"Nhưng mà La Quân này, ông thật sự không định thêm chút tiết mục ca múa nào vào tang lễ sao? Nếu ông không thích mấy đội thổi kèn đám ma, thì chúng ta mời hẳn một dàn nhạc giao hưởng tới kéo violin, thối saxophone cũng được mà." Trần Huệ Hồng thành khẩn đề nghị, "Nếu không có tiết mục gì thì cái tang lễ này đơn điệu quá, thuần túy chỉ là ngồi canh linh cữu rồi đánh mạt chược thôi. Ông cũng chẳng có con cái, đến lúc đó chắc chắn là bọn tôi sẽ túc trực bên linh cữu thay ông. Tôi, Tiểu Tần, Tĩnh Tĩnh, Lão Thạch thì có thể lập đủ một sòng mạt chược đấy, nhưng mà đánh lâu thì đau lưng lắm."
"Tôi thấy nên thêm chút gì đó khác bọt, tiệc buffet tối thì sao?"
La Quân giận dữ quát: "Tang lễ của tôi mà cô đòi ăn buffet, cô nghĩ cái quái gì trong đầu thế? Sao cô không bảo tôi bao trọn gói một sân golf, để đến lúc diễn ra tang lễ của tôi thì các người đi đánh golf luôn đi!"
"Thế thì không cần đâu, tôi không biết đánh golf."
"Tôi thấy ý tưởng của tôi rất hay mà, tang lễ là phải làm cho thật khác biệt, để kiếp sau nhớ lại mới thấy thú vị chứ. Cậu nói xem có đúng không Tiểu Tần? Đúng rồi Tiểu Tần, mấy cái tang lễ trước kia cậu tham gia thì thế nào? Cậu nói xem trong tang lễ có phải nên có chút tiết mục ca múa không?" Trần Huệ Hồng ném vấn đề sang cho Tần Hoài.
La Quân cũng nhìn về phía Tần Hoài.
Chuyện này thật sự rất khó đánh giá.
Tần Hoài từng tham gia tang lễ, không chỉ tham gia, mà còn từng đứng bếp chính, phụ trách phần điểm tâm. Thôn Tần Gia cứ cách vài năm lại có người già qua đời, trong những kỳ nghỉ lúc học đại học, hay sau khi tốt nghiệp đại học về bán bữa sáng ở huyện Cầu, chỉ cần trong thôn có đám hiếu, người ta mời sang làm điểm tâm thì hắn đều sẽ đến. Bởi vậy, số lượng tang lễ mà hắn từng tham gia cũng không hề ít.
Nếu nói về phong cách, thì đúng là mỗi nơi mỗi kiểu.
Có đám thì làm rất đơn giản.
Có đám thì làm cực kỳ hoành tráng, mời đạo sĩ tới làm phép, con cháu cầm hương đi vòng quanh linh cữu suốt đêm, khiêng quan tài đi quanh thị trấn một vòng rồi mới hạ huyệt. Dọc đường đi pháo nổ không ngớt, đồng thời còn phải mời gánh hát về dựng rạp, hát tuồng ròng rã suốt bảy ngày cho đến tận tuần đầu.
Những cái đó đều được gọi là tang lễ.
Còn những gì mà La Quân và Trần Huệ Hồng vừa thảo luận...
Tần Hoài rất khó để gọi đó là tang lễ, cũng chẳng biết phải gọi nó là cái quái gì, nói chung đó là một... thứ vô cùng ảo ma.
Tiết mục biểu diễn ca múa là cái quỷ gì cơ chứ?!
Trong lòng Tần Hoài đang gào thét điên cuồng, nhưng trên mặt hắn lại không hề biểu lộ ra, chỉ trưng ra cái vẻ mặt giả bộ như "thứ này tôi thật sự không hiểu, dù sao tôi cũng không phải Tinh Quái, tôi cũng chưa từng chết bao giờ, quả thực là không có chút kinh nghiệm nào”.
"Cháu... Cháu không rõ lắm đâu." Tần Hoài nói xong, lẳng lặng lùi về sau một bước, cảm thấy đã đến lúc mình nên chuồn vào bếp làm điểm tâm rồi.
Trước giờ Triệu Thành An luôn không tham gia vào bất cứ chủ đề nào trong các buổi tiệc trà. Lúc mọi người trò chuyện, tâm hồn hắn luôn treo ngược cành cây, chẳng biết đang nghĩ ngợi cái gì, lúc nào cũng chệch trọng tâm. Thế mà lần này, hắn lại chủ động và tích cực tham gia đến lạ.
Triệu Thành An bước lên một bước, kéo giãn khoảng cách với Tần Hoài, hưng phấn nói: "Mấy cái video kế hoạch này chỉ xem trên màn hình thì không soi ra được gì đâu."
"Phải đến tận hiện trường!"
"Giống hệt như đám cưới ấy, bên tổ chức thì hót hay như khiếu, nhưng đến hiện trường thì toàn là làm ăn chắp vá, ăn bớt nguyên vật liệu. Lúc đầu không phát hiện ra vấn đề, đợi đến lúc hôn lễ diễn ra được một nửa mới phát hiện treo đầu dê bán thịt chó thì đã muộn rồi!”
"Nhất định phải đi khảo sát thực địa, xác nhận đội ngũ của bọn họ không có vấn đề gì. Bắt bọn họ phải giải thích rõ ràng từng bối cảnh một, sau đó mới soi đến các chi tiết, soi kỹ hợp đồng. Mấy cái thứ trên giấy tờ này ảo lắm, phải áp dụng được vào thực tế thì mới đáng tin!"
La Quân khẽ gật đầu, hiển nhiên là tán thành lời Triệu Thành An nói. Ánh mắt ông nhìn hắn cũng có chút thay đổi, mang theo vài phần nhìn với cặp mắt khác xưa dành cho Phù Du.
"Trần Huệ Hồng, có thể đi xem hiện trường không?" La Quân hỏi.
"Được chứ, chắc chắn là được. Ông nghĩ cái phương án này được chốt như thế nào? Tôi và Tĩnh Tĩnh đã chạy cày nát các nhà tang lễ trên toàn thành phố, mới lựa ra được cho ông một chỗ có dịch vụ tốt nhất, không gian rộng nhất đấy. Tiểu Triệu nói cũng có lý, tôi có thể hẹn người lên kế hoạch ra, La Quân ông cứ trực tiếp đến hiện trường mà bàn bạc với người ta."
"Để tôi xem nên hẹn vào ngày nào.”
"Đi xem địa điểm thì có nên gọi tất cả mọi người cùng đi không nhỉ? Chúng ta đông người thì cũng tỏ ra khó bị bắt nạt hơn, cho bên kia biết chúng ta coi trọng tang lễ của ông đến mức nào. Ông đợi đấy, bây giờ tôi sẽ nhắn tin cho Tiểu Chu luôn!"
Buổi tiệc trà vốn đã được lên lịch trình sẵn, giờ đây vì kế hoạch tang lễ của La Quân mà trượt dài trên con đường lạc đề không lối thoát.
Mọi người đều tỏ ra cực kỳ hứng thú với kế hoạch tang lễ của La Quân. Đối với đám Tinh Quái độ kiếp thất bại mà nói, cái chết chẳng phải chuyện gì hiếm lạ, đã độ kiếp thất bại thì có ai là chưa từng nếm mùi tử thần đâu. Kẻ thì đã chết đi sống lại không biết bao nhiêu lần, kẻ thì cũng sắp sửa ngoẻo đến nơi rồi, nhưng chuyện tổ chức tang lễ thì đúng là lần đầu tiên từ thuở khai thiên lập địa.
LVQ8371