"Cái đạo lý này cũng y chang chuyện Tam Túc Kim Thiềm đi ăn mày với chiếm núi xưng vương vậy, có cái nghề trong tay thì dễ bề sinh tồn. Bất kể ở thời đại nào, chỉ cần tay nghề cứng, mồm mép tép nhảy thì mấy ông thầy bói bao giờ chắng kiếm được miếng cơm bỏ bụng."
Hồ Ly ở chỗ các anh... mộc mạc chất phác mà lại sặc mùi lừa đảo thế cơ à?
Nếu suy luận theo logic này, thì Chu Hổ đúng là khớp từng centimet.
Về mặt logic, Tần Hoài khá tin tưởng vào phán đoán của Cung Lương, nhưng đó cũng chỉ là logic mà thôi. Tinh Quái dù sống đến kiếp thứ mấy đi chăng nữa thì ít nhiều cũng có điểm khác người thường. Nhưng nếu chỉ vin vào mỗi cái cớ đó để phán xét, thì thực ra có ối kẻ cũng chẳng giống con người cho lắm.
Điển hình là Âu Dương.
Tần Hoài vẫn luôn đỉnh ninh rằng nhỡ đâu có ngày hệ thống trò chơi quẳng cho hắn một cái nhiệm vụ Tâm Nguyện của Âu Dương thì hắn cũng chắng lấy làm lạ, thế mà mãi vẫn chắng thấy đâu.
Thằng chả hình như là con người thật.
Mặc dù so ra thì hắn còn không giống con người bằng An Du Du.
Chu Hổ qua lời phân tích của Cung Lương nghe có vẻ cũng chẳng giống người cho lắm, nhưng nhỡ đâu thì sao? Lỡ cậu ta chỉ đơn thuần là một nhân viên ngành tang lễ đam mê bộ môn bói toán, tiện tay lừa đảo chút đỉnh kiếm đồng ra đồng vào trái pháp luật thì sao.
Thân là một nam chính truyện hệ thống ưu tú, Tần Hoài cảm thấy mình không nên rước bực vào người vì mấy chuyện chưa đâu vào đâu. Nếu Chu Hổ thực sự là Tinh Quái, vậy thì việc công lược hắn cũng là chuyện của sau này, đợi khi nào mở khóa xong mục thẻ bài của Chu Hổ rồi khui ra được Nhiệm Vụ Phụ Tuyến của hắn đã.
Hiện tại Tần Hoài cũng đâu phải đang trong giai đoạn rảnh rỗi chờ việc vì đã hoàn thành hết mọi nhiệm vụ, hắn vẫn còn cả tá nhiệm vụ xếp hàng chờ giải quyết đây này.
Độ thuần thục của Phát Diện vẫn đang gào khóc đòi ăn chờ hắn đi cày kia kìa.
"Cũng có khả năng đấy." Tần Hoài gật gù tán thành suy luận của Cung Lương, "Mặc dù tôi có WeChat của Chu Hổ, nhưng chưa tiếp xúc gì nhiều. Hơn nữa với thân phận hiện tại của tôi, trừ khi tôi đang cần lên kế hoạch làm tang lễ, chứ không thì cũng khó mà lân la làm thân với cậu ta được. Tình hình của Chu Hổ có khi lại phải phiền anh..."
Tần Hoài còn chưa dứt lời, Cung Lương đã mỉm cười đầy ẩn ý, ra cái vẻ nắm chắc phần thắng trong tay.
Trước kia Cung Lương rất hiếm khi trưng ra cái biểu cảm này. Tính ra thì Cung Lương là người khá bộc trực, vui buồn gì cũng hiện rõ trên mặt. Tần Hoài đồ rằng chắc dạo này hắn tiếp xúc với Trần Công nhiều quá nên bị lây thói xấu rồi.
Nhưng phải công nhận, cái điệu bộ này trông ra dẻ phết.
"Tôi đã hóng hớt xong xuôi cả rồi."
Nghe Cung Lương nói như vậy, kết hợp với vẻ mặt của Cung Lương, La Quân lập tức khó chịu. Hắn vốn dĩ đã ngứa mắt Trần Công từ lâu, hiện tại Cung Lương nghiễm nhiên bày ra cái bộ dạng Trần Công phiên bản thu nhỏ, làm cho mức độ khó chịu của La Quân tăng vọt, đạt tới mức hận không thể nhét thêm hai cái bánh trung thu vào mồm hắn.
"Cậu hóng hớt xong rồi à? Cậu hóng hớt kiểu gì? Cậu kết bạn WeChat với Chu Hổ rồi sao? Ngày nào cậu cũng liên lạc với Chu Hổ, ngày nào Chu Hổ cũng đến nhà cậu giới thiệu gánh hát mới cho cậu à?" La Quân mỉa mai xỉa xói: "Cái gì gọi là cậu hóng hớt? Có hóng hớt thì cũng phải là tôi hóng hớt chứ!"
Tần Hoài: ... Tất Phương à, lúc này chúng ta đừng có tranh cãi xem rốt cuộc là ai hóng hớt nữa đi.
Tần Hoài phát hiện đôi khi cái máu ăn thua của La Quân thật sự mạnh mẽ đến mức chết tiệt.
"Đương nhiên tôi không hóng hớt từ chính miệng Chu Hổ rồi, tôi cũng có cách thức liên lạc của cậu ta đâu." Cung Lương cười nói, "Mấy hôm nay tôi dùng vài đĩa Điểm Tâm để lân la buôn chuyện với Hứa Đồ Cường."
"Hứa đại gia ạ?" Tần Hoài nghe Cung Lương nói vậy liền phản ứng lại ngay: "Tối hôm đó sau khi tôi kể chuyện ở cổng chung cư với mọi người, anh Cung đã lưu tâm rồi, cho nên mới cố ý dò hỏi Hứa đại gia chuyện của Chu Hổ rồi mới đưa ra phán đoán như hiện tại đúng không?"
Cung Lương gật đầu, trong vẻ rụt rè còn để lộ ra một tia đắc ý nho nhỏ.
Nghe Tần Hoài nói vậy, La Quân tuy hơi khó chịu nhưng vẫn im lặng, tài nghệ không bằng người ta mà, Cung Lương phát hiện trước rồi ra tay trước, hắn cũng chẳng còn gì để nói.
"Thế rốt cuộc Tiểu Chư là tình huống gì? Bọn Hồ Ly xem bói có chuẩn không? Tay nghề ra sao? Nếu tay nghề ổn, tôi cũng muốn tìm Tiểu Chu xem bói một quẻ, tính xem Tuệ Tuệ nhà tôi có thi đậu trường cấp hai trọng điểm được không." Trần Huệ Hồng lập tức nổi hứng.
Cô và Triệu Thành An phát hiện Cung Lương thực sự đang bàn chuyện chính sự, liền nhét vội hai ba miếng sầu riêng vào mồm rồi chạy tót từ trong bếp ra, vô cùng hóng hớt.
Tần Hoài: ... Hồng tỷ à, thay vì tìm Chu Hổ xem bói, chị thà thuê thêm vài gia sư cho Tuệ Tuệ còn hơn. Về khoản này tôi xin đề cử Cung Lương, chất lượng giáo viên dạy kèm mà hắn quen biết cực kỳ cao, tiếng lành đồn xa luôn.
Triệu Thành An đã để tâm hồn treo ngược cành cây nãy giờ, đột nhiên bị cái giọng oang oang của Trần Huệ Hồng kéo về thực tại, nhất thời có chút ngơ ngác hỏi: "Trường cấp hai trọng điểm? Trường cấp hai trọng điểm nào cơ? Ai sắp thi lên trường cấp hai trọng điểm thế?"
Thạch Đại Đảm vô cùng chu đáo đưa cho Triệu Thành An một quả chuối, ý bảo hắn ngậm miệng lại, cứ ăn là được rồi, vào những lúc thế này đám NPC làm nền như bọn họ chỉ cần ngoan ngoãn im lặng là xong.
LVQ8371