Đám đàn em líu ríu ồn ào làm An Du Du nhức cả đầu, cô ấy chỉ đành nâng cao giọng: "Được rồi được rồi, đêm hôm khuya khoắt ầm ï cái gì? Khéo vợ chồng anh Trần ngủ hết rồi, đánh thức họ dậy rồi họ đuổi cổ mấy đứa ra ngoài thì chị không xin xỏ hộ đâu nhé. Vừa hay bớt thuê được hai gian phòng để tiết kiệm chút tiền, bị đuổi ra ngoài thì mấy đứa cứ cút hết về ngủ miếu hoang cho chịf”
Đám đàn em lập tức im thin thít, thở cũng chẳng dám thở mạnh, chỉ sợ tiếng thở ồn ào làm An Du Du bực mình rồi đuổi cổ ra ngoài.
Động tĩnh dưới nhà cũng kinh động đến người trên lầu, sau một tràng tiếng bước chân, anh Trần, cũng chính là con trai của gia đình nông dân nọ xách đèn dầu đi xuống.
Tần Hoài không biết người cầm đèn dầu là con trai cả hay con thứ, dù sao tuổi cũng không lớn lắm, nhìn cỡ tuổi mới vỡ lòng chuẩn bị đi học, nhưng dáng vẻ lại rất trầm ổn, so với đám nhóc có khi còn lớn hơn hắn vài tuổi thì trông đáng tin hơn hẳn.
"Bố mẹ tôi vừa mới ngủ, mấy người đi nhẹ nói khẽ chút kẻo đánh thức họ."
"Trần Thuận, cậu đoán xem hôm nay ăn gì?” An Du Du vốn chắng giấu được chuyện gì, không kìm được bèn bắt đầu khoe khoang.
Nghe giọng điệu của An Du Du, Tần Hoài đoán Trần Thuận sẽ ăn tối cùng cô ấy.
An Du Du thế mà lại không hề khó chịu, cũng chẳng giữ khư khư đồ ăn, Tần Hoài đoán chắc là nhà họ Trần đã đóng tiền cơm.
Dù sao thì nhà họ Trần cũng ăn sáng cùng An Du Du, tay nghề của Giang Vệ Quốc mà đặt vào giới bình dân thời bấy giờ thì tuyệt đối là hạc giữa bầy gà, đỉnh của chóp.
"Ăn gì?" Trần Thuận hỏi.
"Cháo lòng cá, còn có củ cải trắng xào thịt băm”
Lời này vừa dứt, đám đàn em thi nhau nuốt nước bọt ực ực.
"Lòng cá rất tanh, không có gia vị xử lý mà đem nấu cháo thì chắc chắn khó nuốt lắm. Trước kia lúc ở đất Thục, mỗi lần mẹ tôi hầm cá đều vứt lòng cá cho mèo ăn." Trần Thuận nói.
"Thế thì khác, cháo lòng cá Thập Tam nấu chắc chắn là ngon, cậu ấy nấu món gì cũng ngon hết."
"Nếu không phải vì Thập Tam nấu ăn ngon, nhà cậu lại có bếp, thì tôi đã chẳng tốn ngần ấy tiền để thuê nhà rồi. Tôi làm thế chẳng phải cũng chỉ vì muốn được ăn bữa cơm nóng sốt thôi sao?"
" ° . ^- Là ^* _~ 3 ˆ K4 F4 ^ ` ` pc : Đợi sau này có tiền, mỗi tháng tôi sẽ trả cho Thập Tam ba đồng bạc trắng, bắt cậu ấy ngày nào cũng chỉ nấu cơm cho một mình tôi thôi. Đến lúc đó tôi muốn ăn chân giò thì ăn chân giò, muốn ăn gà quay thì ăn gà quay, hôm nào vui vẻ thì mua hai cái đầu heo, ăn một cái vứt một cái.”
Tiểu Cửu nghe An Du Du nói vậy, lại nuốt nước bọt cái ực, xung phong nhận việc: "Chị đại, em cũng có thể nấu cơm cho chị!"
"Thôi dẹp đi, nhóc nấu nồi cháo còn khê lẹt khê lẹt. Cậu có trả ngược cho tôi ba đồng bạc trắng một tháng, tôi cũng chẳng thèm để cậu nấu."
Trình độ xào rau của Giang Vệ Quốc thì Tần Hoài cũng khó mà đánh giá, không hẳn là xuất sắc nhưng cũng chẳng tệ. Dù sao điều kiện cũng có hạn, canh lửa thì khá chuẩn, nhưng những mặt khác lại kém hơn hẳn, kéo theo hình thức món ăn trông cũng chẳng bắt mắt cho lắm.
Nhưng tay nghề nấu cháo thì lại rất khá.
Đúng như Trần Thuận nói, lòng cá vốn chẳng phải loại nguyên liệu dễ xử lý. Bản thân tôm cá đã cần dùng gia vị để khử tanh, lòng cá lại càng phải cẩn thận hơn. Ở cái thời đại mà nhà bình dân còn chắng có gạo trắng để ăn, chỉ đành độn hạt đậu và cám gạo làm món chính; gia vị ngoài xì đầu ra thì tương đối hiếm, đầu ăn chỉ có mỡ heo và dầu hạt cải, ngày thường nhỏ được hai giọt đầu mè vào bát cháo đậu đã coi như là được ăn mặn rồi. Muốn xử lý lòng cá cho ngon không chỉ đòi hỏi kỹ thuật, mà còn tốn cả tiền nữa.
An Du Du không có tiền, nhưng cô ấy lại rất chịu chi cho khoản ăn uống. Dù sao thì ước mơ lớn nhất hiện tại của cô ấy là đêm ba mươi Tết và rằm tháng Giêng đều được gặm chân giò to. Chỉ cần Giang Vệ Quốc nấu cháo lòng cá ngon, thì lúc nấu cho bao nhiêu gia vị, nhỏ bao nhiêu giọt dầu mè, số hành, gừng, tỏi, tiêu dùng để khử tanh quy ra tiền đồng là bao nhiêu, cô ấy đều chẳng thèm bận tâm.
Ngon là được.
Nhìn An Du Du ăn ngấu nghiến, húp cháo sồn sột, rồi nhân lúc mọi người không để ý lại lén lút liếm bát, Tần Hoài có thể nhận ra nồi cháo lòng cá hôm nay Giang Vệ Quốc nấu thực sự rất ngon.
Chắc hẳn là không hề có mùi tanh, lại còn rất thơm nữa.
Bữa cháo lòng cá này chỉ có An Du Du và Trần Thuận ăn. Giang Vệ Quốc có lẽ đã ăn ở tiệm Phúc Ký rồi nên không ăn thêm gì nữa, nấu xong bữa tối cho cả nhà là về phòng nghi ngơi, đi ngủ sớm.
Giờ cuộc sống khá khẩm hơn rồi, đám đàn em lại càng không thể ăn cùng mâm với chị đại. Bên này An Du Du húp cháo lòng cá và củ cải trắng xào thịt băm, thì bên kia đám đàn em chỉ được ăn cháo đậu với củ cải trắng xào thịt băm, mỗi đứa còn được chia thêm một mẩu khoai lang nhỏ, tính ra cũng là một bữa tối thịnh soạn rồi.
Trần Thuận ăn uống rất từ tốn.
"Trần Thuận, ngày ba mươi Tết cậu có bận gì không?" An Du Du hỏi.
"Không bận, trường học được nghỉ từ lâu rồi, phải qua rằm tháng Giêng mới đi học lại. Vốn dĩ tôi định ở nhà phụ mẹ làm việc vặt, nhưng giờ việc vặt có mấy người lo hết rồi, bố mẹ bắt tôi ở nhà lo ôn bài, ngoài đọc sách ra chắc cũng chẳng có việc gì khác."
Trần Thuận không chỉ ăn tống từ tốn, mà đến lúc nói chuyện cũng chậm rãi, nhẩn nha.
LVQ8371