"Là một loại điểm tâm có vỏ bọc nhân, không cần ủ bột nở, nặn xong là cho thăng vào nồi luộc." Giang Vệ Quốc đáp.
"Thế sao Tết nhà mình lại không ăn sủi cảo? Thập Tam này, tôi nhớ cậu chạy nạn từ Bắc Bình tới đây mà, trước kia nhà cậu ăn Tết có gói sủi cảo không?"
Câu hỏi của An Du Du làm Giang Vệ Quốc câm nín luôn, nhưng cô nàng vẫn hồn nhiên chẳng nhận ra, cứ tự biên tự diễn: "Chẳng biết bánh bao ngon hơn hay sủi cảo ngon hơn nhỉ, cơ mà tôi cá là bánh bao ngon hơn. Mấy món luộc thì ngon lành gì, chắc chắn là đồ hấp vẫn đỉnh hơn rồi!"
"Mai là mùng một Tết, hay là mai Thập Tam cậu làm sủi cảo đi, tôi còn chưa được thấy cái sủi cảo nó tròn méo ra sao đâu."
"Nhưng Trần Thuận bảo sủi cảo phải nhào bằng bột mì trắng tinh ăn mới ngon, thế thì tốn bột mì lắm. Mai Thập Tam cậu cứ nặn đúng 26 cái sủi cảo thôi, tôi xơi một nửa, số còn lại mấy người chia nhau mỗi người một cái là đẹp."
"Cái sủi cảo đấy to cỡ nào thế? Có to bằng cái bánh bao này không?”
An Du Du lải nhải một tràng dài, Giang Vệ Quốc mới chậm rãi lên tiếng: "Nhà tôi ăn Tết không gói sủi cảo."
"Hả?" An Du Du sốc toàn tập, "Sao lại thế? Bắc Bình không phải ở phương Bắc à? Hay là Trần Thuận lừa tôi? Tôi biết ngay là cậu ta xạo sự mà, trước kia cậu ta sống ở đất Thục, có phải người phương Bắc đâu, biết cái quái gì chuyện người phương Bắc ăn gì ngày Tết chứ. Chắc chắn cậu ta thấy tôi ít chữ nên chém gió lừa tôi rồi, tí nữa tôi phải đi tính sổ với cậu ta mới được. Rõ ràng lúc nãy tôi còn bảo tối nay phần cậu ta một miếng thịt kho tàu, giờ thì nhịn đi, miếng thịt đó tôi thầu luôn."
"Người phương Bắc ăn Tết đúng là có ăn sủi cảo, nhưng nhà tôi thì không." Giang Vệ Quốc đáp.
"Sao lại không? Vì sủi cảo phải nhào bằng bột mì trắng nên nhà cậu nghèo không có tiền ăn à? Nhưng tôi thấy trước kia nhà cậu chắc cũng có điều kiện phết đấy chứ. Trong đám đàn em tôi nhặt về, cậu là đứa cao to nhất, khỏe nhất, giỏi đánh đấm nhất lại còn vạm vỡ nhất, đã thế lại còn dốt khoản ăn xin nhất. Nhìn cái nết là biết trước đây chưa đi ăn xin bao giờ, chỉ có con nhà khá giả mới không biết cách đi ăn xin thôi."
"Bố tôi là đầu bếp." Giang Vệ Quốc thản nhiên nói, TNăm nào cũng thế, dịp Tết là lúc tửu lâu bận rộn nhất. Đêm . ^J,A* 3 ^ ~1^ đ đ + ^ — ^ˆ ba mươi Tết bố tôi về đến nhà trước nửa đêm đã là may mắn lắm rồi, lấy đâu ra thời gian nấu mâm cơm tất niên, toàn là xào sẵn mấy món trên tửu lâu rồi xếp vào hộp cơm xách về thôi."
"Mấy ông anh lớn của tôi cũng phụ việc trên tửu lâu, sau này tôi cũng lên đó phụ giúp luôn, thành ra nhà tôi ngày Tết chẳng có mống nào ở nhà cả."
"Tôi có một người cô, hồi cô chưa đi lấy chồng, cứ đến ngày ba mươi Tết là cô lại ở nhà chuẩn bị sẵn cơm nước, dẫn tôi với anh Năm anh Sáu ngồi đợi bố và mấy anh lớn về. Hồi đó mâm cơm tất niên nhà tôi ít ra còn được ăn đồ ăn tươi nóng hổi."
"Sau này cô tôi đi lấy chồng, bữa cơm tất niên cũng qua loa hơn hẳn. Bắc Bình lạnh hơn Ma Đô bên này nhiều, hộp cơm nhà tôi giữ nhiệt lại kém, nếu đi bộ nhanh chân thì lúc về đến nhà may ra cơm canh vẫn còn ấm. Nhưng ba mươi Tết tửu lâu đông khách vô cùng, bận túi bụi cả ngày rã rời hết cả tay chân, lúc về cũng chẳng lết nhanh nổi. Về đến nhà là cơm canh nguội ngắt rồi, bỏ lên bếp hâm lại thì mất vị, mà ăn nguội thì lại dở ẹc, nên cứ ăn đại cho xong bữa rồi đón Tết thôi."
"Trong ký ức của tôi, nhà tôi ăn Tết chưa từng gói sủi cảo bao giờ."
"Nhưng anh Ba kể lại là hồi mẹ tôi còn sống, nhà tôi ăn Tết vẫn làm sủi cảo. Dạo đó ăn Tết xôm tụ lắm, mẹ nấu ăn không giỏi nhưng làm điểm tâm thì cực đinh. Đêm ba mươi Tết bố bận làm trên tửu lâu, mẹ thì ở nhà dẫn * `. , . Z7. xi. + 7. ^ ` ` .<‹ kả ^7 ` ^% ^ , + Z7. ^ `+ ^7 mọi người xúm lại gói sủi cảo. Gói một ngày là đủ ăn cho cả mấy ngày Tết luôn, có lúc gói được tận mười mấy vị CƠ.”
"Suốt mấy ngày Tết, sáng nào nhà tôi cũng ăn sủi cảo."
"Nhưng tôi chẳng nhớ gì về mấy chuyện đó cả. Hồi sinh tôi mẹ bị sinh khó, được mấy năm thì qua đời. Tôi thậm chí còn chẳng nhớ mặt mẹ trông ra sao, cơ bản là tôi do một tay cô nuôi lớn."
An Du Du im lặng nghe Giang Vệ Quốc kể xong. Giang Vệ Quốc dứt lời, thấy cô không có phản ứng gì thì thấy hơi lạ, bèn ngẩng lên nhìn thử, chợt phát hiện cô đang nhìn mình bằng ánh mắt đầy thương hại.
"Thập Tam này, tuy hoàn cảnh của cậu so với đám đàn em khác thì chẳng thảm thiết gì cho cam, ít ra cậu vẫn từng có bố có mẹ có cô. Cỡ như tụi Tiểu Cửu ấy, phần lớn sinh ra đã mồ côi bố mẹ, còn chẳng biết bố mẹ mình là ai cơ."
"Nhưng tôi nghe ra rồi, cậu muốn ăn sủi cảo!”
"Sao chị nghe ra được?"
An Du Du làm ra vẻ mặt không cần giải thích, chị đại đều hiểu: "Chuyện nhỏ, không phải chỉ là ăn sủi cảo thôi sao? Chị đại lo cho cậu!"
Giang Vệ Quốc: "Chị đại, chị còn chẳng biết sủi cảo là cái gì."
"Thế thì sao?" Vẻ mặt An Du Du kiểu chuyện đó quan trọng à, "Sủi cảo là cái gì không quan trọng, quan trọng là đêm ba mươi Tết phải ăn sủi cảo, cậu là người phương Bắc, đây là truyền thống đón Tết của phương Bắc các cậu."
Nói xong, An Du Dư chỉ vào cái bánh bao khoai tây trong xửng hấp: "Tôi tuyên bố, đây chính là sủi cảo khoai tây!"
Giang Vệ Quốc: ???
Thấy Giang Vệ Quốc mặt đầy dấu chấm hỏi, An Du Du còn chu đáo giải thích: "Cậu xem, như vậy chẳng phải là được rồi sao. Tối nay tôi làm chủ, cậu ăn ba cái sủi cảo khoai tây, ăn bù một lần cho hết mấy năm trước chưa được ăn."
LVQ8371