Đương Khang vẫn là người đàn ông rất hướng về gia đình.
Thạch Đại Đảm cảm thấy nếu đã được định sẵn là không thể tổ chức một tang lễ oanh oanh liệt liệt, thì chi bằng bớt quan tâm đi cho rảnh nợ. Đỡ phải chứng kiến cảnh người người nhà nhà đều có một tang lễ rực rỡ sắc màu, chỉ có mỗi mình là không có rồi lại sinh ra chạnh lòng. Thế nên, ngoan ngoãn ăn cơm mới là chân lý.
Cùng chung nỗi niềm băn khoăn với Thạch Đại Đảm về khoản này còn có Cung Lương, người đã vội vã chạy về từ lúc 7 giờ. Tuy rằng chắc chắn không có cơ hội sở hữu một tang lễ hoành tráng, nhưng so với Lão Thạch thì hắn lại thích hóng hớt hơn nhiều. Hơn nữa, những năm qua bôn ba vào Nam ra Bắc, những chuyện ly kỳ quái đản hắn gặp qua cũng không ít, tang lễ thì lại càng tham gia nhiều vô kể, có thể nói là thể loại nào hắn cũng từng kinh qua rồi.
Trong lúc mọi người thảo luận hăng say, Cung Lương đã đưa ra rất nhiều ý kiến mang tính xây dựng. Từ khâu trang trí địa điểm đến các hoạt động trong lúc túc trực bên linh cữu; có nên thêm tiết mục ca múa hay không, nếu có thì chọn thể loại gì làm chủ đạo; mời gánh hát về thì nhà tang lễ có cho phép dựng rạp không, nếu nhà tang lễ không cho dựng rạp thì có cần phải đổi địa điểm khác hay không.
Là chọn phương án thứ ba giống kiểu lễ truy điệu thường hay xuất hiện trên tivi, hay là thuê bãi đất trống ở ngôi làng gần đó, làm một cái tang lễ kiểu Hoa cực kỳ xôm tụ. Nào là hát hò, đánh trống lớn, gánh hát, dàn nhạc giao hưởng, múa Nhị Nhân Chuyển, diễn hài kịch, tấu hài độc thoại, hát hò nghiêm túc... ôm đồm tất cả hay là phải chắt lọc lại.
Càng về sau, Tần Hoài càng có cảm giác cái mà mọi người đang bàn luận không phải là tang lễ của La Quân, mà là một đêm gala đạ tiệc của La Quân thì đúng hơn.
Nghe mà thấy không khí lễ hội ngập tràn.
Mọi người đã chẳng thèm quan tâm xem La Quân muốn một tang lễ như thế nào nữa, ai nấy đều hăng say vẽ ra viễn cảnh tang lễ của chính mình. Cứ như thể tang lễ của La Quân chỉ là một đoạn trailer nhá hàng, hắn chết trước để làm mẫu cho mọi người xem thử hiệu quả ra sao. Đợi sau khi mọi người đến dự, có được trải nghiệm thực tế rồi, mới về chốt đơn xem tang lễ của mình nên tổ chức thế nào cho ngầu.
Những người khác có tư tưởng này hay không thì Tần Hoài không rõ, nhưng Triệu Thành An thì chắc chắn một trăm phần trăm là đang ôm cái suy nghĩ đó.
Mà trong chuyện này, La Quân lại thể hiện một sự bao dung rộng lượng chưa từng thấy.
Nếu là trước kia, bị một đám đông vây quanh, mồm năm miệng mười líu ríu tranh nhau nói, lại còn cái kiểu chẳng ai thèm nhường ai, ông nói gà bà nói vịt ồn ào đến đỉnh tai nhức óc thế này, La Quân đã sớm nổi trận lôi đình chửi ầm lên rồi. Nhưng hôm nay, hắn lại cực kỳ kiên nhẫn lắng nghe từng người phát biểu, hơn nữa cảm xúc lại còn vô cùng ổn định.
La Quân cứ thế chờ cho đến khi tất cả mọi người xả xong bầu tâm sự, mới đưa ra lời tổng kết cuối cùng.
"Tóm lại là thế này, Khuất Tĩnh thích tang lễ truyền thống đơn giản, màu sắc trang nhã sạch sẽ, lấy tông trắng làm chủ đạo. Số người tham dự không cần quá đông, chỉ cần bạn bè người thân có mặt là đủ. Tang lễ có thể tổ chức đơn giản, nhưng tiệc trà bánh bắt buộc phải phong phú. Phải đảm bảo cung cấp trà nước, điểm tâm và món chính suốt 24/24, tốt nhất là kê không dưới 8 bàn mạt chược để tiện cho mọi người giải trí trong lúc túc trực bên linh cữu."
Khuất Tĩnh hơi ngượng ngùng gật đầu: "Mẹ viện trưởng thích đánh mạt chược mà."
La Quân khinh khỉnh chế nhạo: "Cô còn trông cậy vào chuyện mẹ viện trưởng sẽ đến dự tang lễ của cô cơ đấy? Cô định bắt bà ấy sống đến 120 tuổi, hay là tính chết nối gót theo tôi, tôi vừa ngoẻo xong là cô cũng thăng thiên luôn hả."
Mia mai Khuất Tĩnh xong, La Quân lại nhìn sang Triệu Thành An: "Cậu muốn trong tang lễ của mình có xiếc tạp kỹ, xiếc thú, tấu hài độc thoại, tấu hài, hát tưồng, múa Nhị Nhân Chuyển, diễn hài kịch, kể chuyện, ban nhạc rock, ném vòng, máy gắp thú bông, lại còn yêu cầu đặt một cái màn hình hiển thị chỉ số chứng khoán bên cạnh bia mộ, đã thế còn lập di chúc cấm bán cổ phiếu và quỹ đầu tư, dù có chết cậu cũng phải đợi đến ngày bọn nó hồi vốn mới chịu.”
"Đám Phù Du các cậu có phải đầu óc cũng chập mạch giống hệt Trần Huệ Hồng không?"
"Sao cậu không yêu cầu mời luôn ngôi sao mình thích đến mở concert tại tang lễ đi?"
Triệu Thành An mừng rỡ thốt lên: "Được luôn hả?"
La Quân đảo mắt trắng dã, tỏ vẻ không thèm so đo với lũ não tàn.
La Quân lại liếc sang Trần Huệ Hồng: "Cô thì thích cái loại tang lễ không phải móc tiền túi của mình, chỉ cần em trai cô xì tiền ra thì tổ chức thành cái dạng gì cô cũng ưng. Trần Huệ Hồng, cô keo kiệt đến chết đi cho rồi."
"Thế thì đã sao?" Trần Huệ Hồng lý sự cùn nhưng vẫn rất to mồm, "Tiền của tôi là phải để dành cho Tuệ Tuệ, cho dù chết cũng không được tiêu xài phung phí. Tôi đã bàn bạc xong xuôi với em trai tôi rồi, tang lễ của tôi sẽ do nó lo liệu, nếu không có gì bất trắc thì chắc chắn nó sẽ sống dai hơn tôi."
La Quân lại đảo mắt phớt lờ Trần Huệ Hồng, nói tiếp: "Trần Công, cậu thì thích tang lễ mang phong cách doanh nhân một chút, tốt nhất là không khí nhẹ nhàng để tiện bề bàn chuyện làm ăn, giúp Hàn tổng của cậu chốt thêm vài cái hợp đồng ngay tại tang lễ. Có phải đầu óc cậu cũng có vấn đề luôn rồi không?"
Trần Công cười cười: "Chết sao cho đáng giá mà, lỡ đâu ngày nào đó đột tử thì sao."
Trợ lý Trần à, cái câu chuyện cười địa ngục anh vừa kể nó hơi bị quá đà rồi đấy.
LVQ8371