Thử nghĩ mà xem, những ông cụ bà cụ "ngôi sao” cỡ như Hứa Đồ Cường, Đinh nãi nãi, Tiền đại gia đều chỉ có thể ngồi ở bàn số 9 sát cửa sổ nhất, không dám lơ là một giây nào chầu chực Điểm Tâm vừa ra lò, còn bạn thì lại được ngồi thắng vào bếp sau, Điểm Tâm vừa ra lò bạn là người đầu tiên được thưởng thức.
Muốn ăn cái nào thì ăn cái đó, muốn ăn bao nhiêu thì ăn bấy nhiêu, bạn chọn chán chê rồi phần còn lại mới được mang ra cửa sổ bán.
Cho dù trong bếp tương đối ngột ngạt nóng bức, không gian ăn uống cũng không tốt, vì vấn đề góc độ nên ánh sáng cũng chẳng sáng sủa bằng bên ngoài, nhưng đây là đãi ngộ mà chỉ "khách VIP quan hệ" mới có được.
Môi trường bên ngoài thì xá gì? Là người đầu tiên được ăn Điểm Tâm, được tha hồ chọn lựa mới là sự hưởng thụ đích thực.
Trước đây người có được đãi ngộ này là Thạch Đại Đảm và Âu Dương, đương nhiên, nếu Trần Huệ Hồng và La Quân muốn thì cũng có thể có, nhưng hai người này căn bản là không màng tới. Nếu Tần Hoài thật sự sắp xếp cho La Quân vào bếp ngồi ghế đẩu ăn Điểm Tâm, thì thứ giáng xuống trước cả lời chửi rủa của La Quân e là cái tát của ông ấy.
Hiện tại, Tần Hoài đã kê thêm hai chỗ ngồi, dành riêng cho Cung Lương và Vương Căn Sinh.
Vương Căn Sinh đối với chuyện này quả thực là thụ sủng nhược kinh, ông ấy căn bản không hiểu rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Trước đây ông ấy vẫn luôn cho rằng mình chỉ là một khách quen bình thường, nhờ việc làm cầu nối giới thiệu Trịnh Đạt cho Tần Hoài nên mới nhận được chút ưu ái đặc biệt, chứ căn bản không thể nào sánh được với loại "VIP quan hệ" hàng thật giá thật như La Quân và Trần Huệ Hồng.
Lần trước đến nhà La Quân mở tiệc trà, Vương Căn Sinh cũng chỉ nghĩ là Tần Hoài đang cần người nếm thử đồ ăn mà thôi.
Kết quả lần này lại được ăn thẳng vào tận trong bếp.
Đám người Hứa Đồ Cường nghe nói Vương Căn Sinh, cái người viết đánh giá ẩm thực ngắn nhất hội lại được vào bếp ăn, đều hận đến mức cắn nát cả răng. Nghe đồn bây giờ ngày nào Hứa Đồ Cường cũng phải nghiên cứu mấy bài đánh giá ẩm thực của Vương Căn Sinh vài bận, sau đó trăm tư lự vẫn không thể hiểu nổi, chẳng rõ tại sao Tiểu Tần sư phụ làm Điểm Tâm ngon đến thế mà gu thẩm mỹ về đánh giá ẩm thực lại tệ hại như vậy, thế mà lại thích cái văn phong kiểu này.
Ban đầu Vương Căn Sinh rất ngại ngùng từ chối, nhưng sau khi Tần Hoài lôi bài cũ "nếm thử đồ ăn" ra, bảo rằng ngồi ăn trong bếp tiện hơn, nếu Vương đại gia cảm thấy môi trường trong bếp không tốt, không muốn ngồi trong bếp mà muốn ra ngoài ăn thì hắn cũng hoàn toàn thấu hiểu, thì ông ấy ngay cả một lý do để từ chối cũng chắng bới ra được.
Thế là ông cứ đắc ý lại vừa vui vẻ, đồng thời còn có chút ngại ngùng và cảm thấy bản thân dường như thật sự hơi "tài hèn sức mọn" mà ung dung ăn vào tận trong bếp.
Từ lúc được ngồi trong bếp ăn, Vương Căn Sinh hận không thể cắm rễ ngồi lỳ trong bếp sau của Vân Trung Thực Đường đủ 10 tiếng mỗi ngày.
Là một ông cụ đã về hưu, bình thường Vương Căn Sinh cũng chẳng có việc gì làm, cháu trai cháu gái không cần ông chăm sóc, ông cũng không ở cùng con cái, đều là đến cuối tuần con cháu mới tới nhà thăm ông và bà nhà.
Do vốn từ quá mức nghèo nàn, vả lại dạo trước ông lại rất thích ôn nghèo kể khổ, nên bà nhà chê ông quá lải nhải, đến mức ông còn chẳng thiết tha gì việc về nhà. Hiện tại được ngồi ăn trong bếp, lại có thêm Cung Lương khéo ăn khéo nói ngồi ăn cùng, mỗi ngày ông ấy tu hết hai ấm trà, diệt gọn mấy đĩa Điểm Tâm, hận không thể dọn luôn vào bếp mà ở.
Thạch Đại Đảm vốn dĩ cứ rảnh rỗi là lại chui vào bếp ngồi ăn, hiện tại Cung Lương ngày nào cũng cắm chốt ở đây ăn cùng, hắn tuân theo nguyên tắc làm support giúp được gì thì giúp nấy, nên cũng túc trực cả ngày trong bếp ăn cùng luôn.
Về phần Âu Dương.
Cậu ta đã nghĩ thông suốt rồi.
Lần đầu tiên khởi nghiệp thành công, hắn sâu sắc cảm thấy khởi nghiệp thành công cũng chẳng có gì to tát, ngày nào cũng mệt bở hơi tai lắc trà sữa, lắc đến mức bắp tay to ra cả vòng, ngoài việc thu về những đồng tiền lạnh lẽo ra thì chẳng được cái tích sự gì.
Hắn trực tiếp giao công thức pha chế đồ uống cho nhân viên, trở thành ông chủ chỉ việc ngồi mát ăn bát vàng, mang tâm lý trả thù mà ngày nào cũng chầu chực trong bếp ăn Điểm Tâm, ăn uống no say (Tất nhiên là ăn không lại Thạch Đại Đảm), người không biết có khi còn tưởng hắn cũng là người được thuê đến ăn cùng ấy chứ.
Tổ đội ăn chực Điểm Tâm bốn người mỗi ngày đều ngồi ru rú trong góc bếp vưi vẻ uống trà ăn Điểm Tâm tán gầu, sướng không biết để đâu cho hết, Triệu Thành An lúc trốn việc cũng sẽ chạy tới đó buôn dưa lê, thinh thoảng lại truyền ra tiếng cười nói rôm rả, khiến mấy ông cụ bà cụ chỉ được ngồi chầu chực bên ngoài nhìn mà hận đến ngứa cả răng.
Tần Hoài cảm thấy bốn người này thật sự đã trót yêu cái việc ngồi trong bếp rồi, coi bếp sau như quán trà luôn, không hiểu nổi nhưng vẫn phải tôn trọng.
Chỉ có điều Âu Dương lọt thỏm giữa đám Tinh Quái này trông hơi kỳ quặc.
"Triệu Thành An, cậu nói xem Âu Dương thật sự không phải là Tinh Quái sao?" Tần Hoài hỏi.
"Tin tôi đi, Âu Dương tuyệt đối không phải, người anh em đó là con người 100%." Triệu Thành An vô cùng chắc nịch khẳng định, "Cậu không thấy đầu óc cậu ta bình thường hơn chúng ta nhiều sao?"
"Được rồi." Tần Hoài miễn cưỡng bị thuyết phục.
LVQ8371