Lúc Tần Hoài nghiêm túc làm Điểm Tâm thì lúc nào cũng mang cái đáng vẻ ấy, thậm chí động tác của hắn cũng chẳng có gì thay đổi, nhưng khí chất tỏa ra thì khác hắn.
Toát lên một loại khí chất của vị đại lão mang sứ mệnh "hôm nay tôi đến đây để định nghĩa lại bộ môn nhào bột".
Một loại khí chất ông hoàng ra dẻ kiểu "tôi cứ làm bừa, các người cứ xem bừa, không phải tôi chém gió đâu chứ hôm nay tôi tùy tiện làm một động tác thôi cũng chuẩn chỉ như sách giáo khoa, nếu không giống thì chắc chắn là do sách giáo khoa có vấn đề, phải sửa lại sách".
Một loại khí chất nam chính truyện hệ thống kiểu "nhìn cho kỹ nhé, tôi chuẩn bị ra dẻ đây".
Triệu Thành An đứng xem mà ngớ cả người.
Gì vậy người anh em, làm cái trò gì thế? Mọi người đều là đầu bếp làm bánh, cậu tưởng tôi không biết bình thường mấy đầu bếp làm bánh chúng ta nhào bột thế nào chắc?
Chẳng phải chỉ là... nhào bột thôi sao?
Cậu đang làm cái quái gì vậy? Động tác gì đây? Biểu cảm gì đây? Khí chất gì đây? Có hệ thống thì ngon lắm à, có hệ thống là được quyền xa rời quần chúng à, có hệ thống là có thể mặc kệ sống chết của cái thân Tinh Quái như tôi sao.
Đây là ngược đãi Phù Du đấy!
Triệu Thành An gào thét trong lòng.
Tiếng gào thét của hắn chăng một ai đoái hoài.
Tần Hoài càng nhào bột, càng cảm thấy bản thân lúc này thực sự quá đỉnh.
Nói thế nghe có vẻ Tần Hoài hơi bị tự luyến, nhưng thực sự là hắn cảm thấy thế. Nhào bột cấp bậc thầy và nhào bột cấp cao căn bản là hai phạm trù hoàn toàn khác biệt. Thậm chí hắn còn thấy cái kiểu nhào bột trước kia của mình căn bản cóc phải là nhào bột, mà chỉ đơn thuần là nặn cục bột mà thôi. Chỉ khi trình độ chạm tới cấp bậc thầy, người ta mới thực sự thấm nhuần được ý nghĩa của hai chữ "nhào bột".
Khối bột thực sự có sinh mệnh, và người đầu bếp thực sự có thể giao tiếp với nó!
Chỉ là không biết đến lúc Bánh Bao hấp xong, lúc mở vung nồi ra có tỏa ánh sáng vàng chói lóa hay không. Nếu mà có thật, thì bộ phim Tiểu Đương Gia đích thị là một bộ phim tài liệu.
Tần Hoài trông thì có vẻ tập trung cao độ, nhưng thực chất trong đầu hắn vẫn đang mải suy nghĩ vẩn vơ.
Nhưng trong mắt người khác thì Tần Hoài lại cực kỳ tập trung, hơn nữa trạng thái và khí chất của hắn lúc nhào bột cũng khác hẳn mọi khi, đây chính là thực lực của cấp bậc thầy.
Tần Hoài nhào xong mẻ bột cho Bánh Bao Tửu Nhưỡng, thậm chí hắn còn cảm thấy mình có thể thử sức với độ khó cao hơn là làm Bánh Bao Hoa Hòe. Những chỗ trước kia hắn xem mãi không hiểu thì nay đều được giải quyết dễ như trở bàn tay. Có lẽ đã đến lúc liên hệ với Đinh nãi nãi để gom thêm một đợt Mật Hoa Hòe rồi.
Tần Hoài nhào bột đến mức cuốn quá không dừng lại được.
Bánh Bao Tửu Nhưỡng, Bánh Bao chay không nhân, Tam Đinh Bao, Ngũ Đinh Bao, Bánh Bao Đậu Đỏ. Đến cuối cùng, Tần Hoài thậm chí còn tự tay nhào luôn cả mì sợi, định bụng làm cho mọi người một mẻ Mì Canh Gà nhưng không có canh gà, nói trắng ra là mì luộc nước sôi.
Đúng lúc Tần Hoài đang mải mê nhào mì vuốt sợi đến quên cả trời đất, thì mẻ Bánh Bao Tửu Nhưỡng đầu tiên đã ra lò.
Tần Hoài đứng trước xửng hấp, hơi hồi hộp xoa xoa tay vào nhau. Hắn hít sâu một hơi, bước lên nửa bước, vươn tay mở nắp xửng hấp ra.
Mùi rượu thơm nức tỏa ra tứ phía.
So với Bánh Bao bình thường, đặc điểm lớn nhất của Bánh Bao Tửu Nhưỡng là vô cùng thơm. Cái mùi thơm ngọt ngào của cơm rượu có giấu cũng chẳng giấu nổi, đặc biệt là lúc bánh vừa mới ra lò.
Những thực khách cũ của Hoàng Ký từng miêu tả lại rằng, năm xưa lúc Tỉnh sư phụ còn làm Bánh Bao Tửu Nhưỡng trong tiệm cơm quốc doanh, cứ mỗi lần Bánh Bao ra lò là mùi rượu thơm phức lại bay xa tận nửa con phố. Giờ Bánh Bao ra lò cũng chính là giờ ăn cơm của lũ trẻ con sống quanh đó. Câu nói "hương vị tuổi thơ của vô số đứa trẻ chính là cơm trộn hương Bánh Bao Tửu Nhưỡng" tuyệt đối không phải là hư ngôn.
Trước kia Tần Hoài làm Bánh Bao Tửu Nhưỡng, mùi thơm không đời nào bay xa được đến nửa con phố, tỏa được ra tận phòng ăn bên ngoài đã coi như là phát huy xuất thần lắm rồi.
Nhưng hiện tại thì có thể.
Thực sự rất thơm.
Hơi nước bay chưa được mấy mét đã tản đi mất, nhưng mùi thơm lại có thể lan ra rất xa. Tần Hoài cực kỳ nhạy bén ngửi ra được mùi thơm của mẻ Bánh Bao Tửu Nhưỡng lần này không chỉ đơn thuần là vị ngọt của cơm rượu như trước kia, mà là mùi cơm rượu hòa quyện với hương thơm của lúa mạch. Ngửi qua thì có vẻ mùi vị nhạt hơn trước một chút, nhưng lại khiến người ta ngửi thấy là cồn cào ruột gan.
Đó là cái mùi thơm mà ngửi một phát là chỉ muốn đánh chén tinh bột ngay lập tức.
Quả thực rất đưa cơm, thảo nào hồi trước lũ trẻ con sống quanh đó lại dùng mùi thơm này để chan cơm ăn.
Là người duy nhất trong toàn bộ Vân Trung Thực Đường từng được ngửi và nếm thử Bánh Bao Tửu Nhưỡng do chính tay Tỉnh sư phụ làm hồi còn trẻ, ngay khoảnh khắc Tần Hoài vừa mở nắp xửng hấp ra, Vương Căn Sinh đã kích động bật phắt dậy, sung sướng đến mức chân tay múa may loạn xạ, nói năng lộn xộn.
"Cái... cái này... Cái... Bánh..." Vương Căn Sinh thậm chí còn chẳng có thời gian mà tự oán trách cái miệng vụng về của mình, lão cảm giác đại não mình như bị đứng máy luôn rồi.
Trước kia, mỗi lần ăn Bánh Bao Tửu Nhưỡng ở Vân Trung Thực Đường, Vương Căn Sinh đều đinh ninh rằng đây chính là hương vị của Tỉnh sư phụ rồi. Thế nhưng vào cái khoảnh khắc ngửi thấy mùi thơm của mẻ Bánh Bao ngày hôm nay, ký ức thuở xa xưa mới thực sự ùa về trong tâm trí lão.
LVQ8371