Dùng lời của Trần Huệ Hồng mà nói, cái thời bọn họ độ kiếp thì lấy đâu ra điều kiện thế này. Chết là chết thôi, nếu kiếp sau nhớ ra thì quay lại đò hỏi xem kiếp trước mình được chôn cất ở đâu, còn không nhớ hoặc quên béng đi thì coi như bỏ qua.
Trong số bao nhiêu Tinh Quái ở đây, người duy nhất từng đến thăm mộ của chính mình trong quá khứ chỉ có Khuất Tĩnh – mà lần đó cô đến cũng là vì có nhiệm vụ mang theo.
Dạo đó La Quân vừa mới tuyên bố mình sắp chết, cần phải đặt làm bia mộ, Khuất Tĩnh và Trần Huệ Hồng phụ trách làm chân chạy vặt cho hắn. Trần Huệ Hồng vốn tính thích đùn đẩy trách nhiệm, bèn kiếm cớ ném luôn chuyện này cho cậu em trai thân yêu Trần Anh Tuấn rồi mặc kệ sự đời. Khuất Tĩnh thì ngược lại, làm việc rất tận tâm tận lực, ngặt nỗi cô lại chẳng có chút kinh nghiệm nào về mảng này.
Khuất Tĩnh cũng bị ép đến mức hết cách, đành chạy tới lượn lờ một vòng trước ngôi mộ kiếp trước của mình, cẩn thận nghiên cứu bia mộ và kiểu dáng bia mộ của bản thân. Cô còn dâng lên mộ mình một bó hoa, xem như là làm mẫu trước cho La Quân.
Đương nhiên, cuối cùng La Quân không ưng kiểu dáng bia mộ của Khuất Tĩnh, mà lại chọn đặt làm bia mộ từ một xưởng nước ngoài. Nhưng cũng không phải là không có thu hoạch. Khuất Tĩnh trải qua lần tự đi tảo mộ cho chính mình, đã thấu hiểu sâu sắc tâm lý vì sao hắn lại quan tâm đến tang lễ của bản thân đến vậy. Cô vô cùng để tâm đến tang lễ của hắn, từ việc liên hệ nhà tang lễ cho đến lên một loạt kế hoạch đều do cô tự mình sàng lọc trước, sau đó Trần Huệ Hồng mới tuyển chọn kỹ càng lại lần nữa.
Dùng lời của Khuất Tĩnh mà nói, con người ta chỉ có tự đi tảo mộ cho chính mình thì mới ý thức được tang lễ và việc quản lý, bảo trì phần mộ sau này quan trọng đến nhường nào.
Tuy rằng mấy cái bia mộ này nhìn qua thì na ná nhau, chẳng có gì khác biệt cũng chẳng nhìn ra kiểu dáng gì sất. Người qua đường cũng sẽ chẳng để ý đến những dòng chữ khắc trên đó, lại càng không rảnh mà đi nhìn kỹ. Tình trạng bảo dưỡng phần mộ cũng tương tự, có được dọn dẹp sạch sẽ đúng mức hay không, có vết trầy xước hao mòn hay không, có được thay trái cây tươi định kỳ hay không, có ai thường xuyên đến tảo mộ không, trước mộ có bó hoa nào không, giấy gói hoa kiểu dáng ra sao, hoa bên trong màu gì, giống hoa gì, có bao nhiêu cành... Những chi tiết nhỏ nhặt tưởng chừng không đáng kể này, trên lý thuyết thì sẽ chẳng ai rảnh mà bận tâm, cũng chẳng phải chuyện gì quá quan trọng.
Nhưng người trong cuộc thì sẽ để ý.
Thật sự rất để ý, sẽ soi xét cực kỳ tỉ mỉ, nhìn ngắm cực kỳ kỹ lưỡng, quan sát cực kỳ cẩn thận.
Lần đầu tiên Khuất Tĩnh đi tảo mộ cho chính mình, phát hiện trước mộ có bày những món đồ ăn vặt mà kiếp trước cô thích nhất. Bia mộ sạch sẽ, tuy đã trải qua mấy chục năm mưa sa bão táp nhưng vẫn được bảo dưỡng rất tốt. Trước mộ còn trồng một cây đào mà cô yêu thích nhất, thời gian ba mươi mấy năm đằng đẵng đã khiến cành lá cây đào xum xuê rậm rạp.
Ngay khoảnh khắc đó, Khuất Tĩnh đã thấu hiểu và đồng cảm sâu sắc với La Quân.
Cô cảm thấy tang lễ là đại sự cả đời của Tinh Quái, việc chăm sóc phần mộ sau này lại càng là chuyện hệ trọng bậc nhất. Nhất định phải lựa chọn thật tỉ mỉ thì mới không để lại nuối tiếc.
Vì thế, trong khoảng thời gian chuẩn bị tang lễ cho La Quân dạo gần đây, Khuất Tĩnh là người tận tâm nhất. Vốn dĩ Trần Huệ Hồng không quá để ý đến chuyện này, chính sự tận tâm của cô đã tác động đến Trần Huệ Hồng, thế nên mới có chuyện chiều nay Trần Huệ Hồng đến nhà La Quân xem video kế hoạch tang lễ.
Về phần những chuyện này làm sao Tần Hoài biết được ư?
Mấy chuyện này là sau khi Khuất Tĩnh tan làm đến nhà La Quân, chính tai Tần Hoài đã nghe cô kể lại.
Vốn dĩ Tần Hoài đã vạch ra kế hoạch cho buổi tiệc trà hôm nay, hắn và Triệu Thành An sẽ đến nhà La Quân làm chút điểm tâm trước. Chờ mọi người đến đông đủ thì hâm nóng lại đồ ăn do Trương Thục Mai nấu, mọi người vừa ăn vừa trò chuyện. Hắn sẽ kể lại chỉ tiết những chuyện đã nhìn thấy trong ký ức của An Du Du vào buổi sáng, mọi người cùng nhau phân tích thảo luận sâu hơn, tranh thủ trước 8 giờ tối thì giải tán về nhà, kết thúc một buổi tiệc trà viên mãn.
Đó là kế hoạch ban đầu.
Nhưng nhiều khi người tính không bằng trời tính, kế hoạch mãi không đuổi kịp sự thay đổi.
Chỉ có điều sự thay đổi hôm nay hơi bị lớn quá rồi.
Chẳng ai thèm quan tâm đến ký ức của An Du Du nữa, ngay cả Tần Hoài cũng chẳng màng. Hắn cứ kể đại khái qua loa, mọi người cũng nghe tai này lọt tai kia. Điểm tâm thì chẳng làm món nào, đồ ăn cứ thế hâm nóng bừa lên, thậm chí còn chẳng có mấy người chịu ngồi đàng hoàng vào bàn ăn cơm.
Ngay cả Cung Lương đang đi ăn ngoài cùng vợ con, nghe nói chủ đề thảo luận của buổi tiệc trà hôm nay lại thú vị đến vậy, vừa ăn xong đã vắt chân lên cổ chạy hộc tốc về nhà, chỉ sợ bỏ lỡ mất màn kịch hay.
Mỗi người đều bưng bát xúm xít quanh bàn trà, khoa tay múa chân chém gió phần phật về video kế hoạch tang lễ của La Quân. Bọn họ bình phẩm từ đầu đến chân, phân tích chuyên sâu, thảo luận cực kỳ nghiêm túc. Trong đó Triệu Thành An là người hăng hái nhất, người duy nhất ngoan ngoãn ngồi ở bàn ăn nghiêm túc và cơm chỉ có mỗi Thạch Đại Đảm.
Theo như lời của Thạch Đại Đảm mà nói, kế hoạch tang lễ này quả thực rất hấp dẫn. Hắn cũng muốn dùng một tang lễ độc nhất vô nhị để khép lại kiếp sống cuối cùng của mình, nhưng vợ hắn chắc chắn sẽ không đồng ý.
LVQ8371