"Bây giò tôi đã hiểu tại sao trước kia cậu ở Thái Phong Lâu lâu như vậy, mưa đầm thấm đất bên cạnh Giang sư phụ, mà sau khi nhớ lại ký ức kiếp trước, tay nghề nấu nướng chẳng những không tiến bộ mà ngược lại còn nhiễm toàn thói hư tật xấu của kiếp trước. "
"Chuyện này cũng không trách cậu được, với trình độ của cậu lúc đó và cả bây giờ, quả thực là không thể nhìn hiểu được kỹ thuật của Giang sư phụ."
"Cậu phải luyện đến cái trình độ có thể nhìn hiểu thì mới mong tiến bộ vượt bậc được."
Triệu Thành An cay cú đến mức phá phòng luôn.
"Tần Hoài, cậu đúng là không phải con người!" Triệu Thành An bi phẫn gào thét, "Sao bây giờ cậu chửi người khó nghe thế hả? Còn khó nghe hơn cả trước kia!"
"Phát Diện cấp bậc thầy thì ghê gớm lắm chắc, cậu cứ chờ đấy, đợi Phát Diện của tôi lên cấp bậc thầy, tôi sẽ vượt mặt cậu luôn!”
Khích lệ Triệu Thành An xong, Tần Hoài vui vẻ xem video hướng dẫn suốt cả một buổi sáng.
Hiệu quả cực kỳ rõ rệt, tuy rằng từ lúc Phát Diện thăng lên cấp bậc thầy, Tần Hoài chưa hề làm thêm bất kỳ món Điểm Tâm nào, nhưng hắn vẫn cảm thấy hiệu quả vô cùng rõ rệt.
Buổi trưa Tần Hoài không đến Vân Trung Thực Đường ăn cơm, mà phá lệ đặt một phần đồ ăn ngoài, đánh chén no nê một suất cơm chân giò siêu xa hoa có topping xá xíu, gà luộc và vịt quay.
Ăn cơm xong, Tần Hoài mãn nguyện nằm ườn trên sô pha lướt điện thoại tròn một tiếng đồng hồ, rồi mới thủng thẳng đi bộ đến Vân Trung Thực Đường.
Bởi vì buổi sáng Tần Hoài đã đặn An Du Dư là buổi chiều hắn sẽ đến làm, nên đám các ông các bà không hề vì rửa ngày bùng việc của hắn mà từ bỏ công cuộc chầu chực ở nhà ăn. Bọn họ vẫn y như mọi ngày, cứ nhè lúc nhà ăn vắng khách là lại ngồi lỳ ở đó buôn chuyện, tạo cho người qua đường cái ảo giác Vân Trung Thực Đường lúc nào cũng chật ních người, làm ăn cực kỳ phát đạt.
Sự xuất hiện của Tần Hoài lập tức thu hút tiếng reo hò từ những ông bà cụ vốn thuộc tuýp người dạt dào cảm xúc.
"Tiểu Tần sư phụ tới rồi!"
"Tôi đã bảo mà, Tiểu Tần sư phụ nói buổi chiều đến thì chắc chắn sẽ đến!"
"Nhưng buổi chiều có mấy tiếng đồng hồ thì làm được Điểm Tâm gì chứ?"
" lạ ` K4 . ` ^3 ^ ^ˆ é . 4 ^ . ^* ^ Có ăn là tốt lắm rồi bà còn chê ỏng chê eo, chê thì đừng có mua, đi về thắng luôn đi, để tôi còn được mua thêm một ít."
An Du Du thấy Tần Hoài tới liền lập tức chạy ra báo cáo tình hình của Triệu Thành An cho hắn.
"Tiểu Tần sư phụ, anh nói không sai chút nào, sáng nay Tiểu Triệu sư phụ cứ như uống nhầm thuốc ấy, cắm đầu làm Điểm Tâm cả một buổi sáng chẳng thèm nghỉ ngơi phút nào! Có điều sáng nay anh ấy làm Điểm Tâm hơi lạ, bình thường Tiểu Triệu sư phụ toàn làm bánh xốp, thế mà sáng nay lại làm một đống Bánh Bao. Toàn là bánh bao chay, bánh bao thịt bình thường với cả Bánh Bao chay không nhân. Mẻ Bánh Bao đầu tiên của Tiểu Triệu sư phụ lúc ra lò là sắp qua luôn giờ ăn sáng rồi, thành ra đám Bánh Bao đó phải bán rề rà mãi đến tận giờ ăn trưa mới hết."
Tần Hoài gật đầu tỏ vẻ đã biết.
Có thể thấy rõ, Triệu Thành An đang cố gắng khám phá chân lý của Phát Diện cấp bậc thầy, nhưng vô vọng.
"Triệu Thành An hiện giờ vẫn đang ở trong bếp à?” Tần Hoài hỏi.
"Vâng, Tiểu Triệu sư phụ vẫn đang làm Bánh Bao ạ."
"Được rồi, Du Du em cứ đi làm việc của mình trước đi, lát nữa qua chỗ tôi xem tôi làm Bánh Bao." Tần Hoài nói.
An Du Du không hiểu tại sao hôm nay Tần Hoài và Triệu Thành An lại thi nhau ăn thua đủ với món Bánh Bao, nhưng cô nàng lại thấy rất vui. Bánh Bao là món Điểm Tâm đơn giản nhất mà cô biết tính đến thời điểm hiện tại, cũng là món mà cô có thể tự làm được.
Hiện tại ngày nào An Du Du cũng lẽo đẽo theo Tần Hoài xem hắn làm bữa sáng. Thực ra phần mà cô nàng có thể nhìn hiểu chẳng được là bao, khâu nêm nếm gia vị của Tam Đinh Bao, Ngũ Đinh Bao thì cô hoàn toàn mù tịt.
Sáng nay Triệu Thành An làm toàn những món điểm tâm sáng đơn giản, An Du Du xem cực kỳ hăng say, bây giờ Tần Hoài lại chuẩn bị làm tiếp Bánh Bao. Vốn là một người luôn khắc khổ hiếu học, ấp ủ ước mơ tiến bộ vượt bậc, thăng chức tăng lương, tương lai tiếp quản Vân Trung Thực Đường, cô nàng cảm thấy hôm nay quả thực chính là ngày may mắn của mình.
Tần Hoài vào phòng thay đồ thay quần áo, sau đó chui vào bếp làm Bánh Bao Tửu Nhưỡng.
Trước khi nhào bột, Tần Hoài đã rửa tay tận ba lần. Đừng hỏi hắn tại sao lại phải rửa ba lần, hỏi thì câu trả lời chính là nghi thức làm nghề.
Thạch Đại Đảm và Cung Lương ngồi ở chiếc bàn nhỏ đều đã nghe ngóng được tin vui Phát Diện của Tần Hoài đạt cấp bậc thầy. Thấy hắn quay lại làm việc, cả đám đều tò mò rướn cổ lên dòm.
Trần Công thì giữ kẽ hơn một chút, chỉ đưa mắt nhìn chứ không rướn cổ.
Chỉ có Vương Căn Sinh là hơi ngơ ngác không hiểu chuyện gì, lão vẫn đang xoắn xuýt chuyện của riêng mình: "Hôm nay tôi đã ăn cả bữa sáng lẫn bữa trưa rồi, biết Tiểu Tần sư phụ đến sớm thế này thì tôi đã nhịn luôn bữa trưa cho xong. Lát nữa phải thử món Há Cảo Khoai Tây mà tôi nuốt không trôi thì biết làm sao đây? Tiểu Tần sư phụ sẽ không phật ý đấy chứ?”
Chẳng có ai thèm trả lời Vương Căn Sinh, tất cả mọi người chỉ muốn xem Tần Hoài ra dẻ.
Giờ phút này Tần Hoài cũng đích thực toát lên cái phong thái của một ông hoàng ra dẻ.
Chỉ thấy Tần Hoài đứng trước bàn bếp, điềm nhiên như không vẫy vẫy tay gọi An Du Du, ý bảo cô nàng có thể đứng lại gần một chút kẻo nhìn không rõ, rồi với vẻ mặt dửng dưng, hắn bắt đầu nhào bột.
Tập trung, mượt mà, điêu luyện.
LVQ8371