"Thảo nào Chu đại sư không chịu bán thêm cho tôi lá bùa đổi vận nào nữa, chăng lẽ Hứa Đồ Cường tôi sinh ra đã vô duyên với cái vận may này rồi tư?”
Tiền đại gia ngồi đối diện Hứa Đồ Cường: ...
Tiền đại gia cảm thấy Chu đại sư không thèm bán bùa đổi vận cho Hứa Đồ Cường, là bởi kẻ lừa đảo cũng chẳng nỡ lừa thêm cái tên ngốc này nữa. Đủ các thể loại lừa đảo Tiền đại gia đã chứng kiến nhan nhản rồi, nhưng cái kiểu người cứ sấn sổ nộp mạng chờ bị lừa như Hứa Đồ Cường, đến mức kẻ lừa đảo cũng chê không thèm lừa thì đây đúng là lần đầu tiên ông thấy.
"Ông lại chạy tới nhà tang lễ tìm cái gã Chu đại sư gì đó à?" Tiền đại gia hỏi, "Ban quản lý chung cư dạo này dán đầy mấy ca lừa đảo với số tiền bị mất quanh đây trong thang máy đấy, đừng bảo mấy tháng nữa tôi lại thấy chình ình cái thông báo Hứa mỗ ở Vân Trung Tiểu Khu bị lừa nhé?"
"Ông thì biết cái gì, đây là nghề gia truyền của Chu đại sư đấy. Ông nội với bố cậu ấy đều là thầy phong thủy khét tiếng, mộ tổ nhà tôi chính là do ông nội Chu đại sư xem cho đấy. Nếu không phải mấy năm trước bố cậu ấy xộ khám vì tội trộm mộ, thì Chu đại sư đã chẳng phải nối nghiệp sớm thế này. Theo tôi thấy thì cậu ấy vẫn còn trẻ, đạo hạnh hơi non, chứ nếu là bùa đổi vận do bố cậu ấy đích thân vẽ, thì khéo từ tháng 5 tôi đã đổi vận rực rỡ rồi." Hứa Đồ Cường ra sức bênh vực Chu Hổ.
Tiền đại gia: ... Được rồi, nhà người ta là lừa đảo gia truyền, nhà ông là bị lừa gia truyền, quá đỉnh, môn đăng hộ đối phết.
Tiền đại gia cũng cạn lời, lẳng lặng ngồi chờ Tần Hoài.
6 giờ 35 phút, Tần Hoài đủng đỉnh mò đến.
Tần Hoài cũng tự biết hôm nay mình đi trễ hơi quá lố, nên cắm đầu chạy thục mạng vào nhà ăn, lúc nhìn thấy Hứa Đồ Cường ở bàn số 9 vẫn không quên dừng lại nói một câu: "Hứa đại gia, hôm nay có bánh nếp đấy ạ, cháu ưu tiên làm mẻ đầu tiên, 20 phút nữa là có bánh ăn rồi."
Nói xong Tần Hoài lao như một cơn lốc vào phòng thay đồ, để lại Hứa Đồ Cường ở bàn số 9 chìm trong niềm hân hoan tột độ, kích động khoe khoang với Tiền đại gia: "Ông thấy chưa! Tôi đã bảo mà? Có phải bùa đổi vận của Chu đại sư linh nghiệm rồi không!"
"Tiếc là tối qua Chu đại sư không mang theo la bàn, chỉ lượn qua nhà tôi ngó nghiêng vài đường cơ bản chứ chưa xem phong thủy tường tận được, mà hôm nay cậu ấy lại bận mất rồi. Đợi hôm nào Chư đại sư rảnh rỗi, tôi nhất định phải mời cậu ấy sang xem phong thủy nhà tôi đàng hoàng mới được!"
Tần Hoài thay quần áo xong liền vào bếp bắt đầu làm bữa sáng như thường lệ. Đối với Tần Hoài mà nói, chuyện hôm qua đi cùng La Quân đến nhà tang lễ xem linh đường chỉ là một khúc nhạc đệm nhỏ trong cuộc sống, là việc mà hắn thân là người thừa kế di sản của La Quân nên làm.
Tang lễ của La Quân, Tần Hoài không có quyền nhúng tay, mọi thứ đều phải làm theo ý La Quân. Hôm qua hắn cũng đã kết bạn WeChat với Chu Hổ, 50% tiền đuôi còn lại sẽ do hắn thanh toán, nên hai bên bắt buộc phải giữ liên lạc.
Đối với Tần Hoài mà nói, việc liên lạc với Chu Hổ là chuyện của rất lâu sau này. Nhiệm vụ hiện tại của hắn vẫn là cày độ thuần thục, mau chóng cày Phát Diện lên cấp bậc thầy, sớm ngày hoàn thành nhiệm vụ chính tuyến để mở khóa ký ức của An Du Du.
Ăn xong một miếng Bánh Nếp, Tần Hoài liền chuyển sang chế độ cuồng công việc, bắt đầu điên cuồng làm Điểm Tâm, mang lại phúc lợi cho các thực khách cũ và mới ở Vân Trung Tiểu Khu.
Nếu hỏi trong số những thực khách này ai kích động nhất, thì đương nhiên là Hứa Đồ Cường. Ông cụ ăn Bánh Nếp mà rơm rớm nước mắt, suýt chút nữa thì nghẹn chết.
Những chuỗi ngày yên bình như vậy trôi qua được năm hôm.
Trong mấy ngày nay, Tần Hoài vẫn luôn cần mẫn cày độ thuần thục của Phát Diện. Điểm thuần thục tăng lên rất khả quan, chỉ còn thiếu 9 điểm nữa là đột phá lên cấp bậc thầy.
Dưới sự dẫn dắt của Tần Hoài, Triệu Thành An cũng rất miễn cưỡng cố gắng bớt lười biếng. Theo như lời Triệu Thành An nói, Phát Diện của Tần Hoài sắp lên cấp bậc thầy rồi, nếu hắn còn lười nhác không chịu sửa cái thói hư tật xấu từ kiếp trước, lúc về kiểu gì cũng bị sư phụ đánh chết tươi.
Chuyện Chu sư phụ treo người lên đánh từ trước đến nay chưa bao giờ là biện pháp tu từ nói quá, mà là động từ thực tế. Đương nhiên, Chu sư phụ cũng chưa từng thật sự treo người lên đánh bao giờ, vì làm thế quá tốn sức, cứ trực tiếp quất luôn là xong, tội gì phải treo lên cho mệt.
Theo lời Triệu Thành An, tuy Chư sư phụ chưa từng treo hắn lên đấm bao giờ, nhưng ở Tri Vị Cư bao năm nay vẫn luôn râm ran cái tin đồn thất thiệt rằng hồi bé do hắn quá nghịch ngợm và lười biếng, khiến Chu sư phụ tức điên lên tối nào cũng xách hắn về nhà treo lên quất. Trước kia Triệu Thành An cứ thắc mắc không biết ai tưng tin, nhưng giờ thì trong lòng hắn đã sáng tỏ như ban ngày.
Dù sao thì việc khiến Triệu Thành An bớt lười biếng lại, xét trên một phương diện nào đó cũng là chuyện đáng mừng. Tần Hoài đang cân nhắc xem có nên quan sát thêm hai ngày nữa không, đợi xác định Triệu Thành An thực sự có ý chí vươn lên thì sẽ cho hắn mỗi ngày ăn chút Bánh Nếp, tiếp thêm sức mạnh giúp trù nghệ của hắn thăng tiến.
LVQ8371