đụng độ một băng đảng ăn xin khác.
Tần Hoài đoán An Du Du và tên cầm đầu bên kia là người quen cũ, hai bên tuyệt đối có ân oán. Mới sáng bảnh mắt nhà ai nấy đều chưa mở hàng mà hai băng đã lao vào tấn nhau một trận. Trong chuyện đánh đấm này, An Du Dư tưng hoành ngang dọc xưng danh chị đại, một mình cân bốn, đè cả 4 tên bên kia xuống đất tẩn cho một trận mà vẫn còn dư sức.
Đương nhiên, đám đàn em của An Du Du cũng chẳng kém cạnh là bao. Tiểu Cửu lớn tuổi nhất, vóc dáng cao nhất, đánh nhau cũng có thể một chấp hai, đích thị là một dũng tướng.
Tiểu Tứ nhỏ tuổi nhất thì cực kỳ thức thời, vừa mới khai chiến đã co giò chạy mất dép, chạy xa tít tắp đến mức Tần Hoài nhìn nổ con mắt cũng chẳng thấy bóng dáng đâu.
LVQ8371