"Vốn đĩ cháu nghĩ cháo chắc cũng chỉ loãng toẹt như nước ốc, giữa trời đông giá rét mà được húp chút nước ấm bụng đã là quý lắm rồi. Ai ngờ cháo ngài phát lại đặc quánh, ngài thấy hai chị em cháu đáng thương còn đặc cách bảo quản gia cho em gái cháu thêm một bát nữa. Nhờ vậy mà hai chị em cháu mới sống sót qua được mùa đông năm ngoái.”
"Lúc đó cháu đã thầm nhủ, đợi sau này phất lên, hai chị em cháu nhất định sẽ kết cỏ ngậm vành, cam tâm làm trâu làm ngựa để báo đáp ân đức của ngài."
"Đúng không Tiểu Tứ?"
"A a a a ——" Tiểu Tứ lập tức ngầm hiểu ý, bắt đầu ú ớ gào loạn lên, diễn nét kẻ ngốc ta nói nó đỉnh cao xuất thần nhập hóa luôn.
"Ban nãy cháu nghe nói nhà họ Trình lại phát cháo, nên cố ý dẫn em gái qua đây. Thưa bà, hôm nay chị em cháu không phải đến để xin cháo đâu, hôm nay cháu chỉ muốn đến tạ ơn bà, tạ ơn tấm lòng bồ tát của bà, tạ ơn ơn cứu mạng của bà."
"Chị em cháu thân phận ăn mày thấp hèn, mỗi năm cũng chỉ có dịp này mới được chiêm ngưỡng dung nhan ngài. Cháu thấy ngài... ngài trông y hệt bồ tát sống bước ra tử trong tranh vậy, ngài đúng là có tấm lòng bồ tát mài”
Những lời của An Du Du khiến bà cụ Trình sướng rơn cười tít cả mắt, kích động đến mức tay run lẩy bẩy, miệng liến thoắng nói với người bên cạnh: "Thấy chưa hả? Ta lễ Phật bao năm nay, năm nào cũng phát cháo, nào đâu màng dăm ba cái hư danh, chỉ là muốn cứu vớt mấy đứa trẻ tội nghiệp này thôi."
"Cháu ngoan đừng quỳ nữa, mau đứng lên đi." Bà cụ Trình dùng ánh mắt ra hiệu cho người hầu đỡ An Du Du dậy, "Chân của em gái cháu..."
"Hai năm trước nó bị ngã gãy chân, không có tiền khám bác sĩ, xương mọc lệch nên đi lại bất tiện, thành ra chỉ có thể bò lết trên đất. Bác sĩ bảo muốn chữa thì phải đập gãy xương đi để nó tự liền lại, tốn mất ba đồng bạc trắng tiền thuốc men. Cháu đi ăn xin một năm nay cũng tích cóp được mấy chục xu rồi, cố thêm vài năm nữa là đủ tiền chữa chân cho nó."
"Cháu ngoan, đúng là đứa trẻ ngốc, bệnh tật thì làm sao mà đợi được. Ta bao năm tu Phật, một lòng hướng thiện, chướng mắt nhất là mấy cảnh đời bi đát thế này. Năm ngoái hai chị em cháu nhờ bát cháo của nhà họ Trình ta mà sống sót, âu cũng là cái duyên của hai đứa với nhà họ Trình."
"Thi Thúy." Bà cụ gọi cô hầu gái đang đứng bên cạnh, người rõ ràng mặc bộ quần áo chất liệu xịn xò, cao cấp hơn hắn bước tới, “Thưởng cho hai đứa nhỏ này ba đồng... Không, 5 đồng bạc trắng, để con bé này đắt em nó đi khám. Tiện thể lấy cho chúng nó ít đồ ăn nóng hổi, thêm hai cái kẹo, rồi xem có cái áo bông cũ nào không thì lấy ra đây một cái.”
"Vâng, thưa lão phu nhân." Phỉ Thúy vội vàng đi chuẩn bị.
Bà cụ Trình cười híp mắt nhìn An Du Du: "Cháu ngoan, sau này cháu và em gái nhất định sẽ có phúc báo."
Sau đó bà cụ Trình cũng chẳng màng để mắt tới An Du Du nữa, cười khà khà nói với cô cháu dâu bên cạnh: "Thấy chưa, đây chính là phước báu của việc lễ Phật đấy, chớ thấy việc thiện nhỏ mà bỏ qua. Trên đời này có quá nhiều kẻ cùng khổ, chúng ta có điều kiện, bắt gặp thì đương nhiên phải ra tay giúp đỡ."
"Bà nội, bà đúng là có tấm lòng bồ tát. Con bé ăn mày vừa nãy nói cấm có sai, trông bà cũng có nét hao hao bồ tát trong tranh thật đấy ạ." Cô cháu dâu vội vàng hùa theo.
Bà cụ Trình lại càng cười không khép được miệng: "Làm gì có, chỉ được cái dẻo miệng là giỏi.”
Sau đó bà cụ Trình cười cười ngồi lại xuống ghế mây, cứ như thể trước cổng nhà họ Trình này chỉ có mỗi An Du Du và Tiểu Tứ là hai mảnh đời bất hạnh, còn đám ăn mày đến cái áo bông cũng chẳng có, chỉ mặc mỗi tấm áo mỏng manh rét run bần bật, gầy trơ xương, mặt mũi vàng vọt, bị quản gia quát lớn một tiếng đã sợ hãi câm như hến kia chẳng phải là những kẻ cùng khổ vậy.
Tần Hoài xem xong toàn bộ màn kịch của An Du Du, mạnh dạn chấm cho cô ấy 100 điểm tuyệt đối.
Nắm thóp tâm lý đối tượng quá chuẩn, mỗi một câu thốt ra đều gãi đúng chỗ ngứa của bà cụ Trình. Miệng thì leo lẻo bảo không đến xin ăn mà chỉ đến tạ ơn, nhưng thực chất câu nào câu nấy đều là bán thảm. Vẻ mặt bi thương, giọng điệu chẳng mảy may có chút tiếng khóc lóc ỉ ôi nào, lại còn đánh trúng tâm lý tín Phật của bà cụ Trình để nịnh nọt lấy nịnh nọt để.
Đúng chuẩn diễn viên chuyên nghiệp.
Ba mươi Tết mà cô ấy không phát tài thì còn ai phát tài vào đây nữa?
Có lời dặn của bà cụ Trình, đám người hầu bên dưới cũng chẳng dám ăn bớt ăn xén, đưa thẳng cho An Du Du 5 đồng bạc trắng cùng một túi đồ ăn to oạch.
An Du Du mở túi đồ ăn ra xem thử, đối với ăn mày mà nói thì mâm này chắc chắn là sơn hào hải vị rồi. 8 cái bánh bao trắng, hai bắp ngô luộc, 6 quả trứng gà và 5 cái bánh nướng. Bà cụ bảo lấy cho An Du Du hai cái kẹo, đám người hầu bên dưới liền lấy đúng hai viên kẹo mạch nha cùng 4 miếng bánh ngọt đã hơi khô quắt lại.
Với phương châm làm trò thì phải làm cho chót, An Du Du rối rít tạ ơn rồi xách đồ rời đi, lượn sang nhà tiếp theo để diễn tiếp.
Diễn nguyên một ngày trời, An Du Du dập đầu đến mức mặt mũi bầm dập, sứt đầu mẻ trán. Ai biết chuyện thì rõ là hôm nay cô nàng đi ăn xin, kẻ không biết khéo lại tưởng cô nàng vừa đi tham gia đánh lộn đâm chém bang phái cũng nên.
LVQ8371