"Dạo trước lúc thằng bé Tiểu Đàm còn làm ở nhà ăn nhà mình đã kể cho bố con nghe đấy." Triệu Dung đáp, "Ban đầu bố con còn chê thằng bé lười biếng, mọi người cắm đầu làm việc thì nó lại lủi đi trốn việc. Gạn hỏi mãi mới biết hóa ra hồi ở Tri Vị Cư nó bị bóc lột sức lao động quá đáng, mãi mới thoát ra được nên muốn buông thả bản thân một chút."
Tần Hoài: ... Đàm Duy An, cậu đúng là vì muốn lấp liếm cái thói lười biếng của mình mà không từ thủ đoạn nào, đến mấy lời xàm xí này mà cậu cũng bịa ra cho được.
Tần Hoài chỉ đành thở dài: "Bố mẹ à, Tri Vị Cư thực sự... rất ổn áp, không đến mức bóc lột như mẹ nghĩ đâu."
Triệu Dung sụt sùi mũi, rưng rưng xúc động: "Hoài Hoài, mẹ hiểu mà. Thực ra mấy năm nay bố con vẫn luôn dằn vặt lương tâm, đặc biệt là từ hồi con tiếp quản Vân Trung Thực Đường, bố con cứ tự trách là đã kìm hãm tương lai của con, giá như năm đó gửi con vào Tri Vị Cư làm phụ bếp thì chắc chắn bây giờ con đã rạng danh tổ tông rồi."
"Bây giờ bố con lại thấy may phước vì năm đó không đẩy con vào cái hố lửa ấy. Hồi đó con mới nứt mắt ra, chỉ là một thằng nhóc mười mấy tuổi đầu, sao chịu nổi cái cảnh đày đọa đó chứ. Có làm ông nọ bà kia hay không cũng chẳng quan trọng, cho dù bây giờ con không có tay nghề xuất chúng thế này thì bố mẹ vẫn thừa sức nuôi con, với cái sức vóc này của bố con thì bèo nhất cũng bán bánh bao thêm được 20 năm nữa."
"Đúng vậy!" Tần Tòng Văn vỗ ngực cái rụp: "Hoài Hoài à, không cần phải bán mạng làm việc đâu, cùng lắm thì bố nuôi conl"
Tần Hoài xúc động nghẹn ngào, một kẻ mồm mép tép nhảy bạ đâu nói đấy như hắn, hôm nay lại hiếm hoi rơi vào cảnh cứng họng chẳng biết nói gì cho ngầu.
Tần Lạc lại càng cảm động hơn.
Con bé kích động hỏi dồn: "Bố ơi, thế nhỡ con trượt đại học thì bố có nuôi con luôn không? Con nghe đồn đồ ăn bên nước ngoài dở tệ, con không muốn đi du học đâu, hay là con nghỉ học đại học luôn nhé, cấp 3 con cũng cúp luôn, bố trực tiếp bao nuôi con được không?"
Triệu Dung: (▼ヘ▼#)
Triệu Dung nổi trận lôi đình, lần này bà không thèm gõ tay nữa mà giáng thăng đôi đũa xuống giữa trán Tần Lạc một cú đau điếng, giật phăng luôn hai cái bánh bao trên tay con bé, mắng xơi xơi: "Nuôi với chả nấng, bố mày già cả rồi, ngày nào cũng thức khuya dậy sớm nặn bánh bao mới kiếm được mấy đồng bạc lẻ, lưng thì đau đặt dẹo, mày có còn liêm si không mà đòi ăn bám bố mày hả?”
"Tần Lạc, tao thấy hai năm nay mày sướng quá hóa rồ rồi đấy. Cái điểm thi chuyển cấp lẹt đẹt của mày tao còn chẳng thèm nói tới, khó khăn lắm đợt học thêm dịp nghỉ hè mới vớt vát lại được tí đỉnh, tao với bố mày còn tưởng mày đã lãng tử quay đầu, cải tà quy chính, biết thân biết phận mà cắm đầu vào học rồi cơ, hóa ra nãy giờ vẫn chứng nào tật nấy."
"Cút ngay vào phòng làm bài tập cho tao!"
Tần Lạc mếu máo: "Mẹ ơi, con còn chưa ăn xong bữa tối mà."
"Ăn uống cái gì nữa? Xơi hết cả cân bánh rồi mà vẫn chưa no à, mày mà còn lằng nhằng nữa thì từ mai tao bắt bố mày dậy sớm nặn bánh bao riêng cho mày, sau này sáng nào mày cũng chỉ được ăn bánh bao bố mày làm thôi."
"Bánh Bao Chay!”
"Mẹ ơi, đây là nhà anh con mà." Tần Lạc cố đấm ăn xôi để câu giờ làm bài tập.
"Nhà anh mày thì làm sao? Nhà anh mày không có bàn học để mày làm bài tập chắc? Hồi nghỉ hè thằng Hà Thành chẳng ở lỳ bên nhà anh mày đấy thôi, nó vẫn cắm mặt làm bài tập ầm ầm đấy thây? Bớt lươn lẹo đi, cút vào phòng làm bài tập ngay cho tao, mày mà không chịu học hành đàng hoàng, học trường quốc tế mà vẫn trượt đại học thì học xong cấp 3 tao tống thẳng mày vào Tri Vị Cư làm phụ bếp."
"Ngày ngày bưng trà rót nước, làm việc quần quật 15 tiếng đồng hồ cho mày chừa cái thói lười biếng đi."
Tần Hoài: ... Đàm Duy An rốt cuộc đã chém gió những cái quái gì lúc kể lể về chuỗi ngày làm việc gian khổ ở Tri Vị Cư thế nhỉ?
Bữa tối vốn đĩ đang vui vẻ đầm ấm, cuối cùng lại chốt hạ bằng cảnh Tần Lạc rơm rớm nước mắt ôm cặp sách chưi tọt vào phòng làm bài tập. Tần Lạc vào phòng làm bài tập rồi, nhưng chuyên mục càm ràm của Triệu Dung vẫn chưa chịu khép lại.
Hồi Tần Lạc còn học cấp hai, bài vở của con bé cơ bản đều do Tần Hoài kèm cặp và giám sát, lắm lúc Triệu Dung và Tần Tòng Văn bận tối mắt tối mũi thì hắn còn đi họp phụ huynh thay luôn.
Dạo đó hắn nắm rõ tình hình học tập của Tần Lạc như lòng bàn tay.
Kể từ khi chuyển lên Sơn Thị, bận rộn quản lý Vân Trung Thực Đường, thỉnh thoảng lại phải đi công tác xa, hắn cũng ít có thời gian để mắt tới con bé hơn. Cộng thêm việc bản thân hắn chưa từng học trường quốc tế, hoàn toàn mù tịt về giáo trình cũng như chương trình dạy học của bọn họ, hắn chỉ biết là cái con ranh con này cứ mỗi lần thi cử là điểm số lại lẹt đẹt thảm thương.
Cũng lâu lắm rồi Tần Hoài mới có dịp ngồi lại tỉ tê tâm sự với bố mẹ.
Triệu Dung cứ lải nhải mãi không thôi về những nỗi lo toan của bà.
Trước cái ngày Tần Hoài kích hoạt được hệ thống trò chơi, và Trần Huệ Hồng hào phóng bao trọn gói học phí cấp ba lẫn đại học của Tần Lạc xem như quà tặng cho hắn, thì nhà họ Tần cũng chỉ là một hộ bán bữa sáng bình dân mà thôi. Chuyện đi du học đối với người nhà họ Tần mà nói thì xa vời vợi, bới tung cả cái làng họ Tần lên khéo cũng chẳng kiếm nổi mấy người từng xuất ngoại.
LVQ8371