Dưới áp lực trả góp tiền nhà khổng lồ, Chu Hổ chỉ đành cúi đầu trước hiện thực, tái xuất giang hồ, những lúc kẹt tiền không trả nổi nợ ngân hàng thì lại làm chút nghề tay trái để kiếm thêm.
Đây cũng là lý do vì sao hắn chỉ nhận khách quen, Chu Hổ thực sự không muốn chèo kéo thêm khách mới nữa, vì lương tâm cắn rứt.
"Cho nên anh vừa cắn rứt lương tâm, vừa bán mười mấy tờ bùa Chuyển Vận với giá 500 tệ một tờ sao?" Tần Hoài nghe xong hành trình chuyển biến tâm lý của Chu Hổ liền tung ra một câu hỏi chí mạng, tiện thể xúc một miếng đá bào ăn.
Chu Hổ ra vẻ sám hối: "Tôi cũng đâu có muốn, nhưng hồi đầu năm nay việc làm ăn của công ty ế ẩm quá, cả tháng mới nhận được ba đơn, mà toàn là đơn nhỏ."
"Công ty của tôi tuy quy mô không lớn, dưới trướng chỉ có 5 nhân viên, nhưng tiền lương mỗi tháng cũng phải trả không ít. Cái tháng đó thu không đủ chi, đừng nói là trả tiền nhà, ngay cả lương cho nhân viên cũng không đào đâu ra."
"Tiền trả góp nhà ở khu vực có trường điểm thực sự quá chát!”
"Tiểu Tần sư phụ, tôi thề đấy, tháng đó tôi bán đủ tiền trả nợ ngân hàng là dừng tay ngay. Bình thường tôi rất ít khi bán bùa, cùng lắm chỉ bán mấy tờ Chuyển Vận Phù, Bình An Phù thôi. Lần đó nếu không phải vì quá bí tiền thì tôi cũng chẳng bán tờ bùa Chuyển Vận 500 tệ đâu, bình thường lúc kẹt tiền tôi cũng chỉ bán tờ bùa Bình An 100 tệ thôi."
"Bản thân công việc của tôi cũng mang tính chất sale, nên tôi rất hiểu tâm lý của những khách hàng như Hứa Đồ Cường tiên sinh. Nhiều lúc bọn họ đi xem bói không phải là để tìm kiếm kết quả, mà chỉ muốn tìm một sự an ủi về mặt tâm lý, muốn chúng tôi nói ra những lời bọn họ thích nghe, nhằm củng cố thêm niềm tin của bọn họ, xem phong thủy cũng y chang vậy."
"Nhiều khi tôi đến tận nhà người ta xem phong thủy, sửa đổi bố cục, thực chất chỉ là sắp xếp lại để nhà bọn họ trông rộng rãi, sáng sủa hơn mà thôi."
"Nhưng tôi không ngờ Hứa Đồ Cường tiên sinh lại tin sái cổ như thế!"
"Tình trạng hiện tại của ông ấy thực sự rất nguy hiểm. Tôi từng khuyên can rất nhiều khách hàng suýt bị mấy ông thầy bói khác lừa mất vài vạn, thậm chí vài chục vạn tệ. Hứa Đồ Cường tiên sinh hội tụ đầy đủ đặc điểm của những người đó, mà ông ấy lại còn là người giàu nhất nữa chứ."
"Nếu không mua được bùa Chuyển Vận ở chỗ tôi, lâu dần kiểu gì ông ấy cũng đi tìm mấy ông thầy bói khác để mua, đến lúc đó khéo cái giá phải trả không chỉ dừng lại ở vài vạn tệ một tờ đâu."
"Đây là tình huống mà tôi không muốn nhìn thấy nhất, cũng là lý do tôi không muốn làm cái nghề tay trái này nữa, thực sự rất cắn rứt lương tâm. Nhưng tôi cũng chẳng còn cách nào khác, đành phải dùng những thủ đoạn khác, cố gắng hết sức để đáp ứng nhu cầu của bọn họ với cái giá rẻ mạt nhất, tránh cho bọn họ càng lún càng sâu rồi bị lừa gạt."
Tần Hoài bị những lời lẽ chân thành của Chu Hổ làm cho cảm động. Tuy thỉnh thoảng hắn vẫn mò ra ngoài lừa gạt kiếm tiền, nhưng nghe qua thì đúng là rất chân thành, quả là một kẻ lừa đảo đầy tâm huyết.
"Vậy trước đây Chu đại sư anh còn từng thực hiện những yêu cầu sai trái nào nữa không?" Tần Hoài ngồi thẳng lưng lên, ngay cả cách xưng hô cũng trở nên cung kính hơn.
Cách nắm bắt trọng điểm của Tiểu Tần sư phụ quả thực rất kỳ quái.
Chu Hổ ngẫm nghĩ một chút: "Thế thì nhiều lắm."
"Có nhà thấy con cái tự dưng học hành sa sút liền đến xin thỉnh Tháp Văn Xương, tôi bèn ra cổng trường của đứa trẻ đó ngồi rình rập suốt nửa tháng. Cuối cùng phát hiện ra là sau khi tan học, thằng bé toàn lén lút ra tiệm tạp hóa thuê điện thoại để cày game. Thế là tôi làm đơn tố cáo cái tiệm tạp hóa đó luôn, thằng bé không có điện thoại chơi nữa nên thành tích học tập lại khôi phục."
"Lại có người muốn níu kéo người yêu cũ, sống chết đòi mua bùa Đào Hoa cho bằng được. Tôi liền âm thầm lùng sục khắp các tài khoản mạng xã hội của cô người yêu cũ kia, qua vài manh mối nhỏ nhặt đã phát hiện ra cô ả bắt cá nhiều tay, cắm sừng anh chàng này từ tám đời nào rồi. Tôi thu thập bằng chứng rõ ràng, dùng nick ảo nặc danh gửi cho anh ta, giúp anh ta tỉnh ngộ mà từ bỏ ý định níu kéo."
"Đương nhiên, cũng có rất nhiều chuyện tôi không thể giúp được. Với những ca khó đó thì chỉ đành chịu khó tâm sự, an ủi, khuyên nhủ nhiều hơn, thời gian trôi qua thì kiểu gì bọn họ cũng xuôi tai thôi."
"Nếu không phải gánh khoản nợ ngân hàng 30 năm, tôi thực sự chăng muốn dính dáng gì đến cái nghề xem bói tay trái này nữa.”
Tần Hoài nghe mà động lòng, thời buổi này tìm đâu ra một ông thầy bói vừa có tâm vừa có tầm thế này cơ chứ, bảo sao nhóm người Hứa Đồ Cường lại tin tưởng năng lực nghiệp vụ của Chu Hổ đến mức không mảy may nghi ngờ.
Chu đại sư đã phải âm thầm cống hiến quá nhiều ở sau lưng, đúng là không dễ dàng gì!
Hiện tại Tần Hoài cảm thấy hắn có 99% khả năng là Tinh Quái, người bình thường tuyệt đối không làm ra được những chuyện như thế này.
Tần Hoài nhìn Chu Hổ bằng ánh mắt vô cùng chân thành, dùng giọng điệu như đang trò chuyện phiếm bình thường hỏi: "Chu đại sư, anh có Tâm Nguyện gì không?"
“Hả?” Chu Hổ ngớ người.
"Ý tôi là anh có nuối tiếc hay nguyện vọng gì không, thì đang tán gẫu mà, cứ thoải mái chia sẻ đi."
Chu Hổ: ? Tán gẫu mà lại nói mấy chuyện này á?
LVQ8371