"Bây giờ băng chúng ta ngoài áo bông của chị và bé Thập Tam ra, thì chỉ còn đúng hai cái áo bông thôi đúng không?” An Du Du hỏi.
"Đúng thế ạ thưa chị đại." Tiểu Cửu lanh chanh giành đáp trước.
"Vậy hôm nay vẫn phân công như cũ, Tiểu Cửu, Tiểu Tam lên núi nhặt củi, ráng nhặt nhiều một chút, càng nhiều càng tốt, củi dư ra còn có thể đem bán lấy tiền. Giờ sắp đến Tết rồi, giá củi trong thành phố ngày một đội lên cao, cho dù không có củi dư để bán thì cũng tuyệt đối không được để thiếu củi xài, bắt chúng ta phải móc tiền túi ra mua oan uổng, nghe rõ chưa?"
"Mùa đông mấy đứa không thể vào thành phố ăn mày đã là tổn thất lớn của cả băng rồi, tuyệt đối không thể để xảy ra cái cảnh đã không xin được tiền lại còn phải tốn thêm tiền."
"Tiểu Cửu, Tiểu Tam, trước khi trời tối hai đứa nhất định phải xuống núi mò về đây cho chị. Nhỡ hai đứa mà chết dí trên núi thì băng chúng ta lại thất thoát mất hai cái áo bông đấy, nghe thấy chưa hả?"
"Nghe rõ rồi ạ! Chị đại cứ yên tâm, bọn em tuyệt đối sẽ không chết trên núi đâu, có chết cũng phải vác áo bông về nhà rồi mới nhắm mắt!" Tiểu Cửu và Tiểu Tam đồng thanh hô vang khẩu hiệu.
An Du Du vô cùng hài lòng gật gù, dời ánh mắt sang Tiểu Tứ - đứa nhỏ tuổi nhất đang quấn chăn bông kín mít: "Tiểu Tứ, nhiệm vụ của em vẫn như cũ, ở nhà dọn dẹp vệ sinh, phụ giúp thím Trần làm việc. Nhớ dẻo miệng nói mấy câu ngọt nhạt vào, tốt nhất là dỗ sao để thím Trần bao luôn bữa trưa cho em, mình đỡ tốn được bữa nào hay bữa nấy, biết chưa?"
"Em biết rồi thưa chị đại!" Tiểu Tứ đáp với vẻ mặt đầy kiên định, sống lưng cũng ưỡn thẳng tắp.
"Tiểu Nhất Tiểu Nhị, hôm nay đến phiên hai đứa giặt giũ, cái áo khoác ngoài của chị bắt buộc phải dùng xà phòng vò cho thật sạch. Nhưng nhớ xài tiết kiệm thôi, xà phòng chị cất công đi mua tận mười hai đồng một bánh đấy!"
"Rõ thưa chị đại!"
"Tiểu Tứ, Tiểu Ngữ, Tiểu Lục, Tiểu Thất, Tiểu Bát, hôm nay mấy đứa mặc đồ dày đặn vào, gom hết quần áo của mọi người tròng lên người đi. Lát nữa chị sẽ giao toàn bộ tiền đồng với tiền giấy cho mấy đứa để ra kho lương mua gạo. Thập Tam bảo ngày mai tiệm gạo sẽ rục rịch tăng giá đấy, nhớ mua cả đầu ăn, nước tương, muối, giấm nữa. Gạo tẻ mua 20 cân, kê mua 20 cân để Tết chị ăn, tiền thừa còn lại thì đập hết vào mua đậu với khoai lang.”
"Đi đường mà gặp bọn cướp lương thực thì cứ đập thẳng tay cho chị. Tiểu Thập, Tiểu Thập Nhất, hai đứa túc trực yểm trợ trong tối, quân số phe ta đông. Mùa đông năm nay chúng ta được ở nhà gạch đá xanh, còn tụi nó phải rúc trong miếu hoang, chỉ cần bên kia không có súng thì kiểu gì phe ta cũng nắm chắc phần thắng. Mà đã thắng thì phải lột sạch sành sanh đồ của tụi nó, tuyệt đối không được quên khâu vơ vét chiến lợi phẩm đâu, nghe rõ chưa hả?"
"Nghe rõ rồi thưa chị đại!" Đám nhóc đồng thanh đáp.
"Thập Nhị, em ở lại nhà phụ giúp Tiểu Tứ với thím Trần làm việc nhé."
"Nào cùng hô lại một lần nữa xem, khẩu hiệu của chúng ta là gì!"
Mọi người gân cổ lên gào: "Ổổ vàng ổ bạc không bằng ổ ăn mày của mình, đi xin ăn chính là công việc tuyệt vời nhất quả đất!"
An Du Du cực kỳ mãn nguyện, dẫn đầu vỗ tay bộp bộp. Đám đàn em còn lại cũng rào rào hưởng ứng vỗ tay nhiệt liệt, Tiểu Tứ thậm chí còn dùng sức đến mức hai bàn tay đỏ ửng cả lên.
Thật là một khung cảnh lố bịch đến mức hoang đường.
An Du Du vô cùng đắc ý phủi phủi chiếc áo bông trên người. Tiểu Tứ vội vàng dâng mớ rơm rạ đã chuẩn bị sẵn lên. An Du Du bắt đầu nhét rơm rạ vào bên trong áo bông, thoáng chốc đã nhét đến mức căng phồng. Mới nhìn qua sẽ khiến người ta có cảm giác bộ đồ này không phải áo bông, thứ nhét bên trong cũng chẳng phải bông gòn mà toàn là rơm rạ.
Cực kỳ hiểu biết về nghệ thuật ngụy trang.
Ngay khi Tần Hoài đang thắc mắc tại sao Giang Vệ Quốc lại không có mặt tại cuộc họp nhóm quan trọng như vậy, thì Giang Vệ Quốc bước ra từ trong bếp, mặc một bộ quần áo khá sạch sẽ, chỉ có chiếc áo khoác bên ngoài là sờn rách nghiêm trọng, trên tay hắn bưng một bát cháo kê đặc sệt, trong cháo còn có một quả trứng gà.
Một bữa sáng vô cùng thịnh soạn.
12 đứa đàn em đứng thành một hàng trong nháy mắt bị bát cháo trên tay Giang Vệ Quốc thu hút toàn bộ ánh nhìn, tất cả đều nhìn chằm chằm vào quả trứng gà trong bát, âm thầm nuốt nước bọt.
An Du Du nhận lấy bát, cũng chẳng cần đũa hay thìa, không thèm thổi mà húp lấy húp để từng ngụm lớn, quả trứng gà cũng bị cô ấy húp tọt vào miệng nhai nhóp nhép rồi nuốt ực xuống.
"Anh Trần, chị Trần ơi, bữa sáng xong rồi, xuống ăn thôi." Giang Vệ Quốc nói vọng lên tầng hai.
Một phút sau, gia đình năm người của nông dân họ Trần bước xuống lầu, ngay khoảnh khắc nhìn thấy An Du Dư, chị Trần không quên mỉm cười gật đầu với cô ấy, có thể nói là vô cùng thân thiện. Có thể thấy trong thời gian này, nhóm ăn mày do An Du Du cầm đầu có quan hệ hàng xóm khá tốt với gia đình họ Trần.
"Cậu Giang vất vả quá, sáng nào cũng phải làm đồ ăn sáng giúp nhà tôi." Người nông dân nói.
"Chú đã trả công rồi mà, mỗi tháng 20 cân khoai lang, thế là quá hào phóng rồi." Giang Vệ Quốc nhạt giọng đáp, đứng cạnh An Du Du chờ cô ấy húp xong bát cháo.
An Du Du húp cháo rất nhanh, chưa đầy hai phút, một bát cháo kê đặc sệt đã chui tọt vào bụng. Từ ánh mắt của An Du Du, Tần Hoài có thể nhìn ra cô ấy rất muốn liếm bát.
LVQ8371