Dù sao thì cũng là truyền thống gia đình, chiến tích sờ sờ ra đó, nhà họ Chư cắm rễ ở Sơn Thị nhiều năm, sở hữu một lượng khách hàng vô cùng khổng lồ và ổn định. Những người tin sái cổ vào trình độ xem bói của Chu Hổ như Hứa Đồ Cường không hề ít.
Khách hàng rất tin tưởng vào thầy bói.
Nhưng bản thân vị thầy bói này lại chẳng tin chút nào.
Câu đầu tiên mà Chu Hổ nói với Tần Hoài chính là ——
"Tiểu Tần sư phụ, ngài tuyệt đối đừng có tin mấy thứ phong thủy xem bói nhé, toàn là đồ giả đấy. Nếu ngài có hứng thú muốn thử chơi cho biết, thì bỏ ra tầm 50 đến 100 tệ nghe mấy thầy bói bịa chuyện, nói vài lời vàng ngọc êm tai, coi như mua vui là được. Tuyệt đối đừng mua mấy cái bùa chú, gương Bát Quái hay tháp đã khai quang gì gì đó. Xem phong thủy thì được, nhưng đừng dại gì mà vung tiền tạ tiền tấn mời người ta đến tận cửa bày binh bố trận phong thủy làm gì."
"Tôi học phong thủy Bát Quái từ bé đến lớn mười mấy năm trời, nhưng tôi chưa bao giờ tin vào cái thứ vớ vấn
Tần Hoài nghe xong mà ngớ cả người.
Qua lời kể của Chu Hổ, Tần Hoài đã được nghe một phiên bản hoàn toàn mới về vị thầy bói này.
Bởi vì truyền thống gia đình, cộng thêm việc ông nội của Chu Hổ năm xưa vì đi trộm mộ mà bỏ mạng, khiến bố anh ta bị ám ảnh tâm lý cực kỳ nặng nề với cái nghề này. Ông ấy không định truyền lại ngón nghề trộm mộ gia truyền cho con trai, nhưng đồng thời lại không muốn tay nghề của tổ tiên bị thất truyền hoàn toàn. Thế nên, có thể nói là từ nhỏ anh ta đã bị ép học phong thủy Bát Quái.
Tiện thể học luôn cả chút ngón nghề phân kim định huyệt.
Từ bé Chu Hổ đã là một đứa trẻ thông minh, thành tích học tập luôn rất xuất sắc. Nếu không thì bố anh ta cũng chẳng mmơ mộng đến chuyện con mình có cửa "lên bờ” làm viên chức, bắt anh ta dùng điểm cao chót vót để thi vào ngành dịch vụ tang lễ, hy vọng anh ta có thể đổi đời.
Cũng chính vì thông minh, nên từ nhỏ Chu Hổ đã lờ mờ nhận ra nguồn tiền của gia đình có lai lịch không được bình thường cho lắm.
Tuy bố của anh ta rất thích ăn chơi trác táng, cờ bạc gái gú, nhoáng cái đã vung tay quá trán nướng sạch sành sanh tiền bạc trong nhà, khiến tuổi thơ của anh ta thường xuyên rơi vào cảnh nghèo rớt mùng tơi một cách bền vững. Nhưng anh ta luôn có cảm giác số tiền trong nhà dường như không thể nào đủ để bố mình phung phí đến vậy.
Anh ta cảm thấy trên lý thuyết thì gia đình mình không thể chỉ dừng lại ở mức nghèo rớt mùng tơi, mà đáng lẽ phải là nợ nần ngập đầu mới đúng. Thế nhưng căn nhà cũ nát của họ vẫn chưa bao giờ bị bọn đòi nợ đến siết. Do đó, một kẻ thông minh như anh ta đã tinh ý nhận ra bố mình chắc chắn có những khoản thu nhập mờ ám khác.
Cái thời đó tiểu thuyết với phim truyền hình về đề tài trộm mộ vẫn chưa thịnh hành, Chu Hổ hoàn toàn mù tịt về khái niệm trộm mộ là gì. Anh ta chỉ đơn thuần nghĩ rằng bố mình nhân lúc xem bói đã tiện tay lừa đảo thêm chút đỉnh.
Bởi vậy, tuy Chu Hổ được học xem bói từ nhỏ, nhưng anh ta lại cực kỳ bài xích cái nghề này, anh ta cảm thấy đây rõ ràng là hành vi lừa đảo.
Anh ta cảm thấy bố mình thật sự quá thất đức, lại đi lừa tiền của hàng xóm láng giềng để nướng vào những trò vô bổ.
Do đó, Chu Hổ luôn trong một trạng thái tâm lý vô cùng mâu thuẫn khi học phong thủy Bát Quái. Một mặt, anh ta cực kỳ có thiên phú, tiếp thu rất nhanh, thường xuyên được bố khen ngợi. Mặt khác, anh ta lại rất chán ghét nó, nhưng trớ trêu thay là anh ta lại học rất giỏi.
Ban đầu Chu Hổ định bụng sẽ bằng mặt không bằng lòng, cứ học thế thôi chứ không thèm dùng đến. Học thì học, nhưng anh ta kiên quyết không làm thầy bói phong thủy. Anh ta muốn tìm một công việc tử tế, đi theo con đường chân chính, đường hoàng kiếm tiền, làm một người trong sạch.
Kết quả là bố anh ta lại bị tống vào tù.
Cùng lúc bố vào tù, toàn bộ tài sản trong nhà cũng bị tịch thu, thậm chí còn gánh thêm một khoản tiền phạt lớn. Khi Chu Hổ còn nhỏ thì nghèo rớt mùng tơi, lúc lên đại học thì nợ nần chồng chất. Vừa mới tốt nghiệp đại học, hắn thậm chí còn cân nhắc hay là kiếm chuyện gì đó phạm pháp để vào tù ngồi xổm vài năm cho xong, cuộc sống như thế khéo lại ổn định hơn, ít nhất mỗi ngày đều có cơm ăn.
Nhưng đúng lúc này, tay nghề gia truyền đã mang lại cho Chu Hổ miếng cơm manh áo.
Như đã nói trước đó, tệp khách hàng của nhà họ Chu rất ổn định, từ đời ông cố của Chu Hổ đã tích lũy được một lượng khách xem bói khổng lồ. Tuy khách hàng không phải ngày nào cũng cần xem bói, nhưng luôn có người phát sinh nhu cầu liên quan.
Động thổ, dời mộ, hợp bát tự, xem nhân duyên, xem sự nghiệp, xem học hành... Tiền kiếm được không nhiều, nhưng muỗi có nhỏ cũng là thịt, tóm lại vẫn đủ cho hắn kiếm miếng cơm sống qua ngày.
Nhờ sự tin tưởng của các khách hàng cũ, Chu Hổ đã vượt qua khoảng thời gian khó khăn nhất, lại còn gây dựng thành công một sự nghiệp riêng —— làm dịch vụ tang lễ.
Vốn dĩ hắn định sau khi có công việc đàng hoàng sẽ rửa tay gác kiếm, và Chu Hổ cũng thực sự đã giải nghệ được một năm rưỡi.
Nhưng sau đó hắn lại mua nhà.
Thu nhập từ dịch vụ tang lễ không hề thấp, nhưng lại không ổn định. Loại khách hàng sộp, lắm tiền nhiều của như La Quân đúng là có thể ngộ mà không thể cầu. Hai năm nay ngành này cạnh tranh khá gay gắt, hơn nữa tệp khách hàng của dịch vụ tang lễ còn bấp bênh hơn cả xem bói.
LVQ8371