Còn Triệu Thành An... Triệu Thành An căn bản chẳng thèm rep tin nhắn, Tần Hoài đoán giờ này khéo hắn còn chưa thèm tỉnh ngủ.
Thấy ngoại trừ Triệu Thành An ra thì tất cả mọi người đều không ý kiến gì, Tần Hoài cất điện thoại quay lại bếp. Vì mải xem video hướng dẫn với nhắn tin nên tốn chút thời gian, lúc hắn quay lại bếp thì An Du Du đã sang chỗ phụ bếp làm việc rồi, thấy hắn về cô mới rửa tay đi đến bên bàn bếp, chờ hắn phân phó.
Bây giờ An Du Du cực kỳ tự giác, lúc Tần Hoài ở đó thì cô cứ túc trực bên cạnh hắn, không xem hắn làm điểm tâm để học nghề thì cũng phụ giúp hắn sơ chế nguyên liệu.
Lúc Tần Hoài không có mặt thì cô lại tiếp tục làm việc của phụ bếp, tự mình cày cuốc. Bánh vẽ của sếp tuy ngon thật đấy, nhưng hiện tại An Du Du vẫn chưa tiếp quản Vân Trung Thực Đường cơ mà, vị trí của cô vẫn là phụ bếp, có là phụ bếp cao cấp được ở ký túc xá nhân viên thì cũng vẫn mang phận phụ bếp mà thôi.
"Du Du, em có tâm nguyện gì không?" Bây giờ Tần Hoài hễ nhìn thấy An Du Du là lại muốn hỏi câu này.
An Du Du bị Tần Hoài hỏi cho ngớ người, đáp: "Tiểu Tần sư phụ, anh vừa mới hỏi em câu này rồi mà. "
Tần Hoài chỉ biết thầm cảm thán An Du Du kiếp này khác xa kiếp thứ nhất quá, nếu là An Du Du của kiếp thứ nhất mà nghe hắn hỏi câu này tận hai lần, thì giờ này khéo đã nằm rạp ra đất ôm chặt lấy đùi hắn, mồm thì gào khóc giả trân nhưng giọng lại hưng phấn liệt kê cả sớ rồi.
Nào là đồng bạc trắng, tiền đồng, pháp tệ, bảng Anh, chân giò, đầu heo, sườn heo, thịt ba chỉ...
Nghĩ ra cái gì là kể lể cái đó.
"Dạo này em học hành tiến bộ phết đấy, nhào bột với trộn nhân đều lên tay rõ rệt. Em xem, em đã có thể tự mình gói bánh bao ngon lành rồi, tay nghề tuy chưa bằng Trần An nhưng ăn đứt bố anh."
"Ban nãy em bảo em muốn cái gì cơ?" Tần Hoài xem xong đoạn ký ức là quên béng luôn cốt truyện lúc trước.
"Em muốn gói một ít sủi cảo khoai tây mang về."
"Ít quá." Tần Hoài nghiêm túc nói, "Nhà ăn của chúng ta rất chú trọng chuyện thưởng phạt phân minh. Em xem, đã có quy định đi muộn, về sớm, trốn việc, lãng phí đồ ăn, ăn vụng đồ ăn, làm hỏng của công đều bị phạt, thì tăng ca, đạt chỉ tiêu cũng sẽ được thưởng thêm tiền tăng ca và tiền thưởng, dạo này em học nghề rất khá nên đương nhiên cũng phải có phần thưởng rồi."
"Gói một ít sủi cảo khoai tây mang về, cái này chỉ được tính là phúc lợi nhân viên thôi."
"Em thử nghĩ kỹ lại xem, dạo này em làm việc với học nấu ăn có phải rất chăm chỉ không?"
An Du Du gật đầu, cô cũng tự thấy mình rất chăm chỉ.
Cô chăm chỉ thật sự, đi làm không bao giờ lười biếng, không bao giờ đi muộn, không bao giờ về sớm, quả thực chính là hình ảnh trái ngược hoàn toàn với Triệu Thành An. Hơn nữa An Du Du là muốn học nghề thật lòng, cô thực sự rất muốn được thăng chức tăng lương, xơi trọn cái bánh vẽ của sếp để sau này trở thành cửa hàng trưởng kiêm người phụ trách bữa sáng của Vân Trung Thực Đường.
"Vậy em có phải nên nghĩ ra một phần thưởng xứng đáng với sự chăm chỉ nỗ lực của em thời gian qua không?" Tần Hoài có cảm giác mình đang dỗ trẻ con vậy.
An Du Du bắt đầu vắt óc suy nghĩ thật, nghĩ ròng rã nửa phút đồng hồ mới dè dặt hỏi: "Tiểu Tần sư phụ, bữa trước lúc em đi ngang qua chỗ mấy người Dương ca, nghe Dương ca bảo anh ấy có tặng anh mấy cái thẻ năm với thẻ tháng của công viên giải trí."
"Anh có thể cho em một tấm thẻ tháng được không? Em muốn lúc nghỉ ngơi thì đi công viên giải trí chơi. Em chưa đi công viên giải trí bao giờ nên cứ muốn đi mãi. Nhưng vé vào cửa công viên giải trí ở thành phố mình đắt hơn 200 tệ lận, vé học sinh thì chỉ hơn 100 tệ, mà em lại không đi học nên không có thẻ học sinh."
"Không có thẻ tháng thì cho em một tấm vé cũng được, tháng này em cũng chỉ có đúng một ngày để đi công viên giải trí chơi thôi.”
Tần Hoài không ngờ tâm nguyện của An Du Du lại là đi công viên giải trí chơi, nhưng ngẫm lại hắn thấy cũng hợp lý. Hiện tại An Du Du đang ở cái giai đoạn vừa mới bắt đầu đi làm, rất muốn ăn uống vui chơi nhưng tiền bạc lại eo hẹp, đồng thời cũng chưa trải sự đời nhiều nên không biết phải ăn chơi ra sao, thành ra cô muốn trải nghiệm bằng hết những thứ mình biết đến nhưng chưa từng được thấy, chưa từng được thử nghiệm.
"Được." Tần Hoài sảng khoái đáp ứng, "Anh bảo Âu Dương kiếm cho em tấm thẻ năm, không có thẻ năm thì kiếm tấm thẻ nửa năm."
"Đi công viên giải trí thêm vài lần đi, vui lắm đấy."
Tần Hoài có chút đồng cảm với Trần Huệ Hồng rồi, tuy rằng bòn rút đồ từ chỗ người khác thì không hay lắm, nhưng mà thật sự rất sướng.
"Cảm ơn Tiểu Tần sư phụI” An Du Du mừng rỡ vô cùng, thấy chén trà trên bàn bếp đã cạn, cô vội vàng đi rót trà cho Tần Hoài.
Lúc Âu Dương đến nhà ăn ăn sáng vào tầm hơn 7 giờ, Tần Hoài thuận miệng nhắc với cậu ta một câu về chuyện thẻ năm của công viên giải trí, đồng thời cũng nói cho cậu ta biết tấm thẻ năm này là xin cho An Du Du, nếu không lấy được thẻ miễn phí thì hắn sẽ chuyển tiền cho Âu Dương.
Âu Dương vỗ ngực đen đét, tạo cho người ta ảo thị y hệt một gã lực điền đang đấm ngực: "Tần Hoài, cậu nói cái kiểu gì thế, không coi tôi là anh em đúng không? Một cái thẻ năm công viên giải trí mà còn phải đưa tiền à, cậu chờ đấy, tối nay tôi về nhà xin bố mẹ tôi!"
Tần Hoài: ... Người anh em, không hổ là cậu.
"Sáng nay ăn món gì thế?" Âu Dương hào hứng hỏi.
LVQ8371