"Tôi vừa mới bàn chuyện làm ăn với anh ta." Tần Hoài trả lời ngắn gọn súc tích.
Âu Dương chợt hiểu ra: "Bàn về kế hoạch tang lễ của La tiên sinh đúng không, tôi nghe nói đến giờ phương án vẫn chưa chốt được. Cái này cũng bình thường thôi, cậu không biết đâu, hồi trước lúc chúng tôi còn làm ở Ủy Ban Khu Phố, mỗi lần viết bài về La tiên sinh, bản thảo với ảnh chụp đều bị ông ấy bắt sửa lại hàng chục lần."
"Không phải." Tần Hoài lắc đầu, "Là bàn chuyện mua bán Điểm Tâm, Chu kế hoạch muốn đặt Điểm Tâm số lượng lớn từ Vân Trung Thực Đường."
Hai mắt Âu Dương sáng rực lên: "Vân Trung Thực Đường có thể nhận đơn hàng Điểm Tâm số lượng lớn sao? Tần Hoài cậu tự làm à? Wow, tôi biết dạo này tâm trạng cậu đang vui, nhưng không ngờ lại vui đến mức này luôn đấy!"
"Cậu có thể nhận đơn của tôi luôn không? Thú thật với cậu, dạo này tôi hơi chán mở tiệm Trà Chanh rồi, tôi muốn vứt lại tiệm cho bố mẹ để họ tìm người quản lý, nhưng tôi lại sợ bị hai cụ treo lên đánh."
"Cậu không biết lần trước về nhà nguy hiểm cỡ nào đâu, may mà đạo này tôi chăm tập gym nên phản xạ nhanh nhạy, chứ cái tát của mẹ tôi vung ra còn nhanh hơn cả tốc độ tôi lấy Điểm Tâm ra nữa."
"Họ hàng nhà tôi đông lắm, đảm bảo số lượng siêu khủng luôn!"
Tần Hoài ném cho Âu Dương một ánh mắt kiểu: Người anh em, cậu đi tàu lượn siêu tốc bốn chuyến bị lắc đều não rồi à, đang nằm mơ giữa ban ngày đấy phỏng. Hắn phũ phàng đáp: "Đừng có mơ."
"Tôi thấy dạo này Chu kế hoạch rất tận tâm với việc lo liệu tang lễ cho La tiên sinh, bận bịu ngược xuôi, còn lặn lội ra tận ngoại tỉnh tìm gánh hát, phương án bị trả về mười mấy lần vẫn cẩn thận làm lại từ đầu, tôi cảm thấy một người làm dịch vụ tang lễ có tâm như vậy bây giờ khó tìm lắm."
"Tôi từng gặp Chu kế hoạch trong nhà ăn, biết anh ấy thích ăn Điểm Tâm tôi làm, nên tìm cớ ưu ái làm riêng bán cho anh ấy nhiều một chút."
Lúc nói hai câu cuối cùng Tần Hoài cố ý nói to hơn một chút, những lời này không sót một chữ lọt thăng vào tai Chu Hổ - người đang ôm thùng rác nôn thốc nôn tháo.
Chu Hổ nhất thời cảm thấy có chút cảm động, nhưng đồng thời cũng thấy hôm nay bản thân mình đúng là hơi ngu ngốc.
Thực ra Chu Hổ từng nghe qua rất nhiều lời đồn liên quan đến Tần Hoài, lúc Hứa Đồ Cường xin bùa Chuyển Vận thì phải nói rõ mong muốn của mình, lúc nói ra Tâm Nguyện ông ấy đã tiện thể khen ngợi Tần Hoài nức nở.
Nào là tay nghề giỏi, nhân phẩm tốt, ấm áp chu đáo, yêu nghề kính nghiệp, thích ưu ái làm riêng cho mọi người, đối với Điểm Tâm thì làm món nào yêu món nấy, khuyết điểm duy nhất là không chịu ở yên tại Sơn Thị, thỉnh thoảng lại chạy đi đâu mất tăm, đợt Tết về quê một chuyến đi biền biệt tận nửa tháng.
Đương nhiên, với những bình luận ác ý kiểu như Tần Hoài thần kinh không bình thường hay mắc chứng hoang tưởng, thì một tín đồ trung thành của Tiểu Tần sư phụ như Hứa Đồ Cường tuyệt đối sẽ không bao giờ rêu rao ra bên ngoài.
Cái này hoàn toàn là do hôm nay tự bản thân Chu Hổ giác ngộ ra được.
Chu Hổ đột nhiên hiểu ra vì sao Hứa Đồ Cường lại khao khát được ngồi ăn trong bếp đến vậy, không tiếc bỏ ra mấy vạn tệ để mua bùa Chuyển Vận chứ nhất quyết không chịu nói thẳng với Tần Hoài.
Đối mặt với một Tiểu Tần sư phụ tay nghề cao siêu, ấm áp chu đáo, tâm tư tinh tế như vậy, ai mà nỡ mở miệng nhờ vả cơ chứ?
Ai mà chẳng muốn trở thành người được Tiểu Tần sư phụ thật lòng muốn ưu ái làm đồ ăn riêng, trở thành một kẻ có ô dù khiến người khác phải ghen tị chứ?
Chu Hổ ôm thùng rác bắt đầu suy nghĩ xem liệu mình có thể moi được một khoản tiền từ chỗ tiền tiết kiệm đang lung lay sắp đổ kia, để đặt một lô Điểm Tâm vừa ngon lại vừa bổ rẻ hay không.
Tuyệt đối không thể làm phụ tấm lòng của Tiểu Tần sư phụ được
"Ọe."
Chu Hổ vừa nôn thốc nôn tháo vừa suy tính.
Chu Hổ ôm thùng rác nôn mửa lần thứ N, cả người hắn gần như hòa làm một với cái thùng rác, cứ như thể thùng rác đã trở thành một phần cơ thể của hắn, không thể nào tách rời.
Âu Dương vốn bảo ngồi nghỉ một lát cho đỡ chóng mặt rồi đi hiện tại đã hóa đá trên ghế dài, cả người hắn trợn mắt há hốc mồm, chìm vào trầm tư, bắt đầu tự kiểm điểm, kiểm điểm thất bại, rồi lại tiếp tục trầm tư.
Nhìn Chu Hổ vẫn đang ôm thùng rác nôn lấy nôn để, Âu Dương lẩm bẩm: "Đơn hàng của La tiên sinh chắc phải khủng lắm nhỉ, nên Chu kế hoạch mới liều mạng xả thân cùng Tần Hoài đi tàu lượn siêu tốc như thế.”
Mười phút sau ——
"Cái gì, cậu nói Tần Hoài đã đi tàu lượn siêu tốc tận 9 chuyến rồi á?! Lạc Lạc đi 5 chuyến đã không trụ nổi phải dừng lại nghỉ ngơi, Du Du đi 6 chuyến là nôn thốc nôn tháo, Chu Hổ đi cùng 3 chuyến đã thành ra cái bộ dạng này rồi, thế mà Tần Hoài bây giờ vẫn đang xếp hàng chờ đi chuyến tiếp theo sao?!" Giọng oang oang của Trần Huệ Hồng gần như xé toạc cả bầu trời.
Nếu như bình thường Trần Huệ Hồng nói to là do trời sinh bà ấy đã có giọng oang oang, thì lần này là do bà ấy thực sự quá sốc.
La Quân hơi ghét bỏ xoa xoa tai, lườm Trần Huệ Hồng một cái, ông ngồi trên xe lăn ngẩng đầu nhìn chiếc tàu lượn siêu tốc đang chạy xé gió, nhàn nhạt nói: "Có phải Tần Hoài bị kích động gì rồi không?"
Lại năm phút sau — —
"Cái gì?! Chị nói Tần Hoài bị kích động nghĩ quẩn nên muốn tự sát á?" Triệu Thành An vừa nghe tin Tần Hoài phát điên liền vội vàng chạy tới, hét toáng lên, "Tôi mới đi chơi ném vòng có một lát, Tần Hoài đang yên đang lành sao tự dưng lại nghĩ quẩn muốn tự sát thế?"
LVQ8371