Tần Hoài không ngờ An Du Du lại thích ăn Sửủi Cảo Khoai Tây đến thế. Tuy An Du Du luôn thích ăn tất cả mọi thứ trong Vân Trung Thực Đường (theo cô ấy thì những đồ ăn miễn phí này chính là phúc lợi của nhân viên), trước đây hễ có Điểm Tâm dư thừa, Tần Hoài chủ động bảo cô ấy mang về thì cô ấy cũng tỏ ra rất vưi vẻ, nhưng cô ấy lại rất hiếm khi chủ động mở miệng xin.
Môi trường sống từ nhỏ đã dạy cho An Du Du hiểu rõ một điều, người khác cho và mình chủ động đòi hỏi hoàn toàn là hai chuyện mang tính chất khác nhau.
Tần Hoài gắp một cái sủi cảo lên cắn thử một miếng, nhai kỹ nuốt chậm.
"Cũng chỉ là sủi cảo thôi mà nhỉ? Không ngon bằng Sủi Cảo Tứ Hỉ, thế mà An Du Du lại có khẩu vị này, ngày mai lúc làm mình sẽ làm mỗi loại nhiều thêm một chút, để em ấy cùng nếm thử luôn."
Đang thèm ăn, nhưng vì trận ăn sáng đã để lại bóng ma tâm lý quá lớn nên lại hết muốn ăn, Triệu Thành An bèn lên tiếng cà khịa: "Sủi Cảo Khoai Tây vốn dĩ ăn rất ngon, tôi phát hiện Tần Hoài cậu vốn chẳng thích ăn sủi cảo. Hồi cậu ở Tri Vị Cư, ngoài Sủi Cảo Tứ Hỉ ra thì cậu chưa từng làm món sủi cảo nào khác, mà Sủi Cảo Tứ Hỉ lại còn là sủi cảo hấp cơ."
"Dân miền Nam các cậu đúng là không thích ăn sủi cảo."
Tần Hoài: ? Ủa, kiếp thứ nhất cậu sống ở Bắc Bình thì là người miền Bắc, kiếp này cậu sống ở Hàng Châu mà cũng là người miền Bắc hả?
Tần Hoài cố ý kéo dài giọng: "An Du Du là người miền Bắc á?"
"Miền Bắc hơn cậu là cái chắc."
"Triệu Thành An, cậu mà còn cứ buông thả bản thân như vậy nữa, tôi sẽ nhét thẳng Sủi Cảo Khoai Tây vào miệng cậu đấy." Tần Hoài lên tiếng cảnh cáo.
Triệu Thành An lập tức câm nín.
Triệu Thành An cảm thấy nếu xét về thân thủ, Tần Hoài chắc chắn không bắt được mình. Hắn đường đường là Tặc Vương Bắc Bình sao có thể bị Tần Hoài một mình tóm gọn được, Tần Hoài không có khả năng đạt được cái thành tựu solo nhét Sủi Cảo Khoai Tây vào miệng hắn đâu. Nhưng trong cái bếp này chỗ nào cũng có đồng bọn của Tần Hoài, nhất là Thạch Đại Đảm, trực giác của Triệu Thành An mách bảo hắn rằng, chỉ cần Tần Hoài ra tay thì Thạch Đại Đảm chắc chắn sẽ hỗ trợ.
Không thể coi thường được.
Hôm nay Tần Hoài tuy đã làm rất nhiều Sủi Cảo Khoai Tây, nhưng hắn không chỉ làm mỗi Sủi Cảo Khoai Tây. Hiện tại ngoài việc hoàn thành Chi Tuyến Nhậm Vụ của Vương Căn Sinh, hắn còn một nhiệm vụ quan trọng hơn ——
Cày kỹ năng Lên Men Bột lên cấp Đại Sư.
Đây là nhiệm vụ chính tuyến, một nhiệm vụ chính tuyến không thể bỏ lỡ.
Vốn dĩ hôm nay Tần Hoài định đem toàn bộ Sủi Cảo Khoai Tây bản gốc, Bánh Bao Du Thụ Bì và Súp Bánh Tổ cho Vương Căn Sinh ăn thử một lượt, nhưng cuối cùng vì lỡ làm quá nhiều loại Sủi Cảo Khoai Tây ngon nên đành thôi.
Xét về mặt ăn uống, Vương Căn Sinh là một ông cụ vô cùng bình thường, có sức ăn tương đương với độ tuổi của mình, kém hơn sức ăn của Hứa Đồ Cường rất nhiều.
Hứa Đồ Cường được xem là người ăn rất khỏe trong số các ông cụ, theo quan sát của Tần Hoài thì sức ăn của Hứa Đồ Cường là do rèn luyện mà ra. Trước đây Hứa Đồ Cường căn bản không thích chạy bộ buổi sáng, chạy bộ buổi sáng chỉ là cái cớ để chứng minh ông ấy là một ông cụ khỏe mạnh, yêu đời, giả vờ giả vịt lừa người ta một chút, chạy qua loa vài vòng là xong.
Hiện tại Hứa Đồ Cường thật sự thích chạy bộ buổi sáng, việc chạy bộ cường độ cao có thể khiến khẩu vị của ông ấy mở rộng, lúc ăn sáng cũng ăn được nhiều hơn vài miếng.
Về khoản ủng hộ sự nghiệp làm bữa sáng của Tần Hoài, Hứa Đồ Cường quả thực là người nỗ lực nhất trong số các ông cụ bà cụ. Nếu Hứa Đồ Cường là Tinh Quái, Tần Hoài nhất định sẽ rất sẵn lòng mỗi ngày nấu bếp riêng cho ông ấy, ngặt nỗi Hứa đại gia hình như thật sự không phải.
Với tần suất tiếp xúc thường ngày giữa Tần Hoài và Hứa Đồ Cường, cộng thêm thái độ tích cực của ông ấy, nếu Hứa Đồ Cường thực sự là Tinh Quái mà đến giờ vẫn chưa kích hoạt nhiệm vụ, thì chắc chắn là hệ thống trò chơi bị bug rồi.
Đối mặt với một Hứa đại gia có xác suất cao là con người thuần túy một trăm phần trăm, Tần Hoài chỉ đành tranh thủ lúc rảnh rỗi âm thầm nấu thêm chút đồ ăn riêng cho ông ấy, coi như là sự tri ân của Tiểu Tần sư phụ dành cho vị thực khách trung thành nhất.
Món Điểm Tâm cuối cùng mà Tần Hoài làm là Niên Cao.
Làm Niên Cao chẳng có hàm lượng kỹ thuật gì, chủ yếu là mệt.
Giã Niên Cao là một công việc rất mệt, việc hấp và nhào nặn gạo nếp lặp đi lặp lại thuần túy là việc dùng sức, nhưng công việc chân tay này đồng thời cũng đòi hỏi một chút kỹ thuật.
Không thể cứ cắm đầu nhào nặn, cũng không thể hấp mà không suy tính, phải căn cứ vào trạng thái của gạo nếp để điều chỉnh thời gian và lực nhào, cũng như canh chuẩn nhiệt độ và thời lượng hấp.
Nếu Tần Hoài chỉ muốn làm Giang Mễ Niên Cao cấp B, những công đoạn này hoàn toàn có thể giao hết cho phụ bếp, hắn chỉ cần đứng cạnh thỉnh thoảng liếc mắt trông chừng, đóng vai trò giám sát là được.
Nhưng món Tần Hoài muốn làm là Giang Mễ Niên Cao cấp A có thể kích hoạt buff, nên hắn bắt buộc phải tự tay làm từ đầu đến cuối.
Điểm Tâm cấp A, ngoài yêu cầu cực kỳ khắt khe về năng lực của đầu bếp, thì yêu cầu đối với nguyên liệu cũng khắt khe không kém. Nguyên liệu duy nhất của Giang Mễ Niên Cao chính là Niên Cao, nếu chất lượng Niên Cao không đạt, cho dù Tần Hoài có bản lĩnh thông thiên thì cũng rất khó làm cho ngon được, thế nên hắn bắt buộc phải đích thân ra tay.
LVQ8371