Một sự yêu thích không hề mang tính mục đích, Tần Hoài chỉ đơn giản là muốn làm, muốn luyện, thuần túy là thích Bánh Bao Hòe Hoa. Sự yêu thích này cũng không giống với cái kiểu thích xuất phát từ đạo đức nghề nghiệp cơ bản của một thợ làm bữa sáng hồi còn nặn Bánh Bao ở tiệm ăn sáng. Đối với Bánh Bao Hòe Hoa, sự yêu thích của Tần Hoài vô cùng thuần túy, không pha lần chút mục đích nào, cũng không hề đặt ra bất kỳ mục tiêu nào.
Cái cảm giác giống như bản thân và Bánh Bao Hòe Hoa đã có duyên nợ từ kiếp trước, kiếp này đi vòng vèo mãi cuối cùng cũng được trùng phùng.
Sự yêu thích này không hề mang chút vụ lợi nào, trước đây Tần Hoài làm Điểm Tâm ít nhiều gì cũng có mục đích là muốn chinh phục món Điểm Tâm đó, muốn làm ra được cấp độ như thế nào. Nhưng khi làm Bánh Bao Hòe Hoa, Tần Hoài chưa từng mảy may nghĩ đến việc giá như chiếc Bánh Bao Hòe Hoa này đạt được cấp S- thì tốt biết mấy, hay đạt được cấp S thì tuyệt biết bao.
Chỉ cần được làm Bánh Bao Hòe Hoa là Tần Hoài đã thấy rất vui vẻ rồi.
Vui đến mức vừa làm vừa ngâm nga ca hát.
Tần Hoài biết trạng thái mấy ngày nay của mình không ổn cho lắm, nhưng hắn lại cảm thấy sự bất ổn này thực ra mới là đúng đắn. Trước đây hắn vẫn luôn ở trong một trạng thái tưởng chừng rất rõ ràng, nhưng hình như lại có chút mông lung, lúc ngồi lên tàu lượn siêu tốc hắn bỗng cảm thấy lớp sương mù ấy dường như đã bị cơn gió rít bên tai thổi tan đi phần nào.
Cảm giác này vô cùng kỳ diệu.
Nói một cách hơi trừu tượng thì, Tần Hoài cảm thấy mình dường như đã tìm ra được chân lý của việc làm Điểm Tâm.
Trên chiếc tàu lượn siêu tốc, trong một hoàn cảnh kỳ diệu như vậy, dưới cảm giác mất trọng lượng, Tần Hoài nhắm nghiền hai mắt, trong đầu hắn cứ lặp đi lặp lại từng chi tiết trong video hướng dẫn làm Bánh Bao Hòe Hoa.
Trước đó Tần Hoài cứ ngỡ mình đã xem hiểu tường tận video hướng dẫn làm Bánh Bao Hòe Hoa rồi, nhưng khi ngồi trên tàu lượn siêu tốc, hắn mới nhận ra thực chất mình vẫn chưa hoàn toàn hiểu thấu.
Những thứ hiện lên trong đầu hắn không chỉ có Bánh Bao Hòe Hoa.
Mà còn có cả một loạt video hướng dẫn của các công thức như Bánh Bao Tửu Nhưỡng, Tam Đinh Bao, Giang Mễ Niên Cao, Kiềm Hoa Cung Đăng Bao, thậm chí thỉnh thoảng còn xẹt qua vài phân cảnh của video hướng dẫn làm Niên Cao Thang mà hắn từng sợ xem nhiều quá sẽ nhớ thật.
Tần Hoài có cảm giác rất nhiều thứ từng rời rạc trước đây, nay đang dần dần tụ lại, những mảnh ghép vỡ vụn đang lần lượt trở về đúng vị trí của nó.
Trước đây Tần Hoài vẫn luôn nói đùa là mình ngộ đạo rồi, nhưng chừng đó vẫn chưa được coi là ngộ, chỉ có lần này, hắn mới thực sự cảm thấy mình dường như đã giác ngộ.
Thông hiểu đạo lý, dung hợp mọi thứ mới được gọi là ngộ đạo.
Còn về lý do tại sao Tần Hoài lại có thể ngồi tàu lượn siêu tốc 10 chuyến liên tục để phá vỡ kỷ lục cao nhất của nhà họ Tần...
Tần Hoài cảm thấy có lẽ là do lần trước trong ký ức của Triệu Thành An, hắn đã từng trải qua một màn chạy trốn sinh tử trong bệnh viện còn kích thích hơn cả tàu lượn siêu tốc.
Thân thủ nhanh nhẹn của Bắc Bình Tặc Vương thời kỳ đỉnh cao phong độ còn đáng sợ hơn cả tàu lượn siêu tốc, bây giờ Tần Hoài cứ nghĩ đến cái cảnh bị bức tường tàng hình trong bệnh viện tông cho thất điên bát đảo, cảm giác bốn phương tám hướng đâu đâu cũng là tường tàng hình, đầu óc quay cuồng, cả người hoàn toàn bị bức tường ấy đập cho tơi bời là lại thấy rùng mình sợ hãi.
Chỉ có thể nói là phải cảm ơn Triệu Thành An, nếu không nhờ đoạn ký ức đó của anh ta, thì bây giờ Tần Hoài có muốn ngồi trên tàu lượn siêu tốc để ngộ đạo cũng chẳng đủ trình.
Lại một chuyến tàu lượn siêu tốc nữa kết thúc.
Tần Hoài chậm rãi bước xuống xe, cảm thấy trời đất như đang quay cuồng, nhân viên khu vưi chơi đều nhẫn mặt hắn cả rồi, họ mang theo vẻ kính sợ tiến đến đìu hắn xuống khỏi tàu lượn siêu tốc, ân cần hỏi han: "Anh đẹp trai ơi, anh không sao chứ?”
Biểu cảm của nhân viên đã bán đứng tiếng lòng chân thật của cậu ta: Xin anh ngàn vạn lần đừng xảy ra chuyện gì, nhỡ có bề gì thì anh không tính bắt công viên giải trí của chúng tôi bồi thường đấy chứ?
"Vẫn ổn." Tần Hoài chậm rãi đáp, sau đó lảo đảo đi về phía cửa ra.
Tần Hoài vừa bước ra, mọi người liền ùa tới bủa vây, Thạch Đại Đảm là người nhanh nhẹn nhất, anh chen lên đầu tiên nhưng lại chẳng dám đụng vào người Tần Hoài, chỉ đành bày ra vẻ mặt vô cùng quan tâm hỏi:
"Tần Hoài cậu không sao chứ? Có phải đang gặp vấn đề gì không, có khó khăn gì sao? Có khó khăn thì nhất định phải nói ra nhé, đừng có giấu nhẹm trong lòng, mọi người đều sẽ giúp cậu, tôi chắc chắn sẽ giúp cậu!"
Triệu Thành An thậm chí còn chăng chen chân vào nổi.
Tần Hoài thấy Thạch Đại Đảm phản ứng thái quá như vậy thì có chút gãi đầu gãi tai không hiểu, mờ mịt hỏi lại: "Khó khăn á? Khó khăn gì cơ? Tôi đâu có gặp khó khăn gì đâu."
"Thế sao Tần Hoài cậu đang yên đang lành lại đi tàu lượn siêu tốc nhiều chuyến như vậy, cậu bây giờ vẫn ổn chứ? Có thấy chóng mặt hay tức ngực gì không?" Khuất Tĩnh bắt đầu vào thẳng chế độ khám bệnh.
"Vẫn ổn, lúc mới xuống thì hơi chóng mặt một chút nhưng giờ đã đỡ nhiều rồi." Tần Hoài ăn ngay nói thật, sực nhận ra có vẻ mọi người đã quan tâm thái quá đâm ra nghĩ nhiều, hắn vội vàng giải thích: "Tôi không sao thật mà."
"Tôi chỉ là đang ngộ đạo thôi."
LVQ8371