Thân là một kim chủ giàu nứt đố đổ vách, La Quân cóc thèm xem bản vẽ thiết kế, hắn chỉ muốn xem cảnh thật. Phía Chu Hổ ngày nào cũng phải setup linh đường, nội tiền hoa tươi mấy hôm nay thôi cũng đủ cho người bình thường tổ chức trọn gói một cái tang lễ rồi. Thế mà La Quân vẫn chưa ưng ý, cảm thấy chưa chọn được kiểu phối màu mình thích, bắt Chu Hổ cứ tiếp tục đổi, tiếp tục thử.
Nếu Chu Hổ mà bắt tay với ông chủ tiệm hoa để ăn hoa hồng, thì khéo bây giờ đã vớ bở được một mớ tướng rồi.
"Cung tiên sinh, sao hôm nay anh lại đột nhiên nghĩ ra trò mở tiệc trà vậy?" Tần Hoài vừa vào cửa đã lên tiếng hỏi.
Cung Lương đang ngồi ở bàn ăn uống trà cùng Trần Công, nghe Tần Hoài hỏi vậy bèn mỉm cười: "Đương nhiên là vì có việc muốn bàn bạc với mọi người rồi."
"Anh cũng muốn tự thiết kế tang lễ à?" Tần Hoài mạnh dạn suy đoán.
Cung Lương cười lắc đầu, rót cho Tần Hoài một chén trà ý bảo hắn ngồi xuống. Lúc Tần Hoài ngồi xuống, hắn liếc mắt nhìn về phía phòng bếp, phát hiện Triệu Thành An và Trần Huệ Hồng đang trốn trong đó ăn sầu riêng.
Hai người ngồi xổm trong bếp đánh chén sầu riêng, cửa bếp đóng kín mít để mùi sầu riêng không bay ra phòng khách, có thể nói là cực kỳ tinh tế rồi.
"Hồng tỷ và Triệu Thành An..."
"Tôi nói to một chút chắc bọn họ nghe thấy đấy." Cung Lương nói, "Mấy hôm nay ngoài việc ngồi uống trà với Vương kế toán trong bếp, tôi còn buôn dưa lê với Hứa Đồ Cường ở bàn số 9 kha khá chuyện."
"Á, anh tìm Hứa đại gia buôn chuyện á?" Tần Hoài hơi giật mình. Mấy ngày nay hắn toàn cắm đầu vào làm Điểm Tâm, căn bản chẳng đoái hoài xem những người khác đang làm gì.
Cưng Lương lại gật đầu: "Hôm nọ cậu bảo phát hiện ra nghề tay trái của Chu Hổ ở cổng chung cư, tôi đã để bụng rồi. Mấy nay tôi cứ lân la dò hỏi Hứa Ðồ Cường xem sao."
"Tôi cảm thấy Chu Hổ chắc chắn là Tinh Quái."
"Cái gì?! Tiểu Chu mà là Tinh Quái á? Sao anh lại phát hiện ra? Sao tôi lại không nhận ra nhỉ! Tôi kết bạn WeChat với Tiểu Chu hơn nửa tháng rồi, ngày nào cũng buôn chuyện với cậu ta cơ mà." Giọng nói chấn động của Trần Huệ Hồng vọng ra từ trong bếp. Giờ phút này cô cũng chẳng màng đến việc mở cửa bếp sẽ bị La Quân chửi nữa, phanh luôn cánh cửa ra, "Anh có nhầm không đấy Cung Lương? Tuy nói tỉ lệ xuất hiện Tinh Quái quanh chúng ta khá cao, nhưng cũng đâu đến mức nhan nhản thế được."
"Trần Huệ Hồng, cô có bệnh à? Nói thì cứ nói, mở tung cái cửa bếp ra làm cái quái gì? Cái giọng cô oang oang như thế, cô tưởng cô ở trong đó nói chuyện mà bọn tôi không nghe thấy chắc?" La Quân cáu kỉnh quát.
Trần Huệ Hồng lẳng lặng đóng cửa bếp lại, lầm bầm: "Hồi trước vẫn được ăn sầu riêng ngoài phòng khách cơ mà, sao bây giờ lại cấm tiệt rồi? Không cho ăn thì mua cả đống về làm gì, mua xong không ăn lại phí phạm."
"Cô tưởng cô đóng cửa lại rồi nói thầm thì tôi không nghe thấy à?”
Cung Lương cười tủm tỉm cắt ngang màn cãi vã như cơm bữa của hai người: "La tiên sinh ngài bớt giận, có mùi thì mở cửa sổ thông gió vài phút là bay hết thôi."
"Thực ra ngay từ lần đầu tiên gặp Chu Hổ tôi đã ngờ ngợ cậu ta là Tinh Quái rồi, tôi thậm chí còn lờ mờ đoán được chủng tộc của cậu ta. Cậu ta rất giống một người bạn mà tôi quen trước khi độ kiếp, chắc là cùng một ruột cả thôi."
"Chủng tộc gì vậy anh?" Tần Hoài hỏi.
"Theo như ghi chép trong Sơn Hải Kinh thì chắc là Cửu Vĩ Hồ. Nhưng Hồ Ly ở chỗ chúng tôi không có tận chín cái đuôi đâu, chỉ có một cái thôi, tượng trưng cho điềm lành. Tuy không xịn bằng Đương Khang với Văn Diêu Ngư nhưng miễn cưỡng cũng coi như là Thụy Thú."
"Cửu Vĩ Hồ mà là Thụy Thú á?” Tần Hoài cứ thấy sai sai chỗ nào, "Trên phim truyền hình Cửu Vĩ Hồ toàn là hồ yêu mà? Kiểu như Đát Kỷ các thứ ấy, nghe chả giống nhân vật chính diện tí nào."
La Quân hừ lạnh một tiếng: "Bớt xem mấy cái phim truyền hình rác rưởi đi, không nghe Cung Lương nói à? Chỉ có một cái đuôi thì làm gì được gọi là Cửu Vĩ Hồ, giỏi lắm thì là Hồ Ly bình thường thôi."
"Cái lũ Ngoa Thú bọn họ khoái nhất là tụ tập với Hồ Ly, một đứa giỏi lừa, một đứa giỏi diễn. Vũ lực của Hồ Ly cũng tạm được, cùng lắm thì đi cướp. Chứ Đương Khang mà ở sát vách bọn họ, khéo bị lừa đến mức trên người chẳng còn nổi một cọng lông heo."
Thạch Đại Đảm biết làm sao bây giờ? Hắn chỉ biết cười gượng hiền lành một cái.
Cung Lương cũng vội vàng đính chính ngay tại trận: "La tiên sinh ngài nói thế là hơi nói quá rồi, chúng tôi chỉ thích hợp tác làm vài phi vụ buôn bán nhỏ thôi."
"Thế sao anh Cung lại nghĩ Chu Hổ là Hồ Ly?”
"Vì tôi từng nghe bạn tôi kể về cách độ kiếp của tộc bọn họ."
"Mỗi chủng tộc đều có phương pháp độ kiếp riêng. Hồ Ly tuy vũ lực cũng tàm tạm nhưng còn xách dép mới bằng loại hung thú như La tiên sinh. Tuy mang tiếng là điềm lành, nhưng lại chẳng được ông trời ưu ái như Đương Khang hay Văn Diêu Ngư. Bọn họ khá dẻo miệng, lại giỏi trò tỏ ra đáng thương, nhưng trình độ mồm mép thì vẫn thua xa loài Ngoa Thú chúng tôi. Đã thế vì quá khôn lỏi nên bọn họ chẳng thể nào nhắm mắt đưa chân độ kiếp qua loa đại khái được."
"Thể loại Tinh Quái kiểu này ở chỗ chúng tôi nhan nhản. Đối với bọn họ mà nói, dắt túi một nghề mưu sinh chính là cách độ kiếp tốt nhất."
"Mà cái nghề của Hồ Ly, chính là xem phong thủy đất đai, gieo quẻ coi bói."
LVQ8371