Do nhà tang lễ nằm ở ngoại ô nên đường sá cực kỳ thông thoáng. Sau khi Tần Hoài lái xe rời khỏi khu vực nội thành, hắn cảm thấy dọc đường cứ im lìm thế này thì tẻ nhạt quá, bèn chủ động lên tiếng hỏi: "La tiên sinh, ông đã có dự tính gì cho cái chết của mình chưa?”
Vừa dứt lời, Tần Hoài cũng không kìm được khẽ ho húng hắng hai tiếng, tự thấy hai ngày nay mình bị đám Tinh Quái đồng hóa mất rồi, sao lại thốt ra câu hỏi sặc mùi địa ngục thế này cơ chứ.
La Quân chậm rãi hỏi vặn lại: "Thì có thể dự tính gì được?"
Tần Hoài không nhịn được bèn bồi thêm một câu: "Vậy ông có mong đợi nó không?"
Mặc dù câu hỏi này nghe còn địa ngục hơn, nhưng Tần Hoài thực sự rất muốn biết.
Dẫu sao thì dựa theo tiêu chuẩn độ kiếp của Tỉnh Quái, La Quân đáng lẽ phải tự sát làm lại từ đầu ngay khoảnh khắc hắn độ kiếp thất bại vào nửa thế kỷ trước rồi. Cái kiểu biết rõ là thất bại mười mươi nhưng vẫn cố chấp bám trự lại trần gian, lay lắt sống cho đến lúc nhắm mắt xuôi tay tự nhiên như hắn, đúng là hiếm có khó tìm hệt như Phù Du vậy.
Nếu đi đúng quy trình, giờ khéo La Quân đã đầu thai được hai ba lần rồi, ngần ấy thời gian ông bạn Phù Du hàng xóm còn đầu thai được chẵn tám kiếp cơ mà.
Theo lẽ thường, con người ai cũng sợ hãi cái chết, chẳng ai lại đi mong chờ cái chết gõ cửa, trừ những người bị bệnh tật hành hạ đến mức chẳng còn thiết tha gì sự sống. Nhưng ngay cả trong hoàn cảnh bi đát đó, vẫn có vô khối người bám víu lấy một tia hy vọng sống mong manh.
Khát vọng sống là bản năng của mọi sinh vật.
Nhưng với Tinh Quái thì không.
Đối với Tỉnh Quái mà nói, kể từ giây phút độ kiếp thất bại, cái chết đã trở thành chuyện thường tình như cơm bữa. Cùng lắm thì chết một mạng là xong, cái tư tưởng này được thể hiện cực kỳ rõ nét ở bọn họ. Kết cục tồi tệ nhất cũng chỉ là độ kiếp thất bại hoàn toàn rồi tan biến vào hư vô, mà bản chất của sự tan biến ấy cũng chính là cái chết.
Cách hành xử này của La Quân khiến Tần Hoài có cảm giác hình như hắn đang rất mong ngóng cái chết.
Dẫu sao thì mức độ coi trọng tang lễ của bản thân ở La Quân đã vượt xa mọi thứ mà Tần Hoài từng chứng kiến trước đây.
"Tôi không biết." La Quân nhàn nhạt đáp, "Có lẽ 60 năm trước tôi còn mong đợi cái chết, 20 năm trước chắc cũng có, 10 năm trước khéo cũng mong một chút, nhưng hiện tại..."
"Tôi chỉ muốn cày nốt bộ phim đang xem dở rồi mới ngoẻo. Mấy cái bộ phim rác rưởi bây giờ ra tập mới rùa bò vãi, cả tuần mới phòi ra được vài tập, nó định vắt kiệt thanh xuân của ai hả?"
Hai ông tướng đang gặm chân vịt ở hàng ghế sau lặng lẽ hăm phanh, chuyển sang chế độ gặm chân vịt tắt tiếng, ngoan ngoãn sắm vai quần chúng ăn chân vịt tĩnh lặng làm nền.
Tần Hoài biết, cho dù đã bước đến những giây phút cuối cùng của cuộc đời, La Quân vẫn lựa chọn trốn tránh.
Chừng nào hắn còn trốn tránh thì vĩnh viễn không bao giờ độ kiếp thành công được.
La Quân nhìn thấu suy nghĩ của Tần Hoài, bĩu môi khinh khỉnh: "Bớt lo bò trắng răng đi, nấu ăn với làm nhiệm vụ là việc của cậu, độ kiếp là việc của tôi. Cậu cứ lo thân cậu cho tốt là được, đừng hòng xía mũi vào chuyện của tôi."
"Suốt ngày cứ lải nhải mong tôi độ kiếp thành công, tôi độ kiếp thành công thì cậu được xơ múi cái gì?"
Tần Hoài cực kỳ thật thà đáp: "Nếu ông độ kiếp thành công, sau khi chết sẽ không bị lôi đi đầu thai, vậy là cháu có thể ẫm trọn toàn bộ di sản của ông, khỏi phải đợi mấy chục năm sau lại lóc cóc hoàn trả một phần cho ông nữa.”
Triệu Thành An kinh ngạc há hốc mồm, cảm thán: "Lại còn có trò này nữa cơ à, thế nếu La Quân độ kiếp thành công, chúng ta có phải cũng không cần định kỳ đi tảo mộ cho ông ấy nữa không, dù sao ông ấy cũng có nhìn thấy đâu."
"Đợi tôi độ kiếp thành công, việc đầu tiên tôi làm là thiêu chết cậu." La Quân quay đầu lại trừng mắt lườm Triệu Thành An.
Triệu Thành An sợ hãi rụt cổ lại, có lẽ tất cả Tinh Quái đều thực sự e dè Tất Phương. Tần Hoài luôn cảm thấy nỗi sợ của hắn (Triệu Thành An) bắt nguồn từ việc mỗi lần Tần Hoài mở tiệc trà, hắn đều không nghe giảng, toàn để tâm hồn treo ngược cành cây, lại chẳng thân thiết gì với La Quân, chỉ đơn thuần là mang cái định kiến ăn sâu vào máu về Tất Phương mà thôi.
Thạch Đại Đảm vội vàng an ủi: "Tiểu Triệu cậu đừng sợ, La Quân thường xuyên nói câu này lắm. Dựa theo trình tự thiêu chết người của ông ấy, ông ấy phải thiêu chết Trần Huệ Hồng trước, sau đó là Trần Công, tiếp đến là tôi và Cung Lương, cuối cùng mới đến lượt cậu."
"Da tôi dày chịu nhiệt tốt, một chốc một lát không chết được đâu.”
Sự thành thật của Đương Khang đúng là khiến người ta cảm động.
La Quân suýt nữa bị hai cái tên ngồi ghế sau chọc tức chết. Vì không muốn chuyến đi đến nhà tang lễ lần này của mình một đi không trở lại, hắn dứt khoát nhắm mắt làm ngơ, lăn ra ngủ.
Về phần ngủ thật hay ngủ giả thì chẳng ai biết, dù sao cũng chẳng ai dám làm ồn lúc La Quân đang ngủ.
Lúc Tần Hoài lái xe đến bãi đỗ xe nhà tang lễ vừa đúng 2 giờ chiều, Trần Công đến sớm hơn hắn hai phút, còn Khuất Tĩnh thì đến sớm mười lăm phút.
Tần Hoài vừa mới đỗ xe xong, Trần Huệ Hồng đã dẫn một người đàn ông trẻ tuổi tiến đến đón. Hắn nhìn kỹ, khoan hãng nói, ông anh này trồng cũng đẹp trai phết.
Sống mũi cao thẳng, ngũ quan sắc nét, làn da trắng trẻo, chuẩn form một tiểu soái ca thư sinh. Dáng người cũng rất cao, nhìn qua chắc phải hơn 1m8, vóc dáng thẳng tắp, trên người mặc một bộ vest công sở, ai không biết lại tưởng minh tinh nào tới chạy show sự kiện.
LVQ8371