"Tuyệt đối làm được!" Chu Hổ đõng dạc đáp, lưng thẳng tắp: "Ngài cứ yên tâm, chúng tôi làm việc cực kỳ chuyên nghiệp. Đối với tệp khách hàng không có con cái hay người thân như ngài, chúng tôi cũng có sẵn những phương án tương ứng”
"Bên chúng tôi có đội ngũ diễn viên khóc mướn cực kỳ chuyên nghiệp, ngài xem cần bao nhiêu người ạ? Đảm bảo mặc áo xô đội mũ mơm quỳ rạp trước linh cữu, gào khóc thảm thiết, khóc đến mức ai oán động lòng người luôn."
"Nghe ý ngài thì có vẻ ngài chuộng phong cách tang lễ kiểu truyền thống ở nông thôn, phải có đội khiêng quan tài và dựng rạp hát tuồng đúng không ạ?"
"Bên chúng tôi có hẳn một đội khiêng quan tài vô cùng chuyên nghiệp!"
"Gánh hát tuồng chúng tôi cũng có mối liên kết luôn!"
"Không biết quê quán của ngài ở..."
"Tôi không có quê, tôi sống ở thành phố."
"Dạ không sao hết, chúng tôi có liên kết với mấy ngôi làng ngoại ô, có thể thuê mặt bằng ở đó để tổ chức tang lễ cho ngài!"
Triệu Thành An đứng hóng hớt bên cạnh nghe vậy thì hai mắt sáng rực lên, kích động gào thét: "Chuyên nghiệp đỉnh chóp vậy sao!"
"Tôi cũng muốn tự thiết kế tang lễ cho mình, bên các anh có nhận bán phương án không? Tôi muốn chốt thêm vài cái phương án để phòng hờ bất trắc, tiền bạc... cứ cho là không thành vấn đề đi!"
Chu Hổ lại cất giọng cao vút đầy tự hào: "Đương nhiên là nhận ạ! Công ty chúng tôi cung cấp đủ mọi thể loại dịch vụ, bao ngài hài lòng!”
Sau khi Chu Hổ vỗ ngực thề thốt phương án cỡ nào cũng cân được tất, chỉ cần tiền nong sòng phẳng là bọn họ sẽ dốc toàn lực phục vụ, Triệu Thành An lại bắt đầu lân la kể lể thật ra hắn còn có một ông bạn già lớn tuổi hơn, người đó mới là người cần được lên kế hoạch tang lễ nhất, bởi vì cái ông bạn già kia mười mươi là sẽ ngoẻo trước hắn.
Tiếp đó, Thạch Đại Đảm cũng bon chen đòi mua một phương án tang lễ, mặc dù khả năng cao là chẳng xài tới đâu, nhưng cứ chốt đơn một cái cho đỡ nghiền đã.
Thạch Đại Đảm còn rủ rê Tần Hoài có muốn chốt một đơn không, đi mua sỉ biết đâu lại ép giá được.
Tần Hoài lập tức từ chối, bảo rằng dạo này hắn chưa có ý định sang thế giới bên kia, mọi người cứ tùy nhu cầu mà chốt đơn, lúc nào cần thì mua sau cũng được.
Cả cái đoạn hội thoại sặc mùi địa ngục bên trên đều được bô bô ngay trước mặt Chu Hổ.
Chu Hổ chỉ tốn vỏn vẹn 0,01 giây để chấp nhận một sự thật: đầu óc của cái đám người này có vẻ hơi chập mạch, nhưng bù lại bọn họ thực sự rất nhiều tiền.
Về khoản ăn mặc, nhóm Tần Hoài, Trần Huệ Hồng, Triệu Thành An, Thạch Đại Đảm và Khuất Tĩnh đều chuộng style giản dị, có gì mặc nấy. Nhất là Tần Hoài, Khuất Tĩnh và Triệu Thành An, ba người này ngày thường toàn đóng bộ đồng phục chỗ làm, đồ cá nhân đa phần cũng chỉ mua đại khái cho có.
La Quân thì chơi hệ đồ may đo cao cấp. Theo lời Trần Huệ Hồng kể, từng bộ quần áo của ông cụ đều được đặt may riêng từ những thợ may có tiếng, định kỳ sẽ có thợ đến tận nhà đo ni đóng giày cho hắn. Tần Hoài bày tỏ thật sự mình nhìn không ra, trước nay hắn cứ đinh ninh đồ của La Quân toàn là hàng săn sale trên mạng. Dẫu sao thì La Quân cũng chẳng ưa gì việc ra khỏi nhà, cho đến tận bây giờ ông ấy vẫn đang giữ kỷ lục là cư dân bám trụ trong nhà lâu nhất của Vân Trung Tiểu Khu mà.
Cung Lương, Trần Công và Thạch Đại Đảm thì toàn đắp hàng hiệu lên người, có điều phong cách lại mỗi người một phách. Cung Lương thì đậm chất doanh nhân bóng bẩy, Trần Công lại ra dáng tinh anh giới văn phòng. Còn Thạch Đại Đảm thì toát lên cái khí chất của một ông trùm tư bản nhà quê nhiều tiền nhưng ăn mặc bần nông, cái áo khoác giá mấy vạn tệ khoác lên người hắn trông chẳng khác gì hàng chợ giá 50 tệ mặc cả sái quai hàm mới mua được.
Hiển nhiên Chu Hổ là một người cực kỳ tinh mắt.
Bỏ qua chuyện quần áo, Chu Hổ đâu có mù, hắn dư sức nhận ra cái logo chữ R kép của Rolls-Royce và logo của Maybach đang đỗ chễm chệ trong bãi xe.
Ngay từ giây phút La Quân bước xuống xe, Chu Hổ đã biết chắc mẩm đây là một quả kèo cực thơm.
Nhưng hắn không ngờ cái đơn này chẳng những có giá trị khủng, mà số lượng lại còn nhiều, khiến cho một chuyên viên lập kế hoạch tang lễ sành sỏi như Chu Hổ trong phút chốc cũng bị ngợp, chẳng biết phải bắt đầu tư vấn từ vị khách nào. Sau ba giây nảy số và phân tích, Chu Hổ quyết định vẫn nên o bế vị khách VIP La Quân này trước. Rõ ràng La Quân mới là nhân vật trung tâm của cái nhóm khách hàng này, chỉ cần chốt hạ êm đẹp cái tang lễ của La Quân, thì những vị khách còn lại mới an tâm mà vung tiền chốt đơn ở chỗ hắn.
Bởi vì dù nhìn ngang hay liếc dọc, La Quân chắc chắn sẽ là người thăng thiên đầu tiên trong cái đám này.
La Quân đã đưa ra yêu cầu của mình, nhưng Chu Hổ thừa biết yêu cầu của khách hàng là thứ chăng bao giờ có giới hạn. Khi bạn cảm thấy khách hàng không có yêu cầu gì thêm, điều đó chứng tỏ bạn chưa biết cách khơi gợi như cầu của họ. Rất nhiều lúc khách hàng cũng chẳng tự biết mình thực sự cần cái quái gì, đặc biệt là trong cái mảng dịch vụ lên kế hoạch tang lễ này.
Cái trò này đâu có giống kết hôn, có người cả đời đò đưa mấy bận, nhưng tang lễ thì trăm phần trăm chỉ được tổ chức đúng một lần duy nhất. Với cái thể loại sự kiện chốt hạ cuộc đời này, 99,99% mọi người đều là tấm chiếu mới chưa từng trải sự đời.
Chu Hổ nhiệt tình dẫn La Quân đi tham quan một vòng tất cả các sảnh của nhà tang lễ, cố gắng giúp khách hàng chọn ra một cái sảnh ưng ý nhất để làm nơi quàn linh cữu trong ba ngày.
LVQ8371