Tần Hoài không có ý kiến gì, hắn chỉ cảm thấy lo lắng cho cái dạ dày sắp tới của Chu Hổ — — phần đá bào trước mặt hắn đã vơi hơn phân nửa, còn phần của Chu Hổ thì mới ăn được hai miếng.
Tần Hoài đợi Chu Hổ ăn xong đá bào, thuận tiện lại hàn huyên với đối phương vài câu, chủ đề và nội dung trò chuyện của hai người dần dần trở lại bình thường. Chu Hổ nói chuyện xong liền sinh ra một loại cảm giác tôi là ai? Tôi đang ở đâu? Tôi vừa làm cái gì vậy? Tôi ban nãy còn là tôi sao? Chẳng lẽ trên thế giới này thật sự có người tu tiên, ban nãy mình bị đoạt xá rồi chăng?
Lúc Chu Hổ được Tần Hoài dẫn tới lối đi xếp hàng chơi tàu lượn siêu tốc kích thích nhất công viên giải trí, đồng thời cũng là trò Tần Lạc thích nhất, cả người hắn vẫn còn đang ngơ ngác.
Phía trước lối đi xếp hàng là một dãy ghế nghỉ ngơi, hai mắt Âu Dương vô thần, cả người giống như linh hồn xuất khiếu xách theo túi đồ ăn vặt ngồi ngẩn ngơ trên ghế dài, thấy Tần Hoài tới hắn liền như nhìn thấy vị cứu tinh.
"Tần Hoài cuối cùng cậu cũng tới rồi, cậu vừa đi đâu vậy? Tôi gọi điện thoại cho cậu cậu cũng không nghe, nhắn tin cho lão Thạch thì anh ấy bảo cậu đi ăn đồ ngọt rồi, bây giờ là lúc ăn đồ ngọt sao? Sáng sớm cậu ăn đồ ngọt cái gì?" Âu Dương nói với tốc độ liến thoắng, "Lát nữa Du Du xuống cậu mau khuyên nhủ cô ấy đi, tôi khuyên không nổi nữa, cô ấy đã cùng Lạc Lạc đi tàu lượn siêu tốc bốn chuyến rồi!"
"Bây giờ đang là chuyến thứ năm đấy!"
"Cô ấy thật sự là lần đầu tiên đến công viên giải trí sao?"
Tần Hoài sửng sốt, không ngờ An Du Du cũng thích đi tàu lượn siêu tốc như vậy, giao cho Tần Lạc dẫn An Du Du đi chơi trong công viên giải trí đúng là một quyết định sáng suốt, hai người họ quả thực là cạ cứng đi công viên giải trí bẩm sinh.
Cuối cùng ánh mắt của Tần Hoài dừng lại ở túi đồ ăn vặt trong tay Âu Dương, hắn nói: "Lạc Lạc và An Du Du đang chơi cùng nhau rồi, nếu cậu không đi tàu lượn siêu tốc thì có thể đi chơi mấy trò khác, hoặc là đi tìm nhóm lão Thạch, không cần phải ở lại đây trông đồ giúp Lạc Lạc đâu."
"Lạc Lạc cũng đâu còn là trẻ con bảy tám tuổi nữa, hiếm khi đến công viên giải trí một chuyến cậu không định đi chơi à?"
Tần Hoài không ngờ Âu Dương lại có thiên phú trông trẻ đến vậy.
"Tôi không phải đang trông đồ giúp Lạc Lạc, tôi vừa mới xuống tàu lượn siêu tốc nên ngồi ở đây để lấy lại sức." Âu Dương nói, "Ban nãy tôi đã chơi cùng bọn họ bốn chuyến rồi."
Tiệm Trà Chanh Giã Tay Tiểu Âu nhanh như vậy đã phá sản đóng cửa, Âu Dương chịu không nổi đả kích, cho nên đến công viên giải trí tìm đường chết sao?
"Cậu... vẫn ổn chứ?" Tần Hoài cẩn thận hỏi.
"Tôi không hiểu." Âu Dương lẩm bẩm, "Chẳng lẽ thực sự là do tôi có vấn đề sao? Tại sao mọi người đều có thể đi tàu lượn siêu tốc bốn chuyến, chỉ có tôi là không được?"
"Chăng lẽ việc tập gym dạo gần đây không mang lại chút hiệu quả nào sao?”
Bây giờ Chu Hổ đã không còn cảm thấy đầu óc mình có vấn đề nữa, hắn cảm thấy từ trường của công viên giải trí này chắc chắn có vấn đề, bất kỳ ai bước vào đây dường như tinh thần đều trở nên không bình thường cho lắm.
Đáng ghét, không phải bản thân căm ghét mê tín dị đoan nhất sao, sao tự dưng lại bắt đầu suy nghĩ về mấy cái vấn đề này rồi? Quả nhiên, từ trường của công viên giải trí này có vấn đề!
Chu Hổ choáng váng đi theo Tần Hoài lên tàu lượn siêu tốc, tàu vừa khởi động là hắn đã hối hận ngay lập tức.
Bởi vì ngay khoảnh khắc ngồi lên tàu lượn siêu tốc Chu Hổ mới phản ứng lại, hồi nhỏ do gia đình nghèo rớt mùng tơi một cách bền vững nên hắn không có tiền đi công viên giải trí, lúc lên đại học vì áp lực bài vở nặng nề, đồng thời cũng không có bạn gái, cho nên hắn cũng chẳng nghĩ đến việc đi công viên giải trí. Sau này bố vào tù, mỗi ngày hắn đều phải bôn ba vì miếng cơm manh áo nên càng không có thời gian đi công viên giải trí.
Mà với tư cách là một người làm dịch vụ tang lễ, hắn căn bản không có khả năng đi cùng khách hàng đến công viên giải trí để bàn chuyện làm ăn.
Chu Hổ hắn chưa từng đến công viên giải trí, cũng chưa từng ngồi tàu lượn siêu tốc.
Trên chiếc tàu lượn siêu tốc, nhà hoạch định kim bài kiêm bậc thầy lương tâm Chu Hổ đã phát ra tiếng la hét thảm thiết nhất trong cuộc đời hắn.
"Vãi nồi, cứu mạng á á á á á!"
Kết thúc một chuyến tàu lượn siêu tốc, Chu Hổ nôn đến thất điên bát đảo, hắn đem phần đá bào vừa ăn vào đã hóa thành nước đường đặc sệt cùng với bánh bao ăn sáng chưa kịp tiêu hóa trộn lẫn với dịch vị dạ dày nôn ra sạch sành sanh, cả người hận không thể ôm chặt lấy cái thùng rác mà nôn.
Âu Dương thấy Chu Hổ mới đi tàu lượn siêu tốc một chuyến đã nôn ra nông nỗi này, tự nhiên cảm thấy tỉnh thần sảng khoái hắn lên, đầu cũng không choáng nữa, người cũng không còn emo, tàu lượn siêu tốc cũng chẳng muốn đi nữa, hắn chỉ muốn đi chơi mấy trò khác rồi tiện thể ăn hai miếng bim bim khoai tây trong túi đồ ăn vặt của Tần Lạc.
Âu Dương đưa bim bim khoai tây cho Tần Hoài ra hiệu cho người anh em vừa ăn vừa xem, hắn thuận miệng hỏi: "Tần Hoài, ban nãy sao cậu đi ăn đồ ngọt với Chu kế hoạch mà không gọi tôi? Tôi nghe Hồng tỷ nói anh ta là người làm dịch vụ tang lễ cho La tiên sinh, thật ra lúc nãy ở cổng công viên tôi đã muốn hỏi cậu rồi, tại sao người làm dịch vụ tang lễ cho La tiên sinh lại đến công viên giải trí, cậu tiện tay tặng cho anh ta một vé luôn à?"
LVQ8371