La Quân lạnh lùng nói: "Ai mà biết được, không chừng là do ở cạnh Phù Du lâu quá nên bị lây bệnh rồi."
"Phù Du gì cơ?" Âu Dương trưng ra vẻ mặt ngơ ngác.
"Cái đó không quan trọng." Trần Huệ Hồng ngắt lời, bà ấy đang định lên tiếng thì Thạch Đại Đảm cầm một cây xúc xích nướng hốt hoảng chạy tới, chất giọng thật thà thường ngày nay lại mang theo mười phần hoảng sợ.
"Tôi nghe nói Tần Hoài nghĩ quẩn muốn tự sát, cậu ấy làm sao vậy? Chẳng phải vừa nãy cậu ấy còn đang yên đang lành đi ăn đồ ngọt sao? Sao tự dưng lại không muốn sống nữa? Ở tiệm bánh ngọt đã xảy ra chuyện gì vậy? Cậu ấy bây giờ có sao không? Đã đưa đi bệnh viện chưa? Vết thương có ổn định không? Tôi nghe nói cậu ấy nhảy từ trên tàu lượn siêu tốc xuống cơ mà!"
Triệu Thành An kinh hãi: "Cái gì?! Cậu ta nhảy từ trên tàu lượn siêu tốc xuống á! Sao tôi không thấy máu me gì hết vậy, mà sao cái tàu lượn siêu tốc này vẫn chưa dừng hoạt động?"
"Qe.” Chu Hổ ôm thùng rác lại cống hiến thêm một âm thanh làm nền.
La Quân nhịn hết nổi phải hít sâu một hơi, cố đè nén xúc động muốn nhảy cẫng lên chửi ầm lên của mình, ông quay đầu hung hăng lườm Trần Huệ Hồng một cái: "Trần Huệ Hồng cô bị bệnh à? Lúc nhắn tin cho bọn họ rốt cuộc cô đã nhắn cái quái gì vậy?"
Trần Huệ Hồng tỏ vẻ vô tội: "Tôi chỉ bảo là Tần Hoài đi tàu lượn siêu tốc tận 9 chuyến rồi, bây giờ là chuyến thứ 10, mà vẫn còn muốn đi tiếp. Lần trước chẳng phải Tiểu Đàm đi bốn năm chuyến xong là nôn đến mức tối tăm mặt mũi, nôn ra cả bệnh viêm dạ dày, phải nằm viện bao lâu đó sao, nên tôi mới hơi nói quá lên một chút là Tiểu Tần có phải không muốn sống nữa hay không, đang yên đang lành lại đi nhiều chuyến tàu lượn siêu tốc như thế."
"Tôi nào biết được mọi chuyện lại bị đồn thổi thành ra thế này cơ chứ."
"Cái gì? Đi tàu lượn siêu tốc có thể nôn ra cả bệnh viêm dạ dày á?" Giọng nói yếu ớt của Chu Hổ vang lên từ phía cái thùng rác.
Đáng tiếc vào cái thời khắc mấu chốt này chăng còn ai bận tâm đến nhân vật làm nền nữa, hiện tại tất cả mọi người đều rất quan tâm đến Tần Hoài, là quan tâm thực sự. Lần trước Tần Hoài đến công viên giải trí tuy cũng cùng Tần Lạc đi vài chuyến tàu lượn siêu tốc, nhưng vẫn nằm trong giới hạn của người bình thường, còn bây giờ thì thậm chí có phần vượt ra khỏi giới hạn của Tỉnh Quái luôn rồi.
Trần Huệ Hồng cũng không dám đảm bảo nếu mình lên đó đi liền 10 chuyến tàu lượn siêu tốc thì có còn mạng để đi xuống hay không.
"Dạo này Tần Hoài bị sao vậy?" Trần Huệ Hồng đưa ra câu hỏi chí mạng, "Cậu ấy không phải vẫn luôn ở trong nhà ăn làm Điểm Tâm sao? Dạo này tôi ít đến nhà ăn, bận tìm giáo viên dạy thêm cho Tuệ Tuệ nên cũng chẳng mấy khi trò chuyện với Tiểu Tần. Tuy thành tích của Tuệ Tuệ không tệ, nhưng bạn bè trong lớp đều đi học thêm mà mỗi con bé không đi, tôi cứ lo Tuệ Tuệ bị thua ngay từ vạch xuất phát."
La Quân mặt không cảm xúc nói: "Tôi không ra khỏi nhà."
Sau đó ông đưa mắt nhìn sang Thạch Đại Đảm, Trần Công và Cung Lương - những người ngày nào cũng ngồi chễm chệ trong bếp ăn, trên mặt hiện rõ dòng chữ "ba cậu mau cho một lời giải thích đi".
Trần Công đang suy tư, Cung Lương đang nhíu mày, còn Thạch Đại Đảm thì đang sám hối.
"Tôi thật sự quá vô tâm, thật đấy. Mấy hôm nay thật ra tôi vẫn luôn thấy Tần Hoài hơi khang khác, nhưng lại chẳng mảy may suy nghĩ sâu xa. Trước đây mỗi ngày Tần Hoài đều làm rất nhiều loại Điểm Tâm khác nhau, cậu ấy thường bảo nếu cứ làm mãi một món Điểm Tâm trong thời gian dài thì sẽ thấy rất chán. Cậu ấy cũng không cắm rễ mãi ở bàn bếp, thỉnh thoảng lại ra đây uống ngụm trà rồi tán gẫu với chúng ta vài câu."
"Mấy ngày gần đây Tần Hoài ngày nào cũng làm Bánh Bao Hòe Hoa, chẳng những không màng đến các món Điểm Tâm khác, mà trong giờ làm việc còn chẳng thèm đoái hoài bước ra trò chuyện với chúng ta lấy một lần. Mặc dù tôi thấy hơi lạ, nhưng tôi cứ tưởng là do dạo trước Tần Hoài vừa mới ngộ đạo, trước kia cậu ấy cũng từng như vậy nên tôi chẳng bận tâm, giờ nghĩ kỹ lại thì trước kia cậu ấy căn bản đâu có như thế này."
"Không khéo cậu ấy làm Điểm Tâm áp lực lớn quá nên mắc bệnh trầm cảm rồi cũng nên?"
"Tôi đọc trên mạng thấy bảo bệnh trầm cảm đáng sợ lắm, trường học của con trai tôi từng có học sinh bị trầm cảm rồi nhảy lầu tự tử đấy."
"Đều tại tôi, đều tại tôi quá vô tâm, giá mà tôi quan tâm Tần Hoài nhiều hơn một chút thì cậu ấy đã chăng bị nặng đến mức này mới bị mọi người phát hiện ra.” Thạch Đại Đảm hối hận khôn nguôi.
Khuất Tĩnh vội vàng trấn an: "Lão Thạch, Tần Hoài chắc không bị trầm cảm đâu. Triệu chứng trầm cảm không giống với trạng thái hiện tại của cậu ấy, cậu ấy bây giờ giống... giống..."
Khuất Tĩnh nói mãi cũng không ra lời, cô chỉ là bác sĩ thần kinh nội khoa chứ không phải bác sĩ tâm lý, không đúng chuyên môn.
Triệu Thành An nhìn quanh một lượt, hỏi: "Lạc Lạc và An Du Du đâu rồi?"
"Hai đứa đi chơi tháp rơi tự do rồi, đúng không Âu Dương? Lúc Lạc Lạc và Du Du xuống, Tần Hoài còn chưa đi tàu lượn siêu tốc nhiều chuyến như vậy, hai đứa nó không biết chuyện này, chị sợ Lạc Lạc lo lắng nên cũng không nói cho con bé biết." Trần Huệ Hồng nói.
Âu Dương nghe mọi người nói chuyện mà ngớ cả người, đờ đẫn gật đầu, trong đầu ngập tràn thắc mắc: Có đến mức nghiêm trọng như vậy sao?
Khoa trương quá rồi đấy, Tần Hoài chỉ là ngồi tàu lượn siêu tốc 10 chuyến liên tục thôi mà, có phải đi tham gia giải đấu thử thách của Red Bull đâu.
LVQ8371