Ban đầu Triệu Dung cứ định ninh trường của Tần Lạc xịn sò lắm, học phí đắt đỏ nhường ấy thì chất lượng giảng dạy chắc chắn phải nằm ở cái tầm đỉnh chóp, dù có là gỗ mục thì cũng đào tạo thành nhân tài được.
Thế nhưng từ lúc Tần Lạc lên lớp 11, giáo viên chủ nhiệm bắt đầu réo tên Triệu Dung và Tần Tòng Văn để phân tích định hướng trường đại học và ngành nghề tương lai cho con bé, hai vợ chồng liền rơi vào trạng thái trầm cảm lo âu tột độ.
Triệu Dung luôn tin tưởng con gái mình là một đứa trẻ ngoan, nhưng ngặt nỗi lướt tóp tóp toàn bị thuật toán đề xuất mấy cái video bóc phốt du học sinh, rõ ràng ở nhà ngoan ngoãn là thế mà sang Tây một phát là đổ đốn ra, nào là nát rượu, đua xe, đập đá, đánh lộn, rồi thì tạch môn, học lại, bị đuổi học.
Bà càng xem tóp tóp thì nó lại càng đề xuất tợn, dạo gần đây thuật toán còn đẩy luôn sang mấy clip bóc trần an ninh lỏng lẻo ở nước ngoài, nào là cướp bóc, xả súng, phóng hỏa, phân biệt chủng tộc, bạo lực học đường nhan nhản, Triệu Dung càng lướt càng thấy rợn tóc gáy, cảm giác Tần Lạc mà đi du học thì chẳng khác nào đi nộp mạng.
Bà có ý định chuyển Tần Lạc về trường cấp ba bình thường để ôn thi đại học như bao người, nhưng lại thừa hiểu với cái thành tích lẹt đẹt của con gái rượu nhà mình, chuyển về trường thường thì cầm chắc cái vé trượt đại học, sợ làm lỡ dở tương lai của con nên đành ngậm bồ hòn làm ngọt mà ôm nỗi lo trong lòng.
Tần Hoài cực kỳ kiên nhẫn ngồi nghe hết một tràng than văn của Triệu Dung, tiện thể thông qua mấy tiếng ậm ừ hùa theo của Tần Tòng Văn, hắn cũng lờ mờ nhận ra thực chất bố mình cũng đang sốt ruột không kém.
Phải nói sao nhỉ... Tần Hoài cảm thấy bố mẹ mình đích thị là một cặp vợ chồng mắc hội chứng rối loạn âu lo hạng nặng, cứ hễ đứng trước ngã rẽ cuộc đời là lại cuống cuồng cả lên, chỉ sợ chọn phương án A thì lại bỏ lỡ cái ngon ăn của phương án B.
Tần Hoài cảm thấy chủ đề này nên tóm Thạch Đại Đảm tới nói chuyện, bàn về thành tích học tập thì hai đứa con xui xẻo của Thạch Đại Đảm còn kém cả Tần Lạc. Cho dù có lạc quan đến mấy, khi nhắc tới thành tích học tập của con cái cùng bà vợ hay nổi trận lôi đình vì điểm số của con, thì hắn cũng sẽ lộ vẻ mặt u sầu, đeo lên chiếc mặt nạ thống khổ.
Tần Hoài trấn an đơn giản vài câu, cố nhịn không nói cho bố mẹ biết cái tin tức động trời rằng hắn chính là người thừa kế duy nhất di sản của La Quân, sau này dù Tần Lạc có thất học phải ra đường ăn xin thì hắn vẫn thừa tiền thuê vài người chuyên nghiệp định kỳ đi bố thí để tăng KPI cho em gái, tránh để bố mẹ nghi ngờ hắn tham gia đường dây lừa đảo qua mạng, lừa gạt người già neo đơn lừa luôn cả cư dân trong khu.
Tần Hoài dúi vào tay Triệu Dung một cái Bánh Bao Tửu Nhưỡng: "Mẹ, mẹ đừng lo, cứ ăn cái Bánh Bao lót dạ trước đã."
Triệu Dung cắn một miếng Bánh Bao, cảm thấy tâm trạng tốt hơn rất nhiều, những lo âu và hoảng sợ cũng vơi đi phần nào.
Tần Hoài lại làm y như cũ, dúi vào tay Tần Tòng Văn một cái Bánh Bao.
"Bố mẹ à, bố mẹ phải tin tưởng Lạc Lạc chứ. Tuy Lạc Lạc từ nhỏ đã không thích học, nhưng con bé tuyệt đối là một đứa trẻ ngoan, sau này dù có đi du học hay ở lại trong nước học thì cứ thuận theo tự nhiên là được, bố mẹ phải tin là Lạc Lạc có ở đâu cũng không sinh hư đâu."
Nghe Tần Hoài khuyên nhủ một hồi, Triệu Dung cảm thấy nhẹ nhõm hơn hẳn, cười nói: "Lạc Lạc quả thật là một đứa trẻ ngoan, mẹ còn nhớ hồi Lạc Lạc học mẫu giáo lần đầu tiên học vẽ tranh, vẽ bức ảnh gia đình."
"Con bé chạy đến cô nhi viện tìm Tần Viện Trưởng đòi xem tranh mà Hoài Hoài vẽ khi còn nhỏ, xem hết tất cả các bức tranh đều không tìm thấy mình trong đó, thế là gào khóc ầm ĩ trong văn phòng Tần Viện Trưởng, bảo là trong lòng anh trai căn bản không có con bé, vẽ ảnh gia đình cũng không có con bé, dỗ thế nào cũng vô dụng, mãi sau Hoài Hoài phải vẽ ngay một bức tại trận mới dỗ được."
“Mẹ nhớ hình như bức tranh sau đó cũng đang để ở chỗ Tần Viện Trưởng, năm ngoái lúc về quê ăn Tết cũng chẳng ở lại cô nhi viện được bao lâu, Tết năm nay phải về đó trò chuyện với Tần Viện Trưởng nhiều hơn mới được, mẹ với bố con cũng lâu lắm rồi chưa xem mấy bức tranh con để chỗ Tần Viện Trưởng."
Tần Hoài: ... Mẹ à, con có lòng tốt khuyên răn mẹ nãy giờ, sao mẹ lại lấy oán báo ân thế?
Tần Hoài cảm thấy Tết năm nay phải tìm lý do lôi bằng được Triệu Thành An về Cầu Huyền, đến lúc đó sẽ mời Bắc Bình Tặc Vương tái xuất giang hồ, lẻn vào trong ngăn kéo văn phòng của Tần Viện Trưởng ở cô nhi viện trẻ em Tam Mã Lộ, trộm hết mấy bức tranh xấu xí thuở nhỏ của hắn ra ngoài.
Triệu Dung và Tần Tòng Văn lại vui vẻ hàn huyên một lúc về chuyện hồi bé của Tần Hoài và Tần Lạc, đợi Tần Lạc làm xong một đề thi mới dắt đứa con xui xẻo này về nhà tiếp tục làm bài.
Trước khi về, Tần Lạc bày ra vẻ mặt đáng thương hỏi Tần Hoài có thể cài lại vân tay cho mình không, vốn dĩ khóa cửa nhà Tần Hoài có cài vân tay của Tần Lạc. Nhưng chẳng phải Tần Hoài hay vắng nhà sao, hắn không ở nhà thì WiFi vẫn bật, mà dung lượng 4G trên điện thoại của Tần Lạc lại bị Triệu Dung quản lý gắt gao, nên con bé thường xuyên nhân lúc hắn đi vắng chạy sang trước cửa nhà hắn để xài chùa WiFi.
Về sau chuyện xài chùa WiFi bị Triệu Dưng phát hiện, bà liền đổi luôn mật khẩu WiFi.
Kết quả Tần Lạc còn có cao chiêu hơn, con bé chạy tọt vào nhà Tần Hoài xem tivi luôn.
LVQ8371