Tần Hoài ân cần nhắc nhở: "Đừng buôn muộn quá, cậu cũng đâu muốn vì tối nay níu kéo Hạ Mục Bính chém gió vụ tang lễ đến tận 2 giờ sáng, xong bị Chương Quang Hàng phát hiện rồi anh ta bay thắng từ Bắc Bình tới giã cho cậu một trận đâu đúng không?”
"Anh ta cũng học nghề bếp từ nhỏ, lại còn là đầu bếp món mặn chuyên xóc chảo, sức lực chẳng kém cậu đâu. Đã thế anh ta còn cao hơn cậu cả chục phân, cậu chắc chắn không đánh lại anh ta đâu."
Triệu Thành An nghiến răng nghiến lợi: "Tần Hoài, bây giờ mồm mép cậu xỉa xói người khác ác thật đấy!"
12 giờ trưa ngày hôm sau, ngoại trừ Khuất Tĩnh ra thì 7 người còn lại đã tập trung đông đủ dưới hầm gửi xe.
Khuất Tĩnh chỉ xin bệnh viện nghỉ được nửa ngày, giữa trưa sẽ xuất phát luôn từ bệnh viện. Còn nhóm 7 người của Tần Hoài thì xuất phát từ Vân Trung Tiểu Khu. Hai tài xế là Tần Hoài và Trần Công, Tần Hoài cầm lái chiếc Rolls-Royce của La Quân, còn Trần Công thì lái chiếc Maybach của Trần Huệ Hồng.
Vốn dĩ Trần Huệ Hồng định tự lái xe, cô là dân bản địa, lại từng đến nhà tang lễ nên rành đường hơn. Nhưng Trần Công lại bảo hắn mang danh trợ lý vạn năng của Hàn tổng nên kỹ thuật lái xe cực kỳ điêu luyện, hơn nữa xe của cô lại cùng dòng với xe của Hàn Quý Sơn nên hắn lái cũng quen tay, thế là Trần Huệ Hồng vui vẻ nhường tay lái để được rảnh rang.
Tài xế đã chốt xong, 5 người còn lại chỉ việc chọn xe mình thích mà ngồi thôi, ai dè chỉ vì cái chuyện cỏn con này mà cả đám mất toi 20 phút hì hục dưới hầm.
Đầu tiên, La Quân kiên quyết không thèm ngồi xe do Trần Công cầm lái.
Tiếp theo, La Quân không muốn ngồi chung xe với Trần Huệ Hồng. Hắn vốn đã gai mắt cô từ lâu, câu "Trần Huệ Hồng cô có bệnh à" đã trở thành câu cửa miệng của hắn luôn rồi. Trước kia hắn còn miễn cưỡng chịu đựng được, dạo gần đây cô càng lúc càng buông thả bản thân, nói năng hành xử chẳng theo cái nết gì, nên trong tình huống có quyền lựa chọn, hắn lập tức từ chối đi chung xe với cô.
Dùng lời của La Quân mà nói, hai tiếng đồng hồ ngồi xe đến nhà tang lễ, Trần Huệ Hồng chắc chắn sẽ lải nhải líu lo, tuôn ra cả rổ những lời rác rưởi xàm xí. Đợi xe lết được đến nhà tang lễ thì cũng chẳng cần bàn bạc chuyện ma chay gì nữa, trực tiếp đem hắn đi chôn luôn là vừa.
Thứ ba, La Quân không muốn ngồi chưng xe với Cung Lương.
Tuy Ngoa Thú chẳng đắc tội gì với hắn, nhưng để gọi Ngoa Thú tỉnh lại, La Quân đã phải lôi hết kỹ năng diễn xuất ra để sắm vai một ông cụ hiền từ phúc hậu. Đối với hắn mà nói, đây đúng là vết nhơ để đời trước khi chết, việc tọng cái bánh trung thu nhân dừa vào mồm Cung Lương dạo trước vẫn chưa đủ để hắn xả hết cục tức này.
Về vụ này, Trần Huệ Hồng đưa ra lời bình phẩm: Đúng là con Tất Phương thù dai lại còn hẹp hòi.
Cuối cùng, La Quân cũng chẳng mặn mà gì chuyện ngồi chung xe với Thạch Đại Đảm.
Chẳng vì lý do gì sất, chỉ đơn thuần là không thích Đương Khang, không ưa Thụy Thú, nhìn Thụy Thú là thấy ngứa mắt rồi.
Đồng thời La Quân cũng chốt hạ nếu không phải ngồi cùng xe với Triệu Thành An thì càng tốt. Trước kia hắn chẳng thấy có vấn đề gì, nhưng hôm qua hắn chợt nhận ra đầu óc của con Phù Du này cũng chập mạch nốt.
Chứng kiến cái thói kén cá chọn canh của La Quân, Trần Huệ Hồng cà khịa trúng phóc: "Ông nói toẹt ra là muốn Tiểu Tần làm tài xế riêng, rồi ông bao trọn ổ lái xe đi luôn cho rảnh nợ."
"La Quân tôi nói cho ông biết nhé, thế là không được đâu. Xe của Ngã Đệ đang để ở nhà với công ty nó, tôi không mượn gấp được. Ông cũng chỉ đậu mỗi một chiếc xe này ở chung cư thôi, ông có biết gọi taxi từ đây đến nhà tang lễ tốn bao nhiêu tiền không? Bớt kén chọn lại đi, đợt trước đi công viên giải trí ông chẳng nhét chung xe với mọi người đấy thôi, mau chọn mấy người đi chung đi, nếu không tôi sẽ ngồi chung với ông đấy."
Dưới sự đe dọa của Trần Huệ Hồng, La Quân đành ngậm ngùi chọn Thạch Đại Đảm và Triệu Thành An đi chung xe với mình.
Thạch Đại Đảm lại khá khoái chí với lựa chọn này của La Quân. Còn Triệu Thành An thì chẳng biết não bộ hoạt động kiểu gì, biến luôn cái buổi đi khảo sát nhà tang lễ hôm nay thành một chuyến dã ngoại. Hắn xách theo hai túi đồ ăn vặt to bự chảng, nào là bim bim, nước ngọt, que cay, hạt sấy, bánh mì, đồ kho, thứ gì cũng có. Thậm chí hắn còn cẩn thận mua sẵn một phần khoai tây chiên răng cưa, một phần đậu phụ nướng chảo gang và ba cây xúc xích nướng, có thể nói là chuẩn bị cực kỳ chu đáo.
Hai người vừa lên xe đã bắt đầu đánh chén nhiệt tình. Mùa này ở Sơn Thị thời tiết vẫn khá nóng bức, nếu không bật điều hòa thì phải mở cửa kính hóng gió, mà La Quân lại cực kỳ ghét bị gió thổi trúng người, thế nên đành bất lực để mặc cho mùi khoai tây chiên, đậu phụ nướng và xúc xích nướng bay ngập ngựa trong xe.
Hai ông tướng ngồi ghế sau xử lý xong ba món đồ ăn nóng hổi thì chuyển sang gặm cổ vịt. Mùi thơm của bột thì là còn chưa kịp tan, trong xe lại tiếp tục bốc lên mùi đồ kho nồng nặc. Ngồi ở ghế phụ, La Quân vốn định nhắm mắt nghe nhạc nhưng giờ thì nhịn hết nổi, hắn hung hăng quay ngoắt đầu lại. Đập vào mắt là cảnh hai tên kia đang hớn hở gặm cổ vịt khí thế, khiến hắn tức nghẹn họng, nhất thời chẳng biết phải chửi bắt đầu từ đâu.
Tần Hoài nhìn biểu cảm trên mặt La Quân là đọc vị được ngay tiếng lòng chân thật nhất của hắn:
Mệt mỏi quá, hủy diệt hết đi, lúc tôi chết có thể lôi hai cái của nợ này chôn cùng luôn được không.
LVQ8371