Triệu Thành An ngồi xuống, gắp một đũa mì lên, cảm thấy mì không tệ, là bát mì xoa tay đạt chuẩn đúng với trình độ của Tần Hoài. Kỹ thuật làm mì xoa tay của Tần Hoài thực ra không hề kém, kỹ thuật Mì Sợi của hắn tuy bình thường, nhưng mì xoa tay thì tuyệt đối không tồi, nếu không Trịnh Tư Nguyên cũng chẳng mê mẩn món Kê Thang Diện của Tần Hoài đến vậy, cứ đến bữa sáng là lại điểm danh đòi ăn.
Trước đây những sợi mì xoa tay thế này đều được đắm mình trong thứ nước luộc gà được ninh nấu công phu, bây giờ lại chỉ có thể ngâm mình trong thứ nước dùng xì dầu nghèo nàn đến váng mỡ cũng chẳng có mấy, lúc gắp mì lên Triệu Thành An cũng thấy xót xa thay cho sợi mì xoa tay, cảm thấy đúng là làm khổ sợi mì rồi.
Triệu Thành An cúi đầu, lua một ngụm mì lớn vào miệng.
Dai, trơn tuột, sần sật, mùi thơm của lúa mì nồng đậm, ăn vào vô cùng ngon miệng, Triệu Thành An cũng lười nghĩ đến mấy từ ngữ bình dân chuyên dùng để miêu tả mì sợi này, ngay khoảnh khắc sợi mì trôi tuột vào miệng, hắn chỉ cảm thấy hóa ra từ trước đến nay mình chẳng hiểu gì về mì xoa tay cả.
Kê Thang Diện dùng nước hầm gà được chế biến công phu nấu ra quả thực rất ngon, nhưng bát mì xì dầu thoạt nhìn có vẻ tầm thường trước mắt này chưa hẳn đã không phải là một câu trả lời hoàn hảo.
Cái trước đậm đà, cái sau thanh đạm, cái trước phong phú, cái sau đơn điệu, cái trước sang trọng, cái sau rẻ tiền. Thế nhưng... lúc ăn vào lại mang đến cảm giác kẻ tám lạng người nửa cân.
Đây là thể loại mì Dương Xuân phiên bản mini thanh xuân nhưng lại ngon tụt lưỡi gì thế này!
Triệu Thành An lại lua thêm ngụm thứ hai.
Hắn vốn còn định đưa ra vài lời nhận xét, nhưng khi nuốt trôi sợi mì đang nhai trong miệng, cảm nhận được dư vị mằn mặn ngọt thanh thoang thoảng trong khoang miệng, Triệu Thành An lại cảm thấy chẳng có gì đáng để bình phẩm nữa.
Sự đánh giá cao nhất đối với một bát mì chính là ăn xì xụp hết ngụm này đến ngụm khác không thể dừng lại, cứ cắm mặt vào ăn là chuẩn bài, tiếng húp mì sột soạt chính là lời khen ngợi cao nhất dành cho nó, chứ mấy kẻ còn rảnh rỗi nhã hứng ngồi tuôn một tràng đạo lý dài dằng dặc thì đều là do mì ăn chưa đủ ngon mà thôi.
Một bát mì trôi tuột vào bụng, Triệu Thành An lại bưng bát lên húp cạn sạch sành sanh phần nước dùng. Nước dùng âm ấm, chỉ có vị mặn nhàn nhạt, nhưng uống vào lại có cảm giác ngọt thanh khó tả, quả thực chính là sự cứu rỗi của buổi sáng sớm.
Ăn xong bát mì, Triệu Thành An nóng lòng bưng bát chạy đến bên cạnh Tần Hoài, hưng phấn hỏi: "Tần Hoài, có phải cậu vừa mò ra được công thức của mì xì dầu hay mì Dương Xuân rồi không? Bát mì này rốt cuộc là mì gì? Công thức của ai? Buff gì thế? Cậu khoan hãy nói để tôi đoán xem... Có phải là cái buff ăn xong khiến người ta cảm thấy cả người lẫn tim đều ấm áp không?"
Triệu Thành An nói đến câu cuối bỗng thấy mình quả thực quá thông minh, ngay cả cái này mà cũng đoán ra được.
"Đây không phải là công thức, đây chỉ là mì chay thôi." Tần Hoài đáp: "Đây chính là thứ mà tôi ngộ ra được đấy."
"Hả?" Triệu Thành An ngớ người, bưng bát mì đứng đực ra đó mất mấy chục giây: "Hôm qua cậu ngồi trên tàu lượn siêu tốc... lại ngộ ra một bát mì sao?"
"Chăng phải thứ cậu rành nhất là Bánh Bao sao?"
Đứng trước cái mạch não kỳ ba của Phù Du, Tần Hoài chẳng biết nói gì hơn, chỉ đành thốt lên hai chữ "đỉnh chóp".
"Cậu thấy bát mì này đơn giản không?" Tần Hoài hỏi.
Triệu Thành An không chút nghĩ ngợi đáp ngay: "Nhìn thì có vẻ đơn giản, chỉ là một bát mì chay xì dầu bình thường, nhưng chắc chắn không hề đơn giản như vẻ bề ngoài. Mì sợi đơn giản không thể nào ra được cái hương vị này, tôi cũng có phải là tay mơ không biết nấu ăn đâu, trong bát mì này của cậu chắc chắn có thêm nước mắm, khéo còn có cả chút dầu tôm nữa, nếu không thì chẳng thể nào ngọt thanh được như vậy."
"Còn về những thứ khác... Tôi nghĩ chắc cậu có nêm nếm thêm chút gia vị, nhưng nếu nêm nhiều quá thì hương vị lại chẳng thể đơn điệu được như thế."
"Trong việc nêm nếm, làm phép cộng thì dễ chứ làm phép trừ mới khó, cho nên cậu muốn nói với tôi rằng, cậu đã giác ngộ được chân lý của phép trừ rồi sao?”
Tần Hoài không ngờ Triệu Thành An lại giỏi phân tích đọc hiểu đến vậy, hắn nhận lấy bát mì từ tay đối phương: "Có muốn làm thêm bát nữa không?"
"Cho thêm nửa bát thôi, nhiều quá ăn không hết, ban nãy tôi húp nước dùng cũng hơi no bụng rồi."
"Thứ tôi ngộ ra cũng chẳng phức tạp như cậu nói đâu, cái gì mà phép cộng phép trừ tôi không nghĩ sâu xa đến thế, nhưng đạo lý thì đúng là như vậy đấy."
"Tôi chỉ ngộ ra một điều, với trình độ hiện tại của mình, tôi không cần phải phụ thuộc vào công thức mà hệ thống trò chơi đưa ra nữa."
"Nói chính xác hơn là tôi không cần phụ thuộc vào bất kỳ công thức nào cả, kể cả công thức trong Điểm Tâm Đại Toàn) . Tôi có thể làm bất cứ món Điểm Tâm nào mà tôi muốn, chỉ cần tôi cảm thấy nó khả thị, thì đều nên mạnh đạn thử sức, bất kể là dễ hay khó.”
"Dạo trước lúc Trịnh Tư Nguyên còn ở đây, ngày nào tôi cũng phải làm mì xoa tay, bởi vì có anh ấy ninh nước dùng cho tôi. Tôi luôn mặc định món mì xoa tay này là Kê Thang Diện, nhất định phải có nước hầm gà loại ngon đi kèm thì mới phát huy hết giá trị của nó."
LVQ8371