La Quân hiển nhiên cóc thèm bận tâm đến mấy cái tiểu tiết này, tiện tay chọn bừa một sảnh có phòng nghỉ khá rộng. Lý do chọn cái sảnh này cũng vô cùng đơn giản: trong phòng nghỉ ít nhất kê được ba sòng mạt chược, dư sức cho Trần Huệ Hồng gầy sòng.
Trần Huệ Hồng lại cảm thấy La Quân chọn cái sảnh này hơi bị phô trương lãng phí. Cứ nhìn cái nết giao tiếp của La Quân thì biết, tang lễ của ông ấy gom đủ tụ cho hai sòng mạt chược túc trực bên linh cữu đã là kỳ tích rồi, sòng thứ ba thuần túy chỉ để làm cảnh.
Lời này vừa thốt ra, giữa linh đường rốt cuộc lại vang lên câu chửi kinh điển của La Quân.
"Trần Huệ Hồng, cô có bệnh à?"
Chu Hổ đứng cạnh trưng ra cái vẻ mặt "chuyện thường ở huyện, làm nghề này người nhà kiểu gì chúng tôi chẳng gặp qua, các vị đúng là Gia đình Tương Thân Tương Ái", vội vàng hòa giải: "La tiên sinh, nếu họ hàng bạn bè của ngài hơi neo người nhưng ngài vẫn thích tang lễ phải thật xôm tụ, bên chúng tôi cũng có cung cấp nhân viên túc trực linh cữu kiêm cao thủ mạt chược chuyên nghiệp, cam đoan linh đường của ngài 24/24 lúc nào cũng văng vẳng tiếng xoa mạt chược."
"Nhắc đến mạt chược, bên chúng tôi cũng có vô vàn mẫu mã mạt chược khác nhau. Ngài xem thử mình ưng ý kiểu dáng nào, ngài có thể lựa từ trong kho mạt chược của chúng tôi hoặc chúng tôi sẽ đặc chế riêng cho ngài vài bộ.”
Cái công ty tang lễ Chung Điểm của Chu Hổ này cũng chuyên nghiệp đến mức hơi thái quá rồi đấy chứ?
Chết tiệt, nghe xong ngay cả Tần Hoài cũng hơi rung rinh rồi.
Sau khi chốt xong sảnh linh đường, Chu Hổ bắt đầu thao thao bất tuyệt giới thiệu từng chi tiết về cách bài trí cho La Quân. Nào là bàn thờ đặt ở đâu, hoa tươi cắm chỗ nào, sau này La Quân sẽ nằm ở vị trí nào. Đối diện với khách sộp, Chu Hổ vô cùng quyết đoán ném luôn cái phương án đắt đỏ nhất ra, hỏi xem La Quân có cần công ty bọn họ setup thử một bản demo đại khái để xem trước hiệu ứng hay không.
Chi phí setup demo cũng chẳng đắt đỏ gì cho cam, loanh quanh mấy vạn tệ là đủ, đắt chủ yếu là ở cái khoản hoa tươi.
La Quân hào phóng phẩy tay, chốt luôn vài bản demo để hắn xem thử cách phối màu trước.
Xem xong linh đường, La Quân lại bảo muốn đi xem cái ngôi làng dùng làm hội trường phụ. Hắn vốn dĩ rất lười ra khỏi nhà, hiếm hoi lắm mới chịu lết xác ra đường một bận nên muốn giải quyết dứt điểm mọi chuyện luôn thể.
Chu Hổ lập tức đon đả đáp ứng, cam đoan hội trường phụ cũng có vô số lựa chọn. Công ty bọn họ đã liên kết với mấy ngôi làng lân cận, chỗ nào cũng có thể cho thuê mặt bằng. La Quân cứ việc đi một vòng xem cho bằng hết, ưng chỗ nào thì chốt chỗ đó.
Sau đó Chu Hổ lùi ra một góc liên tục gọi điện thoại. Vài cuộc gọi qua đi, hắn quay lại báo cáo đã liên hệ xong xuôi, bây giờ có thể xuất phát ngay.
Cả nhóm cứ thế lục tục lên xe xuất phát trong cơn choáng váng.
Những ngôi làng có hợp tác với công ty của Chu Hổ đều không phải làng giàu có gì, xây dựng không được tốt lắm, trong làng có nhà mới, nhà cũ, và cả những căn nhà ọp ẹp sắp sập đến nơi. Vì nhà cửa đều do các hộ dân tự xây nên chăng có quy hoạch gì sất, cái thì ba bốn tầng, cái thì một hai tầng, có nhà xây sửa lộng lẫy hệt như biệt thự nhỏ, có nhà lại vuông vức như cái hộp, tường còn chắng thèm trát, chỉ dán mỗi lớp gạch men ở mặt tiền.
Đặc điểm chung là trong làng chẳng có mấy người, thanh niên đều ra ngoài làm thuê hết, trẻ con cũng lên thành phố đi học, trong làng chỉ còn lại toàn người già, vắng vẻ đìu hiu.
Tình hình cũng na ná thôn Tần Gia, thôn Tần Gia cả năm trời cũng chỉ nhộn nhịp vào dịp Tết khi thanh niên các nhà lục tục kéo về, chứ bình thường trong làng cũng chỉ có mười mấy người già, mà nhiều người còn chẳng ở hẳn trong làng, toàn dọn lên thị trấn sống.
Nhóm Tần Hoài lái xe từ Vân Trung Tiểu Khu đến nhà tang lễ mất gần hai tiếng đồng hồ, từ nhà tang lễ đến làng lại mất thêm hơn một tiếng nữa. Khảo sát xong ba ngôi làng thì trời đã tối mịt, La Quân lúc xem mặt bằng cũng chỉ nhìn lướt qua, ngay cả giá thuê bao nhiêu tiền cũng chẳng buồn hỏi, cuối cùng chốt luôn cái làng nghèo nhất, nát nhất.
Lý do La Quân đưa ra là sân bãi ở làng này rộng, dựng rạp hát xong vẫn còn thừa ối chỗ để kê ghế ngồi xem. Nếu dựng rạp hát xong mà vẫn còn chỗ trống, thì có thể dựng thêm một cái sân khấu nữa để biểu diễn các tiết mục khác, ví dụ như tấu hài, tiểu phẩm, tấu hài độc thoại các kiểu.
Chu Hổ không hiểu lắm, nhưng vẫn tỏ ý mình có mối để lo vụ này.
Chỉ cần tiền nong sòng phẳng, diễn viên cỡ nào cũng mời được tuốt.
Chốt xong mặt bằng, phần còn lại là mấy việc vặt vãnh như dựng rạp. Mấy chuyện này La Quân hoàn toàn không màng tới, Chu Hổ cũng mù tịt. Thời buổi này mấy gánh hát chuyên đi dựng rạp biểu diễn ở các vùng quê không còn nhiều, nhưng tính ra cũng không phải là hiếm. Ở nhiều vùng nông thôn vẫn giữ đậm truyền thống xem kịch, hễ nhà có hỉ sự, tang ma hay lễ tết là người ta lại mời gánh hát về diễn, ngắn thì nửa ngày, dài thì ba ngày, thù lao dao động từ vài ngàn đến mấy vạn tệ một lần.
Rất nhiều gánh hát chạy show khắp nơi, tính ra một năm cũng kiếm được bộn tiền, khoản dựng rạp thì cực kỳ chuyên nghiệp.
Trong tay Chu Hổ vừa hay lại có mối liên hệ của mấy gánh hát nhỏ.
Thời buổi này những nhà sẵn sàng mời gánh hát về diễn đám ma không nhiều, nhưng không phải là không có. Một người chuyên lên kế hoạch tang lễ như Chu Hổ cũng từng gặp qua không ít ca như vậy rồi.
LVQ8371