"Đã nghe câu Uống nước nhớ nguồn' bao giờ chưa hả? Không thể vì bây giờ được ăn no mà quên mất trước kia mình sống dựa vào cái gì được."
Trên mặt Giang Vệ Quốc hiện rõ dòng chữ "em thật sự không hiểu nổi sao chị đại lại có chấp niệm sâu sắc với nghề ăn mày đến vậy, chị mà đặt sự kiên trì này vào việc khác thì làm cái quái gì cũng thành công rực rỡ rồi".
An Du Du bày tỏ xong lòng trung thành với sự nghiệp ăn mày, lại tiếp tục bi thương lẩm bẩm: "Bây giờ chân giò bao nhiêu tiền một cái nhỉ? Hôm nay liệu có vị thiếu gia nhà giàu nào ban cho chị 10 Bảng Anh không ta?"
"Sao mình lại nghèo thế này cơ chứ? Rõ ràng tháng trước vẫn còn 4 đồng đại dương, sao bây giờ chỉ còn có 2 đồng, rốt cuộc tiền bay đi đâu hết rồi?"
Giang Vệ Quốc im lặng, âm thầm đi theo sau An Du Du.
An Du Du ngoảnh đầu nhìn Giang Vệ Quốc một cái: "Ở Phúc Ký cấp bậc cao hơn thợ thái rau là gì?”
"Đầu bếp chính."
"Đầu bếp chính một tháng được bao nhiêu tiền lương?"
"8 đồng đại dương."
"Em có thể nỗ lực một chút, mau chóng thăng lên làm cái đầu bếp chính gì đó được không."
Giang Vệ Quốc: "... Em sẽ cố gắng."
"Nhưng mà chị đại, em là Thập Tam mà phải không? Chị mới là chị đại, tại sao lại bắt em phải nỗ lực?"
An Du Du: "..."
"Chị bảo em nỗ lực thì em cứ nỗ lực đi, chị đại bắt em nỗ lực thì sai ở đâu hả?"
"Sao em không nói gì?"
"Bây giờ em nên nói là 'Em biết rồi, thưa chị đại."
"Em biết rồi, thưa chị đại."
Sự nghiệp ăn xin của An Du Du vô cùng lận đận.
Có lẽ do mùa đông người đi lại trên phố khá ít, tầm này học sinh đã được nghỉ từ sớm, trời lạnh thế này các thiếu gia tiểu thư nhà giàu cũng lười ra đường, nông dân thì trốn rét ở nhà, việc buôn bán của các cửa tiệm trên phố nhìn chung cũng khá ế ẩm.
Các ông chủ vì làm ăn kém nên ai nấy đều nóng nảy, nhân viên cứ lười biếng chút là bị bắt được chửi cho một trận, kéo theo tính tình của nhân viên cũng chẳng ra gì.
Ông chủ mắng nhân viên, nhân viên lại không thể mắng khách, chỉ đành xách chổi ra ngoài đánh chửi đám ăn mày quanh tiệm. Có thể nói An Du Du ở một chỗ chưa được bao lâu, còn chưa gặp được khách hàng mục tiêu, chưa xin được đồng nào đã bị đuổi đi chỗ khác, cày số bước chân WeChat cả ngày trời mà tiền thì chẳng xin được bao nhiêu.
Thảo nào An Du Du lại than vãn với Giang Vệ Quốc rằng đám đàn em của cô ấy dù có ra ngoài ăn xin cũng chẳng xin nổi đồ ăn cho ngày hôm đó.
Tầm này đúng là mùa thấp điểm của nghề ăn xin.
Cả một ngày trời, dù An Du Du có dẻo miệng, diễn xuất đỉnh cao, kỹ năng né đòn max cấp thì cũng chỉ xin được một bát cháo đậu nguội ngắt và 8 đồng tiền xu, lại là một ngày thu không đủ chi.
Không biết có phải vì doanh số kém nên phải tăng ca hay không, Tần Hoài nhớ trước kia An Du Du cứ đến chập tối là nghỉ làm, dưới ánh hoàng hôn dọc đường về nhà vừa đi vừa xin, vừa vặn có thể về đến nhà trước khi trời tối.
Nhưng lúc đó là giao mùa hạ thư, trời tối khá muộn. Bây giờ là mùa đông, vốn dĩ trời sáng muộn, tối lại sớm, nếu tranh thủ về nhà trước khi trời tối thì đúng là chắng đi xin được bao lâu.
An Du Du cứ ở lỳ trong thành đến tận lúc trời tối, đợi đến khi không ít tiệm tạp hóa đã đóng cửa, Tần Hoài nhẩm tính thời gian đã qua 8 giờ tối, cô ấy vẫn không có ý định đi về. Ngược lại còn đi sâu vào trong thành, đi mãi đến tận tửu lâu Phúc Ký, tìm một góc tường khuất gió cách Phúc Ký chừng hai ba trăm mét rồi ngồi xổm xuống.
Chuyện này rất không hợp với phong cách ăn xin của An Du Du, cô ấy xưa nay không phải kiểu người ăn xin hệ bảo thủ. Cô ấy đi xin ăn nhất định phải đứng ở chỗ nổi bật nhất, đông người qua lại nhất, tiện cho cô ấy bất cứ lúc nào cũng có thể tìm kiếm khách hàng mục tiêu, nhắm trúng ai là bám dai như đỉa, gào khóc + lăn lộn ăn vạ.
An Du Du hơi rầu rĩ ngồi xổm ở góc tường thẫn thờ, cái bát mẻ chuyên dùng để ăn xin của cô ấy đặt ngay trước mặt, bên trong là non nửa bát cháo đậu xin được từ trưa đã nguội ngắt, thậm chí còn hơi đóng tảng lại.
Cách An Du Du chừng 3, 4 mét còn có hai tên ăn mày doanh số cũng bết bát, không biết là có quen An Du Du hay không, hay là cô ấy thực ra đã sớm vang danh lẫy lừng trong giới ăn xin ở thành Ma Đô rồi. Hai tên ăn mày này cách cô ấy không xa, nhưng đến một ánh mắt thừa thãi cũng không dám liếc về phía này, cứ như thể An Du Du là ác bá gì đó, nhìn thêm một cái là sẽ bị cô ấy đánh cho nhừ tử vậy.
An Du Du vô cùng sầu não thở dài một hơi.
"Lại là một ngày thu không đủ chi."
"Chị học được thành ngữ này ở đâu ra thế, trước giờ chưa từng nghe chị nói." Giang Vệ Quốc không biết đã xuất hiện ở góc tường từ lúc nào, Tần Hoài nhìn hướng hắn đứng, cảm thấy hắn chắc là vừa tan làm ở Phúc Ký đã chạy thẳng đến đây, chỗ này ước chừng là điểm hẹn gặp của An Du Du và hắn.
Trên tay Giang Vệ Quốc cầm một cái túi vải cũ kỹ, chắp vá nhưng rất sạch sẽ, túi vải đựng đầy một nửa, bên trong chắc là nguyên liệu thừa mà hắn được chia từ Phúc Ký.
An Du Du nhìn thấy cái túi vải trong lòng Giang Vệ Quốc, càng rầu rĩ hơn: "Trước kia toàn là chị mang túi vải, giờ mang mỗi cái bát là đủ rồi. Cậu không đi ăn xin nữa, cậu ngược lại còn mang được đồ về nhà."
Tần Hoài: ... Thật sự không thể hiểu nổi cái lòng hiếu thắng chướng đời của mấy con Cóc Vàng Ba Chân đam mê làm ăn mày các người.
LVQ8371