Về phần thẻ thường niên của công viên giải trí, Âu Dương quả nhiên không phụ sự kỳ vọng, đã xin xỏ thành công từ chỗ bố mẹ. Mặc dù không hiểu tại sao bố mẹ Âu Dương lại đam mê mở đủ các thể loại thẻ đến vậy, nhưng xét thấy mấy cái thẻ này cuối cùng kiểu gì cũng bị Âu Dương thó mất, mà Âu Dương có phần thì Tần Hoài cũng được hưởng sái, nên hắn cũng chẳng buồn tọc mạch hỏi nhiều.
Đúng cái ngày An Du Du nhận được thẻ thường niên, cô nàng kích động đến mức chủ động xin tăng ca thêm một tiếng đồng hồ. Nhất thời, khắp Vân Trung Thực Đường đều ngập tràn bầu không khí của những kẻ cuồng công việc.
Vào một buổi chiều bình thường, khi Tần Hoài vừa kết thúc công việc, chuẩn bị tan ca về nhà nằm ườn trên sô pha lướt điện thoại, sau đó kiếm chút gì bỏ bụng rồi đi ngủ, thì Cung Lương chợt nhắn vào nhóm rủ mọi người sang nhà La Quân mở tiệc trà.
Đây là lần đầu tiên Cung Lương chủ động đề xuất mở tiệc trà.
Ngoại trừ Khuất Tĩnh phải làm ca tối nên không thể góp mặt, tất cả những người còn lại đều vui vẻ đồng ý, bao gồm cả La Quân.
Mấy ngày nay La Quân có thể nói là cũng khá bận rộn. Hiệu suất làm việc của phía Chu Hổ cực kỳ cao, ngày nào cũng sắp xếp các gánh hát khác nhau đến nhà La Quân thử giọng. La Quân lại có yêu cầu rất khắt khe với gánh hát, kỹ thuật hát, dáng điệu, thiếu một thứ cũng không được. Chu Hổ liên tiếp đưa bốn gánh hát đến diễn thử nhưng hắn vẫn chẳng ưng bụng gánh nào.
Năm xưa lúc La Quân còn say mê xem kịch ở Ma Đô, hắn toàn xem những gánh hát đỉnh cấp nhất. Ngay cả gánh hát của Liễu Đào, nghe đồn là từ dưới quê lên, nhờ Liễu Đào lọt vào mắt xanh của La Quân nên mới được lăng xê thành sao, thì trước đó bọn họ cũng phải tạo được chút tiếng tăm ở Ma Đô rồi mới đến tai La Quân.
Một gánh hát tỉnh lẻ mà có thể gây dựng được chút danh tiếng ở Ma Đô thời bấy giờ, đủ để chứng minh trình độ của họ không phải dạng vừa.
Thế nên mấy cái gánh hát chuyên diễn ở vùng quê của Chu Hổ đem đến trước mặt La Quân quả thực là không đủ trình.
Tuy La Quân là một ông khách cực kỳ bắt bẻ, nhưng đồng thời cũng là một người chi tiền rất hào phóng và sòng phẳng. Dưới thế tấn công "tiền nong không thành vấn đề, thể loại kịch cũng không quan trọng, chỉ cần hát hay là duyệt" của La Quân, Chu Hổ lập tức nhờ người đi các tỉnh khác lùng sục gánh hát, chỉ sợ bên mình chậm chân một bước thì La Quân trụ không nổi mà ngoẻo mất.
Sau khi gặp mặt La Quân, Chu Hổ đã lân la dò hỏi Trần Huệ Hồng về tiểu sử, sở thích tính cách và tuổi tác của hắn. Trần Huệ Hồng sợ nói dài nói đai thành ra nói đại, bèn huych toẹt luôn với Chu Hổ rằng nhìn La Quân có vẻ khỏe mạnh thế thôi chứ ông cụ đã 92 tuổi rồi, khả năng cao là không qua khỏi năm nay đâu, số đỏ lắm thì mới ráng lết qua được cái Tết.
Chu Hổ lập tức ý thức được mức độ nghiêm trọng của vấn đề và sự eo hẹp về mặt thời gian. Hắn sợ hiệu suất bên mình mà lề mề, khách hàng chưa kịp nhìn thấy bản kế hoạch hoàn chỉnh đã thăng thiên thì cái đơn hàng khủng này coi như xôi hỏng bỏng không, thế nên hắn phục vụ ân cần và dốc toàn lực ứng phó.
Xét theo một khía cạnh nào đó, mấy ngày nay Chu Hổ và La Quân cũng khá là cuồng công việc, có lẽ đây đang là mùa của chế độ cuồng công việc chăng.
Trước khi sang nhà La Quân mở tiệc trà, Tần Hoài cố ý mở bảng điều khiển trò chơi lên xem thuộc tính, xác nhận Phát Diện chỉ còn cách cấp bậc thầy đúng 9 điểm thuần thục. Hắn vừa thong thả bước sang nhà La Quân, vừa nhẩm tính xem bao giờ thì cày nốt được 9 điểm này, đợi Phát Diện thăng lên cấp bậc thầy thì có thể làm ra được bao nhiêu món Điểm Tâm cấp A+ kích hoạt buff.
Cho nên mới nói mục tiêu hiện tại của Tần Hoài là cày Phát Diện lên cấp bậc thầy, nhưng hắn cứ có cảm giác Phát Diện lên cấp bậc thầy chưa chắc đã đồng nghĩa với việc hoàn thành nhiệm vụ chính tuyến.
Trong danh sách công thức của Tần Hoài cũng có những món Điểm Tâm đơn giản, nhưng dù là món Điểm Tâm đơn giản đi chăng nữa thì cũng không thể chỉ dựa vào một kỹ năng duy nhất để đắp cấp bậc lên được, trừ phi cấp bậc của kỹ năng đó phải thực sự rất cao.
Món Điểm Tâm cấp A+ duy nhất mà Tần Hoài làm ra tính đến thời điểm hiện tại là món Quả Nhi hợp tác với Hoàng Thắng Lợi. Độ khó của Điểm Tâm cấp A+ cao đến mức nào, trong lòng hắn tự hiểu rõ hơn ai hết.
Đương nhiên cũng không loại trừ khả năng hắn là con cưng của trời, Phát Diện vừa thăng cấp một cái là tất cả Điểm Tâm liền vèo vèo thăng hạng lên cấp A+ luôn.
Truyện sảng văn toàn viết kiểu thế mà, đừng có quan tâm xem nó có hợp logic hay không, cuộc đời của nam chính sảng văn thì cần quái gì logic.
Còn về việc Tần Hoài có phải là nam chính sảng văn hay không...
Tần Hoài xin phép từ chối trả lời câu hỏi này. Dù sao thì hắn thấy cuộc đời mình cũng sảng văn phết, ít nhất là sướng hơn Triệu Thành An và Đàm Duy An nhiều.
Lúc Tần Hoài tới nhà La Quân, những người khác đều đã có mặt đông đủ, Triệu Thành An cũng tới từ đời nào rồi.
Do đã chuyển sang chế độ cuồng công việc nên ngày nào Tần Hoài cũng không tan ca đúng giờ, cơ bản là đều nán lại làm thêm chút Điểm Tâm. Nhưng đó là chế độ cuồng công việc của Tần Hoài, còn chế độ cuồng công việc của Triệu Thành An là không chuồn sớm. Với hắn, chỉ cần không lười biếng thì đã là sự tôn trọng lớn nhất dành cho công việc rồi.
Lúc Tần Hoài bước vào cửa, La Quân đang ngồi ườn trên sô pha lười xem ảnh bố trí linh đường.
LVQ8371