Nếu như trên mặt anh chàng này không nở nụ cười nịnh nọt, hắn trông sẽ càng giống một soái ca hơn.
Anh chàng ân cần kéo cửa xe cho La Quân, dìu hắn xuống, nhiệt tình nói: "Ngài chắc là La tiên sinh, vô cùng cảm ơn ngài đã lựa chọn công ty tang lễ Chung Điểm của chúng tôi. Trước đó tôi vẫn luôn làm việc với người nhà của ngài là Trần nữ sĩ, bây giờ cuối cùng cũng được gặp ngài, thật sự rất vinh hạnh."
"Tôi họ Chu, tên là Chu Hổ, ngài cứ gọi tôi là Tiểu Chu là được." Lúc Chu Hổ nói chuyện lưng khom khom, trông vô cùng khép nép.
La Quân bình thản xuống xe, Tần Hoài lặng lẽ mở cốp sau lấy xe lăn của hắn ra, phòng hờ lát nữa hắn đi mệt lại muốn ngồi xe lăn.
Chu Hổ thấy thế vội vàng phụ Tần Hoài một tay, vừa làm vừa khen: "La tiên sinh, cháu trai của ngài thật hiếu thuận. Tôi làm nghề này đã năm sáu năm, gặp qua không ít khách hàng, những người đích thân đến xem mặt bằng như ngài tôi cũng tiếp đãi nhiều rồi, nhưng chưa từng thấy con cháu nào đi theo đông đảo thế này, ngài thật đúng là có phúc phần!"
Nghe Chu Hổ nói vậy, tất cả mọi người đều sững sờ, sau đó mới phản ứng lại, trong mắt người ngoài thì đúng là trông giống thế thật.
La Quân đã ngoài 90, nhưng người già thì là vậy, cụ ông 60 tuổi là ông lão, cụ ông 90 tuổi cũng là ông lão, khoảng cách 30 tuổi ở giữa thực sự không quá rõ ràng. Đại đa số mọi người chỉ có thể nhìn ra cụ ông 90 tuổi có vẻ già hơn cụ ông 60 tuổi một chút, chứ chẳng biết cụ thể là lớn hơn bao nhiêu.
Hơn nữa La Quân tuy đã 92 tuổi, nhưng cơ thể vẫn còn rất tráng kiện, nhìn qua thật sự không giống người ngoài 90 chút nào.
Mà Thạch Đại Đảm, Cung Lương, Trần Huệ Hồng thì không thể nghi ngờ chính là người trung niên.
Trần Công và Khuất Tĩnh là thanh niên ngoài 30, Tần Hoài và Triệu Thành An là thanh niên độ 20, xét theo logic gia đình, nhóm 8 người của Tần Hoài trông hệt như một đại gia đình đông đúc náo nhiệt.
Tên nhóm chat Gia đình Tương Thân Tương Ái đặt đúng là chuẩn không cần chỉnh.
Chu Hổ nói vậy cũng chẳng ai buồn phản bác, mọi người đâu thể nói thẳng với Chu Hổ là: "Không, chúng tôi chẳng có quan hệ máu mủ gì với La Quân đâu, ông ấy là người già neo đơn, chúng tôi chỉ là mấy người hàng xóm nhiệt tình của ông ấy thôi."
Chu Hổ đẩy xe lăn, ân cần dẫn La Quân đi về phía linh đường.
"La tiên sinh, không biết ngài có ưng ý với 5 bản kế hoạch mà tôi gửi cho Trần nữ sĩ không, ngài chủ yếu thích tang lễ theo phong cách nào ạ?"
"Là kiểu lễ truy điệu, hay là kiểu linh đường quỳ lạy truyền thống?"
"Nếu là lễ truy điệu, tôi sẽ dẫn ngài tới sảnh lớn nhất của nhà tang lễ chúng tôi để xem thử, sảnh Phúc Lộc. Sảnh này có sức chứa hơn 100 người đến dự lễ truy điệu."
"Không cần lớn như vậy đâu." La Quân đáp.
Chu Hổ lập tức hiểu ý: "Ồ, vậy sảnh bình thường là được đúng không ạ? Thế tôi xin giới thiệu cho ngài sảnh Tiên Hạc của chúng tôi. Công ty chúng tôi từ xe tang, quan tài lạnh đến bàn thờ và đệm quỳ đều có thể thiết kế riêng, cách bài trí sảnh cũng có thể làm theo sở thích của ngài. Rèm vải cũng không nhất thiết phải dùng màu trắng đen, hiện tại rất nhiều khách hàng cảm thấy màu trắng đen quá nặng nề nên muốn dùng những gam màu mới mẻ hơn. Màu xanh lam, thậm chí màu vàng, màu đỏ đều được hết, chỉ cần ngài thích là duyệt."
"Đồ trang trí trong sảnh toàn bộ đều có thể thiết kế theo yêu cầu, có thể dùng màn hình LED chạy slide ảnh, hoặc đặt di ảnh giống như linh đường truyền thống."
"Ngài có yêu cầu gì về hoa trang trí tại hiện trường không ạ? Ngài thích loại hoa tươi nào..."
La Quân đã đi theo Chu Hổ tới sảnh Tiên Hạc, xua tay ngắt lời hắn: "Có sảnh nào rộng hơn chút nữa không?”
"Rộng hơn chút nữa ạ? Ngài thấy sảnh này hơi nhỏ hay là không ưng cách bài trí ạ?"
"Không dựng được rạp hát." La Quân nói.
Nghe La Quân nói vậy, tất cả mọi người đều đổ dồn ánh mắt về phía hắn. Mới hôm qua Trần Huệ Hồng còn đang phân vân có nên thêm tiết mục ca múa hay không, ông ấy còn khinh khỉnh ra mặt, thế mà hôm nay đã tự vả một cách đáng xấu hổ thế này đây.
La Quân bơ luôn ánh mắt của mọi người, hỏi: "Có sảnh nào dựng được rạp hát tuồng không?"
Chu Hổ hơi khó xử: "Dạ chuyện này e là hơi khó... Về lý thuyết thì nhà tang lễ không cho phép..."
"Làm thêm cái hội trường phụ cũng được." La Quân lại ngắt lời Chu Hổ.
"Hội trường phụ ạ?" Chu Hổ ngớ người.
"Tìm một chỗ có thể dựng rạp, quàn ở nhà tang lễ ba ngày rồi hỏa táng, sau đó sang hội trường phụ hát tuồng ba ngày đêm, đến tuần đầu thì đưa tang."
"Sau đó từ tuần thứ hai cho đến tuần thứ bảy đều phải làm, phải tổ chức thật linh đình. Nhưng tôi không có con cái, bọn họ cũng chẳng phải người thân ruột thịt gì của tôi, tôi cũng không có bạn bè, cơ mà tôi cứ thích làm cho thật hoành tráng đấy, cậu có làm được không?" La Quân nhìn Chu Hổ: "Tiền nong không thành vấn đề."
La Quân chỉ vào Tần Hoài: "Cậu ta là người thừa kế di sản của tôi, trước tang lễ tôi sẽ thanh toán 50% tiền cọc, 50% còn lại đợi tang lễ kết thúc cậu ta sẽ thanh toán nốt."
Tần - người thừa kế di sản - Hoài vội vàng gật đầu cái rụp.
Chu Hổ: !
Giờ khắc này, Chu Hổ mới ý thức được La Quân không phải là một khách VIP bình thường, ông ấy là một khách siêu VIP trước nay chưa từng có.
Nếu không nhờ cái tố chất nghề nghiệp níu giữ, Chu Hổ đã há miệng hỏi thẳng La Quân xem dự kiến ngày tàn của ông cụ là khi nào, bên phía bọn họ còn bao nhiêu thời gian để chuẩn bị.
LVQ8371