Tần Hoài cười vô cùng rạng rỡ, nhiệt tình đến mức Triệu Thành An vừa nhìn thấy nụ cười của hắn đã bất giác lùi lại nửa bước.
"Tần Hoài, tôi không cố ý đến muộn đâu, vừa rồi ở bên ngoài tôi đứng buôn dưa lê với Hứa đại gia mấy câu." Triệu Thành An giải thích.
"Tôi biết, tôi thấy rồi." Tần Hoài chỉ vào mấy đĩa sủi cảo còn đang bốc khói nghi ngút: "Đặc biệt làm đồ ăn sáng cho cậu đấy, chỉ đợi cậu đến ăn thôi."
"Lúc nãy Hứa đại gia hỏi tôi có làm món Điểm Tâm nào khác không, tôi còn chẳng thèm nói cho ông ấy biết cơ. Đống sủi cảo này phải để cậu là người đầu tiên nếm thử."
Triệu Thành An cảm động rớt nước mắt, lập tức cầm đũa lên. Vô cùng xui xẻo là hắn lại bưng ngay cái đĩa cấp D+ thấp nhất, gắp một miếng sủi cảo, chẳng thèm hỏi xem có giấm hay không đã nhét tọt vào miệng.
Ngay khoảnh khắc vừa nhai, Triệu Thành An lúng búng hỏi: "Tám đĩa sủi cảo, đĩa nào cũng có tận sáu cái, thế này có phải hơi nhiều không? Tôi ăn không hết đâu."
"Cái... cái vị quái quỷ gì thế này? Sao lại dở tệ thế?" Triệu Thành An suýt nữa thì phun thẳng miếng sủi cảo trong miệng ra, chật vật nuốt xuống xong hắn mới phản ứng lại: "Đây là Sủi Cảo Khoai Tây á?"
"Sao Sủi Cảo Khoai Tây cậu làm còn dở hơn cả tôi làm vậy?"
Tần Hoài nhìn Triệu Thành An: "Cậu cũng tự biết Sủi Cảo Khoai Tây cậu làm dở à."
Triệu Thành An: "... Thật ra cũng không dở đến thế, nhai kỹ thì cũng có hương vị riêng đấy chứ. Tôi nói cho cậu biết, Sủi Cảo Khoai Tây vốn dĩ là như vậy, nếu ăn ngon thì nó đã chẳng còn là Sủi Cảo Khoai Tây nữa rồi. Cậu làm theo công thức của tôi đúng không? Công thức của tôi là chuẩn vị nhất đấy!"
Triệu Thành An sống tám kiếp, bản lĩnh khác không học được bao nhiêu, nhưng cái trình độ cãi cùn thì chắc chắn là số một. Cho dù trước mặt vẫn còn lù lù bảy đĩa Sủi Cáo Khoai Tây chưa động đũa, hắn vẫn có thể trợn mắt nói đổi không chớp mắt.
"Sủi cảo ngon thế này mà một mình tôi ăn hết thì ngại quá nhỉ? Hay là chia cho người khác một ít nhé, Du Du không ăn à?" Triệu Thành An định tung chiêu gắp lửa bỏ tay người, kéo con Tam Túc Kim Thiềm còn chưa tỉnh ngủ ra chia sẻ gánh nặng với mình.
"Sủi cảo này đúng là dành riêng cho cậu đấy, cả tám loại này đều làm theo công thức của cậu cả. Cậu nếm thử xong rồi cho tôi biết xem công thức của cậu còn chỗ nào cần cải tiến không, chứ tôi là tôi thấy hết cách cứu chữa rồi đấy."
"Sao có thể chứ!" Triệu Thành An nổi đóa, để chứng minh công thức của mình không có vấn đề, hắn lại nhét thêm một miếng vào miệng: "Tuyệt đối có thể cải tiến, công thức của tôi chắc chắn không có vấn đề gì sất!"
Tần Hoài chướng mắt nhìn không nổi nữa: "Đĩa này là loại cấp thấp nhất đấy, hay là cậu đổi đĩa khác đi, đĩa kia cấp bậc cao hơn một chút."
Triệu Thành An lập tức rén ngoan ngoãn đặt đũa xuống với tốc độ ánh sáng: "Sao không nói sớm."
"May mà Hứa đại gia không ăn, cái thứ này dở tệ thật sự, nếu sáng nay Hứa đại gia mà ăn phải sủi cảo này thì khéo quay xe thoát fan mất."
Tần Hoài nghiêm túc suy nghĩ hai giây rồi phủ nhận: "Chắc là không đâu."
"Cậu không hiểu Hứa đại gia rồi, dạo trước lúc nếm thử Tứ Hỉ Thang Đoàn, ông ấy là người ăn nhiều nhất đấy."
"Nhắc mới nhớ, cũng một thời gian rồi tôi chưa làm Giang Mễ Niên Cao. Không biết bây giờ có thể duy trì phong độ làm Giang Mễ Niên Cao đạt cấp A ổn định được không, nếu được thì phải làm mỗi ngày mới được, tôi đang rất cần buff của món đó."
Chạm phải ánh mắt đầy mong đợi của Triệu Thành An, Tần Hoài lạnh lùng bồi thêm một câu: "Cậu không được ăn."
"Cậu tuyệt đối không được ăn!"
Triệu Thành An rưng rưng nước mắt ăn hết tám đĩa Sủi Cảo Khoai Tây. Mỗi đĩa ăn một cái vốn dĩ chưa chạm đến giới hạn dạ dày của hắn, nhưng lại chạm đến giới hạn chịu đựng của vị giác rồi.
Tần Hoài hỏi hắn xem còn không gian cải tiến hay không, Triệu Thành An chống chế rằng công thức thì đương nhiên là công thức chuẩn rồi, tuyệt đối có thể cải tiến thêm, nhưng con người ta sống thì không nên bị gò bó bởi các công thức. Tại sao cứ nhất thiết phải bám vào công thức này để sửa cơ chứ? Chẳng lẽ không thể tự mình bịa bừa... à nhầm, tự mình sáng tạo ra ý tưởng mới sao. Hắn tin tưởng vào năng lực của Tần Hoài, Tần Hoài chắc chắn sẽ làm được.
Vẫn còn cãi cùn đấy, nhưng không gắt như trước nữa.
Về phần cái gì đã chữa khỏi cái tật cãi cùn của Triệu Thành An á...
Nếu hắn cứ cứng đầu cãi cố đến cùng, khăng khăng cho rằng công thức của mình chẳng có vấn đề gì sất, phải cải tiến dựa trên nền tảng của công thức gốc, thì vị "chuột bạch" nếm thử toàn bộ các phiên bản Sủi Cảo Khoai Tây tiếp theo chắc chắn sẽ lại là hắn.
Triệu Thành An cảm thấy Tần Hoài nhất định sẽ làm như vậy, bởi vì hắn đã nhìn thấu rồi, Tần Hoài căn bản là nuốt không trôi mấy cái Sủi Cảo Khoai Tây này.
Một mình Triệu Thành An phải xử lý trọn vẹn tám đĩa, trong khi Tần Hoài từ đầu tới cuối chỉ nếm đúng một cái, lại còn là cái loại cấp B- kia.
Triệu Thành An đã chịu nhượng bộ, nhưng vấn đề mà Tần Hoài đang gặp phải thì vẫn chưa được giải quyết.
Rốt cuộc Sủi Cảo Khoai Tây phải làm thế nào đây?
Đang trong lúc bí ý tưởng, Tần Hoài quyết định lên mạng tra cứu. Trên mạng đúng là cái gì cũng có, nào là sủi cảo phô mai khoai tây, sủi cảo khoai tây thái hạt lựu, sủi cảo khoai tây tê cay, sủi cảo khoai tây bào sợi, sủi cảo khoai tây sợi xào ớt xanh, không thiếu thứ gì. Nếu không bắt buộc nguyên liệu chính phải là khoai tây, thì còn có cả sủi cảo Địa Tam Tiên nữa.
Chỉ có thể nói sức sáng tạo của nhân loại thật sự quá phong phú.
LVQ8371