Một năm sau bữa sủi cảo nhớ đời kia, cũng chính là đêm giao thừa năm thứ ba Trịnh Đạt học nghề, Tỉnh sư phụ lại làm cho hắn một phần Sủi Cảo Khoai Tây.
Là phiên bản ngon miệng, chứ không phải cái kiểu luộc chín khoai tây nghiền nát rồi rắc thêm tí muối bọc vào vỏ sủi cảo của phiên bản cấp thấp đâu. Lần này là thái hạt lựu khoai tây, trộn chung với thịt ba chỉ, thịt bò, cần tây và măng tây cũng thái hạt lựu, rưới thêm chút dầu mè. Phần nhân này sẽ được đảo sơ qua trên chảo cho dậy mùi thơm, sau đó mới đem gói vào vỏ sủi cảo.
Đây là toàn bộ lời đánh giá của Trịnh Đạt về món Sủi Cảo Khoai Tây này.
Những thông tin khác thì chịu, bởi vì Trịnh Đạt chưa từng tự tay làm Sủi Cảo Khoai Tây bao giờ. Thân là đệ tử chân truyền của Tỉnh sư phụ, Trịnh Đạt phải học vô vàn các món Điểm Tâm khác nhau. Bất kể là Sủi Cảo Khoai Tây, sủi cảo hẹ hay sủi cảo thịt heo, thì bản chất của chúng vẫn chỉ là những món sủi cảo đơn giản, không đáng để tách riêng ra thành một chuyên đề Điểm Tâm để dạy học.
Sở dĩ Tỉnh sư phụ làm lại Sủi Cảo Khoai Tây cho Trịnh Đạt ăn vào năm sau, là vì sợ đồ đệ vì hình phạt năm xưa mà sinh ra ác cảm với món Điểm Tâm này. Muốn trở thành một sư phụ Điểm Tâm xuất sắc, thì tuyệt đối không được nhìn bất kỳ món Điểm Tâm nào qua lăng kính định kiến. Mang theo thành kiến thì sẽ chẳng thể nào làm ra được những món Điểm Tâm ngon.
Trịnh Đạt đã cưng cấp cho Tần Hoài hai hướng đi khác nhau để làm Sửi Cảo Khoai Tây: một loại theo phong cách tối giản, một loại lại là phiên bản full topping cực kỳ phong phú.
Tần Hoài không chút do dự chọn hướng đi thứ hai. Và vào lúc 1 giờ 37 phút chiều, hắn đã cho ra lò mẻ Sủi Cảo Khoai Tây phiên bản phong phú đầu tiên.
Vì mùa này làm gì có măng mùa đông, hơn nữa hôm nay Vân Trung Thực Đường cũng không chuẩn bị sẵn măng, nên Tần Hoài tạm thời dùng ngó sen thái hạt lựu để thay thế.
Dù sao cũng chỉ là làm thử, chỉ cần đi đúng hướng thì nguyên liệu kiểu gì cũng có thể điều chỉnh linh hoạt được.
Ngồi chầu chực trong bếp suốt cả buổi sáng, nốc một bụng trà mà chẳng dám đụng vào miếng Điểm Tâm nào, Vương Căn Sinh đã đặc biệt để bụng rỗng để nếm thử Sủi Cảo Khoai Tây. Cuối cùng, vào lúc 1 giờ 40 phút, ông ấy cũng được thưởng thức miếng Sủi Cảo Khoai Tây đầu tiên.
Vì để nếm thử món này, Vương đại gia thậm chí còn nhịn luôn cả cơm trưa. Tỉnh thần cống hiến vì ẩm thực của ông ấy thật khiến người ta phải cảm động.
Triệu Thành An nhìn Vương Căn Sinh ăn mà hai mắt đỏ hoe.
Nếu thứ này cũng được gọi là Sủi Cảo Khoai Tây, vậy thì tám đĩa mà hắn phải tống vào bụng sáng nay được tính là cái quái gì cơ chứ?
Triệu Thành An gào thét trong lòng, đồng thời cũng thuận miệng lẩm bẩm ra tiếng.
"Cứ coi như công thức của cậu có vấn đề đi." Tần Hoài mặt không cảm xúc nói, "Tôi hỏi cậu có công thức Sủi Cảo Khoai Tây nào khác không cậu lại chẳng nói, tôi biết làm sao bây giờ."
"Tôi thật sự không có mài Hồi đó tôi không thích ăn sủi cảo, tuy tôi làm Điểm Tâm, nhưng tôi lại chăng bao giờ ăn Điểm Tâm do chính mình làm. Tôi đâu có ngu, Thái Phong Lâu có Giang sư phụ, có Trần sư phụ, đồ ăn họ làm tôi không ăn, lại đi ăn Điểm Tâm mình làm, tôi điên chắc.” Triệu Thành An mà đã gắt lên thì đến bản thân hắn cũng tự chửi.
"Hơn nữa giống như Trịnh sư phụ nói đấy, Sủi Cảo Khoai Tây là món ăn thay thế lúc hết tiền, hồi đó chúng tôi có điều kiện đều ăn sủi cảo thịt. Lư Ông Chủ có keo kiệt đến đâu thì Thái Phong Lâu cũng là đệ nhất tửu lâu ở Bắc Bình, lễ Tết đám phụ bếp chúng tôi cũng được ăn sủi cảo thịt, ai thèm ăn Sủi Cảo Khoai Tây chứ."
"Trừ phi là Sủi Cảo Khoai Tây do Giang sư phụ gói, hồi đó chúng tôi toàn gói sủi cảo vào dịp Tết. Giang sư phụ mà có gói sủi cảo thì cũng là cho người nhà ăn, tôi làm gì có phần. Tôi cũng muốn đến nhà Giang sư phụ ăn chực lắm chứ, nhưng Trần sư phụ không cho."
"Cậu đâu phải chưa xem ký ức của tôi, hồi đó tôi làm gì có điều kiện. Cứ hễ trong bếp có hai dải thịt hun khói, thì có mặn chát cổ họng tôi cũng phải lấy thịt hun khói để gói sủi cảo."
Tần Hoài bị Triệu Thành An thuyết phục, cảm thấy hôm nay Triệu Thành An phải ăn tận tám đĩa Sủi Cảo Khoai Tây dở tệ như vậy thì cũng thật xui xẻo, bèn hỏi: "Hay là tôi nấu cho cậu một đĩa Sủi Cảo Khoai Tây phiên bản này nhé?"
"Không ăn." Triệu Thành An quả quyết từ chối, "Cần đây tôi không muốn ăn Sửi Cảo Khoai Tây nữa đâu."
"Tôi muốn ăn Bánh Củ Mài, Tần Hoài cậu làm cho tôi chút Bánh Củ Mài đi."
"Hoặc Giang Mễ Niên Cao cũng được, sao cậu không cho tôi ăn Giang Mễ Niên Cao chứ? Tôi vốn chẳng thích ăn Niên Cao đâu, cậu không cho ăn tự dưng tôi lại thèm."
Tần Hoài: "... Cậu thật sự không được ăn đâu, cậu mà ăn vào thì chắc chắn lại trốn việc."
"Sao có thể chứ, tôi là cái loại người sẽ kiên trì trốn việc sao?"
"Cậu đúng là loại đó đấy."
"Tần Hoài cậu quá đáng lắm rồi đấy, cậu bắt tôi ăn tám đĩa Sủi Cảo Khoai Tây xong giờ còn mắng tôi nữa."
"Sự thật thắng hùng biện."
"Không thể nào, cậu cứ cho tôi ăn trước đã."
"Nghĩ cũng đừng nghĩ, cậu tưởng khích tướng là có tác dụng à? Cái chiêu này của cậu em gái tôi đã dùng nát từ 10 năm trước rồi, đợi hôm nào cậu nghỉ làm rồi hẵng ăn."
Thạch Đại Đảm đang ngồi cạnh chiếc bàn nhỏ, cùng Vương Căn Sinh ăn Sửi Cảo Khoai Tây tò mò ngoái đầu nhìn về phía Tần Hoài một cái, hỏi Cung Lương: "Tần Hoài và Tiểu Triệu đang nói cái gì vậy?”
Cung Lương điềm nhiên uống trà: "Đang thảo luận xem bao giờ thì được nghỉ phép."
LVQ8371